Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 79: Sinh mệnh mong manh. (1)

Chương 79: Sinh mệnh mong manh. (1)



Tần Hướng Sơn cười vui vẻ, Tiểu Thiên mang gen bên ngoại nặng quá rồi, đứa bé Tần An mới là chính là gen Tần gia, đứa cháu trưởng thành sớm này làm ông thấy an ủi lắm, tương lai gánh vác cả Tần gia thì phải có đầu óc tinh quái này.

- Bác cũng chỉ nghe nói qua mà thôi, Nhị Trung vấn đề không ít, không chỉ vấn đề tỉ lệ đỗ đại học thấp, trong trường còn tồn tại đủ các loại vấn đề, cục giáo dục mỗi năm đầu tư không ít tiền mà chẳng có khởi sắc gì. Ngược lại Trung học Thành Tây liên hợp với trường tư thiết lập cơ sở trung học chuyên nghiệp, vậy mà tỉ lệ đỗ tốt nghiệp còn cao hơn cả trường bình thường, bây giờ sát nhập vào trường tư rồi, làm ăn tưng bừng lắm. Mấy lãnh đạo trên huyện cũng có ý lấy Nhị Trung ra làm thí điểm, chỉ là trong huyện không có doanh nghiệp nào tiếp nhận nổi.

Tần Hướng Sơn lau tay, hơi cúi người ôm vai Tần An:

- Bí thư Đường làm như tình cờ nói với bác chuyện này, hẳn có ý thăm dò bác, cháu thấy sao?

Tần An cũng có chút kinh nghiệm quản lý trường học, nhưng sau khi tiếp nhận trường của cha, một lòng phát triển theo hướng tập đoàn đầu tư giáo dục, còn trường học giao cho hiệu trưởng được tuyển về quản lý, chuyện Nhị Trung được tư nhân bao thầu thì trước kia không quá chú tâm nên không rõ, nhưng hẳn là thất bại rồi, nếu không nó đã thành trường tư.

Thế nhưng lớp thí điểm của Nhị Trung lại thành công lớn, nhất khóa Tần An, ba lớp thí điểm thành tích còn sánh ngang cả Nhất Trung luôn đứng vững ở vị trí số một trong huyện bao năm, Tần An điểm thi vượt qua điểm trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh làm Nhị Trung cực kỳ nở mày nở mặt.

Tới khi cha phát triển trường tư của mình, bao gồm cả ba giai đoạn tiểu học, sơ trung, cao trung, quy mô hơn 5000 người, Nhị Trung cũng có số học sinh tương tự, thành đối thủ cực mạnh của Nhất Trung và các trường tư.

- Bây giờ phạm vi chiêu sinh của Nhị Trung nhỏ quá, nếu bác nhận thầu, phải yêu cầu giáo ủy gỡ bỏ hạn chế, nếu không dựa vào học phí một chút học sinh đó và tiền kinh doanh nhà ăn, khó mà đủ để đáp ứng lương cho giáo viên. Chưa tính trước khi có lợi nhuận còn phải có đủ tài chính duy trì vận hành bình thường...

Tần An theo thói quen nhéo cằm suy nghĩ, không để ý Tần Hướng Sơn nhìn mình chằm chằm:

- Song quan trọng nhất là giáo viên liệu có ngăn cản cải cách không? Trấn Thanh Sơn lạc hậu, tư tưởng của mọi người cũng cổ hủ lắm không như vùng ven biển, vẫn coi làm công chức nhà nước là có cái bát cơm sắt, còn là chuyện khiến nhiều người ao ước, coi là có thể diện. Giáo viên có địa vị xã hội, rất được tôn kính, không muốn làm công cho ông chủ tư nhân.

- Bác cũng vì vấn đề này mà không trả lời Bí thư Đường, đây là tổ ong, không chuẩn bị gì đã chọc vào là bị đốt cho u đầu liền.

Tần Hướng Sơn đấm tay vào nhau, Đại Lục đang phát triển với tốc độ kinh người, đi kèm với đó tương lai có nhu cầu nhân lực trình độ cao, giáo dục sẽ ngày càng được coi trọng, sản nghiệp này bánh trướng vô hạn, giờ ra tay là thời cơ thích hợp, nhất là Nhị Trung tuy hiện là gánh nặng, nhưng lịch sử có chất lượng giáo viên không tệ, kinh doanh tốt sẽ là con gà để trứng vàng:

- Cháu có kế gì hay không?

Lộ trình của cha khác hẳn, còn Tần An thì tiếp nhận từ cha ngôi trường hoàn thiện, tuy không có kinh nghiệm song không làm khó được y:

- Bác thấy thế này được không, bác liên hệ với giáo ủy, để bọn họ vẫn giữ được biên chế trong hệ thống giáo dục, coi như do giáo ủy phái tới Nhị Trung công tác, tiền lương do giáo ủy trả, tần nhiết vẫn là từ túi tiền của bác.

Thực tế tới cuối thập niên 90, biên chế nhà nước vẫn là thứ được đảm bảo, rất nhiều quốc xĩ bị tư nhân thu mua cũng dùng biện pháp như Tàn Án nói, nhờ đó mà loại bỏ được lo lắng và bất mãn của công nhân, thuận lợi thúc đẩy cải cách.

Huyện muốn mong chóng trút bỏ gánh nặng này, hẳn là bọn họ sẽ sẵn lòng thử.

Phải tới sau năm 2000, huyện Phong Dụ mới phá vỡ được tư tưởng ôm bát sắt của công nhân viên chức, lúc đó khơi lên làn sóng giáo viên đi làm thuê, lượng lớn giáo viên tràn tới các trường tư ở ven biển, tiền lương cao hơn gấp bội, những người này nếm được mật ngọt về cổ động thêm nhiều người nghỉ việc không ăn lương, khiến huyện Phong Dụ thất thoát lượng lớn giáo viên ưu tú.

Bộ phận ở lại thì thành lập các trường học tư, có tiểu học và sơ trung, nhưng đa phần là cao trung và trung học chuyên nghiệp, bọn họ càng giống trường dạy nghề, đem thiếu nam thiếu nữ bồi huấn ba năm, đưa tới Quảng Đông, Chiết Giang, Phúc Kiến làm công, tiền lương cao hơn những người chưa qua bồi huấn.

Huyện Phong Dụ từ một huyện nông nghiệp chuyển biến thành huyện xuất khẩu lao động lớn, các trường tư ngày càng phát triển hưng thịnh, mỗi năm trước và sau kỷ nghỉ hè đều là lúc chiêu sinh tưng bừng nhất, sự nghiệp của cha lúc đó mới thực sự quật khởi.

Tần Hướng Sơn sáng mắt, biện pháp Tần An nói đáng để thử lắm, kinh tế thị trường và tư hữu hóa đang dần trở thành chủ thể, lấy cơ cấu chính phủ làm vùng giảm sóc, sẽ bớt được rất nhiều phiền toái.

- Sau này bác mà gặp vấn đề kinh doanh, sẽ tìm cháu làm tham mưu.

Tần Hướng Sơn hưng phấn vỗ vai Tần An bồm bộp:

- Bác quyết định rồi, phải gửi Tiểu Thiên về quê học, trấn Thanh Sơn mới là đất học thật sự, Đài Loan phồn hoa có quá nhiều cám dỗ.

- Quân Tử nói cháu có tư chất làm quan, dì còn không tin, những lời vừa rồi cháu nói, tuy dì nghe không hiểu, nhưng cảm giác rất có khả năng lừa người.

Tề Mi tủm tỉm vén rèm đi ra:

- Làm phiền rồi, ông Tần, vừa xong tôi ở trong phòng, mọi người nói to quá, không phải tôi cố ý nghe trộm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch