Quảng cáo không dài, chỉ có bốn phút, vì theo đuổi hiệu ứng hình ảnh duy mỹ hết mức có thể, hậu kỳ cực kỳ tốn công không thua gì bộ phim điện ảnh.
Một cô gái xuất hiện mình hình huỳnh quang, cô gái đó mái tóc dài, hai tay vuốt lọn tóc trước ngực, nhìn ông già biểu diễn violon dạo kiếm tiền, hết sức hâm mộ.
Ông già kéo xong một khúc phát hiện ra cô gái nãy giờ đứng nhìn, mỉm cười hiền từ, vẫy tay gọi cô tới.
Tôn Tôn buộc tóc đuôi ngựa, cầm violon đồ chơi nhún nhảy đi trên con phố đầy là rụng tay bắt chước động tác kéo đàn, đằng sau là tiếng còi xe ô tô, cô không biết gì cả, vì cô là người điếc.
Lâm Vi chua ngoa nói, một đứa điếc mà học violon à, đầu óc có vấn đề sao? Làm cái khác đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người.
Ông già dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi Tôn Tôn, vẫn chăm chỉ luyện tập violon chứ? Tôn Tôn rầu rĩ ngồi xuống cạnh ông già ở lề đường, hỏi ông vì sao cô khác với mọi người.
Ông già nói, vì sao phải giống mọi người? Âm nhạc có sinh mệnh, nhắm mắt vào, cháu có thể nghe thấy nó.
Cuộc thi âm nhạc cổ điện, Lâm Vi báo danh thi piano còn Tôn Tôn thì đàn vilolon, Tôn Tôn cùng ông già ngày ngày tập đàn, Lâm Vi sai lưu manh đập vỡ đàn.
Ông già bị thương, nằm trên giường bệnh vẫn cố gắng sửa lại cái đàn.
Cuộc thi, Lâm Vi đã kết thúc màn biểu diễn, Tôn Tôn lên sân khấu, cô không có tiền mua đàn mới, dùng cái đàn chắp vá kia biểu diễn.
Một khúc canon.
Tôn Tôn đứng trên sâu khấu, mái tóc bay bay, tiếng nhạc nhiệt liệt, biểu diễn tuy không hoàn mỹ, nhưng ánh mắt chuyên chú si mê như đang hòa vào từng nốt nhạc đó cuốn hút mọi người.
Tiếng vỗ tay vang dội.
Kiên trì ước mơ, dùng nỗ lực chinh phục tất cả mọi người.
Câu chuyện không hề quá xuất sắc, nhưng rất có sức cảm nhiễm, từ ông già, Lâm Vi tới Tôn Tôn đều hết sức nhập vai khiến người xem nhanh chóng nhập vào câu truyện, tất nhiên cô gái như con sâu phá kén thành bướm, màn biểu diễn cuối cùng gây chú ý nhất, màn hình tắt đi, khúc nhạc và cô gái kiên trì mộng tưởng vẫn in sâu trong tâm trí mọi người.
Diệp Trúc Lan ôm cổ Tôn Tôn:
- Bạn thật tuyệt, hay hơn cái bài thể dục thiếu nhi nhiều.
- Đừng nhắc tới cái đó nữa.
Tôn Tôn nhớ lại vẫn còn xấu hổ, thi thoảng Tần Thấm thấy cô lại muốn đung đưa hát "bác voi lớn, đi ì à ì ạch", ngốc không chịu nổi:
- Tôn Tôn, cháu còn biết chơi violon nữa, đúng là đa tài đa nghệ, lúc tiểu học dì bào danh cho Diệp Tử học lớp nâng khiếu âm nhạc, nó đi được đúng ba ngày.
Khuông Vịnh Mai giận con gái không chịu phấn đấu, tuy con mình luôn là nhất, nhưng cũng luôn so sánh với con người khác:
- Cháu cũng chỉ lâm thời học qua một chút để diễn cho đạt thôi ạ, không hẳn là biết.
Tôn Tôn lắc đầu:
- Biểu diễn cho mình nghe đi, khúc nhạc đó mình còn chưa nghe hết, rất hay.
Diệp Trúc Lan nài nỉ, quay sang hỏi:
- Giám đốc Đỗ, nơi này có đàn violon không?
- Có đấy, đạo cụ dùng để quay quảng cáo vẫn còn, chỉ là bỏ đi phần cải trang là đàn hỏng thôi.
Đỗ Thượng sai người đi lấy, chẳng mấy chốc nhân viên đưa tới một cây đàn violon, là đạo cụ quay phim, tất nhiên không đắt, chỉ vài trăm đồng thôi, ông ta là người rất khôn khéo, vui vẻ đưa Tôn Tôn:
- Đây là bộ phim đầu tiên mà Tôn Tôn quay, giữ lại làm kỷ niệm đi.
- Cám ơn giám đốc Đỗ.
Tôn Tôn rất thoải mái nhận lấy, mượn một cái bút ký vào hộp đàn chữ "Tôn", đó là thói quen của cô:
- Tần An, làm sao thế?
Diệp Trúc Lan thấy mặt Tần An đột nhiên trắng bệch:
Tần An đầu óc xay xẩm, mọi âm thanh ôn ào xung quanh như truyền tới từ nơi xa xăm, nhắm chặt mắt một lúc mới từ từ mở ra, nhìn bác gái khuôn mặt phúc hậu phía trước, mỉm cười:
- Cháu không sao, cám ơn bác.
- Chàng trai, đừng cố gắng quá.
Bác gái đó mở ví lấy từ 100 đồng cho vào hộp đàn violon, thở dài xách túi thức ăn lắc đầu rời đi:
Đô thị phồn hoa, giữa ngã tư người qua người lại tấp nập có một nam nhân vóc người thanh thanh, khuôn mặt trai nhã nhặn, miệng luôn nở nụ cười ôn hòa.