Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 790: Tôi chọn em. (2)

Chương 790: Tôi chọn em. (2)


Truyền thông Đại Ngu qua thời gian dài cải tổ giờ đã hoàn thành cơ sở hạ tầng, ký hợp đồng thuê dài hạn với trung tam triển lãm, sở hữu cả phòng thu âm, phòng chụp ảnh, phòng chiếu phim cùng loạt cơ quan tương quan. Công ty thì to lên còn Đỗ Thượng gầy đi trông thấy, song tinh thần thì vô cùng tốt, các phòng ban liên quan vừa lập xong là hoa chân mua tay hi vọng thông qua quay bộ phim đầu tiên để toàn bộ công ty hoàn thành quá trình cọ sát đi vào quỹ đạo phát triển bình thường.

- Tuyệt vời, hoàn mỹ, Tôn Tôn đúng là thiên phú số một, nhất là màn nhắm mắt kéo violon cuối cùng đó, tôi và mọi người xem xong đều bất giác đứng dậy vỗ tay.

Đỗ Thượng vừa thấy bọn họ tới là hào hứng nói lớn, ánh mắt chỉ có mỗi Tôn Tôn, nhìn cô có chút gì đó giống cha nhìn con gái cưng rồi:

- Cám ơn giám đốc Đỗ.

Tôn Tôn hơi ngượng, không quen với lời khen khoa trương ấy:

- Chúc mừng, Tôn Tôn sắp thành minh tinh rồi.

Khuông Vịnh Mai quay sang nói với Trọng Hoài Ngọc:

Trọng Hoài Ngọc chỉ khẽ mỉm cười không bày tỏ thái độ, lúc này con gái là nhân vật chính, Tôn Tôn sẽ phải tự quyết định thái độ và lời nói, để quen dần ứng phó với trường hợp này.

- Nếu Tôn Tôn là minh tinh rồi thì có phải không cần đi học nữa không?

Diệp Trúc Lan hâm mộ lắm, vì cô phát hiện ra cái nghề không phải đi học:

- Tôn Tôn xinh đẹp như thế, nếu không có bằng cấp cao, người ta sẽ nói bạn ấy là bình hoa di động. Mặc dù trong giới giải trí có nhiều người còn chưa cả học xong tiểu học, nhưng cũng có người là du học sinh ở trường có tiếng, Diệp Tử, bạn nghĩ minh tinh nào được người ta tôn trọng hơn?

Tần An mỉm cười, cô bé này thân thể lẫn ái tình đều dần thành thục, nhưng tâm tính còn trẻ con lắm, là loại được cưng chiều sống hạnh phúc vô ưu vô lo, không có nhĩa Tần An cho rằng Diệp Trúc Lan không bao giờ lớn, người chững chạc mà vẫn ẩn chưa tâm tính trẻ con rất nhiều, ví dụ như y:

Mọi người đang nói chuyện thì thấy một nam tử gầy gò từ bên trong đi ra, ánh mắt ngạo mạn quét qua đám đông, dừng lại ở Tôn Tôn, chỉ thẳng vào cô:

- Tôi quyết định rồi, nữ chính là em.

Tôn Tôn ngớ ra tự nhiên có người không quen biết lại nói chuyện với mình như thế:

- Nữ chính cái gì ạ?

- Là thế này, gần đây tôi định quay một bộ phim truyền hình, vai nữ chính vốn là Lâm Vi và một người mới, song tôi thấy em thích hợp hơn nhiều.

Nam tử gầy gò quay sang bảo trở lý:

- Anh nói với với với cái cô tên là gì ấy nhỉ, tên là … Thôi, nói chung là về Đài Loan đi, không cần cô ta nữa.

- Anh nói phim Hoàn Châu Cách Cách à?

Tôn Tôn nhớ tới cuộc nói chuyện hôm nọ:

- Em biết bộ phim đó? À đúng, em hẳn là người mới của Đại Ngu, cái quảng cáo đó khá lắm, anh xem qua rồi, giờ thấy người thật càng thêm tự tin, khí chất của em cực kỳ hợp với vai Hạ Tử Vi.

Nam tử gầy gò hoàn toàn coi người khác không tồn tại, vỗ vai Đỗ Thượng:

- Tiểu Đỗ, khá đấy, khiếm được người mới như thế, có tiền đồ.

- Xin lỗi, tôi không đóng phim.

Tôn Tôn nhìn người này tự biên tự diễn, rất bất đắc dĩ:

- A, còn em...

Nam tử gầy gò nhìn thấy Diệp Trúc Lan mắt lại sáng lên, hơi đưa người tới nhìn cho kỹ, lờ lời Tôn Tôn đi:

- Em có thể diễn một vai khác, mắt to này, bộ dạng ngây thơ mà hoạt bát tươi tắn này, Tiểu Đỗ, thấy không đúng là bản sao của nhân vật kịch bản.

Tuy người kia thái độ thô lỗ, nhưng người ta khen mình, Diệp Trúc Lan rất cao hứng, thẹn thùng chạy nấp sau lưng mẹ mình.

- Ông ta là ai thế?

Tần An hỏi nhỏ Đỗ Thượng, người trong giới này đều có chút chất dị dị của nghệ sĩ, y không lạ gì:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch