Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 810: Kết thúc vui vẻ. (2)

Chương 810: Kết thúc vui vẻ. (2)
Cứ nghĩ đối phương ăn no rửng mỡ tới làm từ thiện, ai mà ngờ chứ? Sau này nhất định sửa sai, chỉ là không rõ con nhóc Chu Nhã Nam kia có nói linh tinh gì không?

Vì Đường Khiêm Hành dáng vẻ tất cả do anh quyết định, Cao Đức Hải thấy rất thể diện, vỗ bàn quyết định:

- Tôi bảo Tiểu Tiền hết sức phối hợp.

Tiểu Tần là bí thư của Cao Đức Hải.

- Bác Dương, lát nhờ bác bảo ĐTH khi đưa tin thì cắt hình ảnh của cháu đi nhé.

Chuyện cơ bản đã xong, Tần An nhỏ giọng nói với Dương Thanh, sau đó đi tới chiếc xe van, mấy cô gái đang hết sức vui vẻ chia quà cho đám trẻ con, có Đường Mị tổ chức cùng Chu Nhã Nam phối hợp, mặc dù bọn trẻ con rất đông nhưng không hề lộn xộn, đồ thì cũng không phải là đồ mới đứa trẻ nào nhận được cũng reo hò ầm ĩ.

- Sau này đối xử với các cô gái đừng ôn nhu như thế, con gái đều cảm tính, đều thích chàng trai có hành động tỉ mỉ chu đáo.

Chu Nhã Nam nhận lấy khăn tay của Tần An đưa cho, thấm mồ hôi trên trán:

- Cái gì?

Tần An không hiểu lắm:

- Vừa rồi cậu thấy tay tôi bẩn liền đưa khăn tay ra, cậu vốn là chàng trai ưu tú, vốn đã được các cô gái chú ý, lại còn tỏ ra quan tâm như vậy, dễ khiến người ta động lòng lắm đấy.

Chu Nhã Nam ngồi xuống, hai chân khép lại, dưới ánh mặt trời khuôn mặt có chút cảm giác nhợt nhạt vì thiếu máu, có vẻ sức khỏe không tốt.

- Đây không phải là bày tỏ chứ?

Tần An thuận miệng đùa, Chu Nhã Nam là cô gái dễ thành bạn:

- Thôi, bên cạnh cậu đủ loạn rồi, tôi không góp vui đâu.

Chu Nhã Nam thường chú ý vẻ mặt người khác một cách kỹ lưỡng, nên không khó nhận ra phản ứng của mấy cô gái.

- Tần An, tới đây dạy bọn trẻ tập bài thể dục kia đi.

Diệp Trúc Lan đã phát quà xong, đang tụ tập với mấy đứa bé dưới mười tuổi, nụ cười rạng ngời như ánh nắng:

- Cái này Tôn Tôn sở trường hơn mình.

Tần An đi tới nói:

- Cậu dạy đi.

Giọng Tôn Tôn hơi lạnh, năm nay tính cả tuổi mụ thì cô đã mười bảy tuổi rồi, xấu hổ không làm động tác trẻ con kia huống hồ còn có Đường Mị ở đó:

- Các em có đĩa thể thao cho nhạc không?

Tần An cười gian, bài thể thao đó đã được sở giáo dục phổ biến toàn tỉnh, nơi này đoán chừng cũng có:

- Có đấy, có đấy.

Cô giáo Lâm nãy giờ chỉ rình rình ở bên để có cơ hội tham gia, vội vàng đi lấy đĩa tới, cô nhi viện có đầu đĩa DVD do người khác quyên tặng, khi bật lên mặt Tôn Tôn liền đỏ bừng bừng:

- Oa, thì ra là chị.

Mấy đứa bé nhận ngay ra cô gái để tóc đuôi ngựa nhảy trong phim là ai:

- Chị Tôn Tôn, nhảy cho bọn em xem đi.

Diệp Trúc Lan bắt chước giọng trẻ con đứng sau bọn chúng hô, sau đó ôm Tần An cười ngặt ngoẽo:

Cô giáo Lâm thấy thú vị dẫn đầu vỗ tay, bọn trẻ con đồng thanh hô tên "Tôn Tôn", cả Đường Mị cũng hô với ý đồ rất không tốt, phía này ầm ĩ lên khiến các vị lãnh đạo chú ý, Cao Đức Hải nhận ra Tôn Tôn quay cái này, liền bảo phóng viên chĩa camera về phía này.

Bao nhiêu người chờ đợi như vậy, Tôn Tôn không cách nào từ chối nắm tay Diệp Trúc Lan kéo ra nói nhỏ:

- Chết thì cùng chết.

Diệp Trúc Lan nghe thế kéo cả Tần An vào chết chung, thế là cả ba đều phải làm động tác đáng yêu khiến xung quanh không nhịn được cười, đám trẻ con là vui nhất, nhảy tưng bừng trong tiếng vỗ tay rộn ràng khắp cô nhi viện, rốt cuộc tuy mở đầu không hay, rốt cuộc có kết thúc vui vẻ cho chuyến đi với mục tốt đẹp.

Rời khỏi cô nhi viện, Diệp Thanh gọi Tần An lại, hẹn khi nào rảnh sẽ thi bắn ná, Tần An vui vẻ đồng ý, không ngờ Đường Mị lên xe cùng Diệp Thanh, nói phải đi mấy ngày, nếu con rùa chết thì sẽ tính xổ với y. Diệp Thanh vừa đi, Tề Mi liền tới hỏi xem nói gì, Tần An trả lời thành thật, Tề Mi khinh bỉ Diệp Thanh là người lớn chơi trò trẻ con, nữ nhân chơi trò con trai, chả ra thứ gì.

Tần An ngậm miệng ăn tiền, không xen vào.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch