Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 796: Chết cả rồi. (2)

Chương 796: Chết cả rồi. (2)
Tâm Lam tặc lưỡi:

- Tình huống như vậy tài xế phân tâm đúng là ngoài ý muôn:

Mã Tiểu Bảo lắc đầu:

- Chị Tâm Lam, nghe thì có vẻ là kế hoạch tỉ mỉ thật, nhưng mà nếu xe không chật tới mức Giang Y Hàm đứng bên cạnh tài xế, nếu Giang Y Hàm đi muộn hoặc sớm một chút không lên chuyến xe đó, nếu đạo diễn kia không đến đúng lúc, nếu hắn không phải người qua đường đầu tiên, nếu tài xế phản ứng nhanh hơn.. Không thể nào là kế hoạch được, quá nhiều biến số.

- Đúng, nhưng ai bảo cậu bọn chúng chỉ có một kế hoạch này, cùng thời gian sự cố xảy ra, trường học của Tần An, nhà máy của Tần Tiểu Thiên và mấy nhà kho của Tôn Pháo đều xảy ra hỏa hoạn, quỷ dị chưa? Bọn chúng tiêu hủy tang chứng chăng? Chắc chắn bọn chúng còn thủ đoạn khác chưa dùng tới, tên đạo diễn đó không chết chỗ thì chết chỗ khác thôi.

Lý Tâm Lam áp lực rất lớn, ba người kia không phải lưu manh bình thường, giờ không có chứng cứ gì lại muốn điều tra, làm bên trên bất mãn:

- Người có thân phận địa vị, lại có sản nghiệp như họ không làm thì thôi, làm là sạch sẽ, không để lại chứng cứ gì.

Mã Tiểu Bảo tức giận đấm mạnh lên bàn, không phải vì chính nghĩa, mà vì tính cách Lý Tâm Lam không làm ra nhẽ không thôi, ngày nào vụ án không làm rõ, hắn không sống yên:

- Vụ án náy căn bản không cách nào điều tra cả.

- Xem ra tôi phải đi gặp hàng xóm cũ rồi.

Lý Tâm Lam bỏ mũ cảnh sát xuống, tháo búi tóc ra, trông hiền hòa thân thiết hơn nhiều.

- Chị không sợ đánh cỏ động rắn sao?

- Yên tâm, tôi và bọn chúng không hề có liên hệ, tôi biết bọn chúng làm gì, nhưng chúng lại không biết tôi là cảnh sát, cho dù có biết cũng không ngờ tôi đang điều tra chúng.

Lát Lý Tâm Lam thay y phục, khi xuất hiện trước mặt Mã Tiểu Bảo thì đã là một OL đầy hấp dẫn rồi, Mã Tiểu Bảo nuốt nước bọt, té ra đội trưởng không chỉ là cảnh sát hình sự mẫn cán mà còn là nữ nhân xinh đẹp.

Mưa li ti chao đảo theo chiều gió, bầu trời âm u thi thoảng truyền tới tiếng sấm ù ù, không khí như có gì đó ngột ngạt kìm nén.

Tần An đứng trước mộ Tôn Tôn.

Tần An đứng trước mộ, nhìn một khóm cỏ mới mọc ra, nhìn bia mộ đá, chạm tay lên đó, lạnh buốt, mép bia đá ram ráp, chẳng sắc nhưng đau nhói tim.

Nước mưa cứ chảy theo gò má y.

Cầm violon lên, gác trên vai, tay run run kéo đàn, một bàn tay nần nẫn thịt tóm lấy.

- Đi về thôi, anh có kéo đàn bao nhiêu lần thì cô ấy cũng không sống lại được đâu.

Tần Tiểu Thiên giật tay Tần An nói gần như quát lên:

Tần An chỉ lạnh lùng nhìn Tần Tiểu Thiên, không nói không rằng.

- Cô ấy chết rồi.

Tôn Pháo ngồi trước bia mộ của Tôn Tôn:

- Nó cũng chết nốt.

- Thằng đó cũng chết rồi, tất cả nên kết thúc thôi, đáng tiếc không như kế hoạch, hắn chết tại chỗ.

Tần Tiểu Thiên bất lực buông tay Tần An ra, cứ thế này Tần An sẽ điên mất, y không biết nghe đâu thứ mê tín, không ngờ lại tin rằng cứ kéo khúc Phượng hoàng thì người được nhớ trong lòng sẽ sống lại:

- Con người dễ quên, rất nhiều tình cảm, rất nhiều yêu thương, rất nhiều cảm động rồi sẽ theo thời gian mà biến mất. Hắn nếu còn sống, sẽ có người chú ý tới, sống càng lâu, càng nhớ nhiều sự việc, chúng ta sẽ phiền toái, chết là tốt, chết rồi không ai quản nữa...

Tần An hờ hững nói, tiếp tục kéo violon:

Tần Tiểu Thiên không ngăn cản nữa.

Ba nam nhân cam lớn đứng trong cơn mưa mỗi lúc một lớn, nước mưa xối xả thành bức màn trắng xóa che hết trời đất, át hết cả tiếng violon đầy đau thương.

Tần Tiểu Thiên vuốt nước mưa trên mặt:

- Anh, chị dâu và An Nhã đợi anh bên ngoài đấy, An Nhã nói, cha về nhà đi, An Nhã nhớ cha lắm.

Tay Tần An khựng lại khẽ gật đầu rồi quay người bước đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch