Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 832: Giao dịch nam nữ (2)

Chương 832: Giao dịch nam nữ (2)
Rốt cuộc nhiều tới mức nào thì không ai biết, nhưng chỉ cần vài đồn đại truyền ra ngoài khiến cho người ta cứ nghĩ tất cả nữ sinh đại học xinh đẹp dưới Nhạc Lộc Sơn đều làm thêm ở đây vậy.

Bởi nơi này này có rất nhiều cô gái xinh đẹp, hoa thơm hút bướm, cũng người giàu mò tới, mỗi bên có nhau cầu riêng mà hoàn thành giao dịch, không tới mức nói cuối tuần xe hơi đắt tiền tới đây đón nữ sinh gây tắc đường, nhưng nữ sinh xinh đẹp bị người ta bao nuôi chẳng hiếm hoi gì. Song nữ sinh thời này còn liêm sỉ, không như chục năm sau ngang nhiên khoe khoang được bao nuôi.

- Em gái, đi tới bar uống một chén với anh không?

Tần An và Tôn Tôn nắm tay đứng dưới gốc cây ngô đồng, ngọt ngào dựa vào nhau thì có giọng nói rất không phù hợp truyền tới.

Đó là nam nhân trung niên rất thường thấy, bụng phệ da mặt nhăn nheo, chỉ có điều ăn mặc rất sang trọng, đeo kính đen, đầu vuốt keo bóng mượt, lại thêm vừa bước từ chiếc Mercedes đi xuống, trông rất có phong độ của nhân sĩ thành đạt.

- Tìm người khác đi.

Tần An lạnh nhạt đáp:

- Này chàng trai trẻ, thế là không tôn trọng bạn gái đâu nhé, nên để cô ấy tự lựa chọn chứ.

Nam tử không để ý tới thái độ của Tần An, vẫn giữ sự ung dung trấn định của ưu thế tuổi tác:

Phải nói ông ta cũng rất có sức hút, không phải là loại phô trương thân phận hay tài phú, thậm chí còn khiến người khác thấy Tần An quá non nớt, không biết cách cư xử.

- Tần An, ông ta muốn gì thế?

Một cô gái sống mười mấy năm ở vùng thôn quê đơn giản như Tôn Tôn hiển nhiên chưa bao giờ gặp loại chuyện này, nam nhân tuổi bằng cha mình không hề quen biết lại rủ mình tới quán bar, cô chưa bao giờ tới nơi đó:

Nam tử trung niên kia hơi bất ngờ, giọng Tôn Tôn rất thuần tịnh, ánh mắt tự nhiên, không phải loại cố tình giả vờ ngây thơ bẽn lẻn, một nữ sinh có vẻ đẹp như hồ ly tinh lại không hề có ý thức gì về chuyện được nam tử tiếp cận.

- Đây là cảnh tượng rất thường thấy, một cô gái trẻ trung xinh đẹp, một nam tử trung niên có địa vị và tiền bạc. Nam tử bắt chuyện cô gái, cô gái đồng ý, bọn họ sẽ cùng đi uống rượu vui vẻ. Sau một hồi thăm dò, cô gái biết mình sẽ có được cái gì, nếu hài lòng sẽ cùng nam nhân đó tới khách sạn hoặc nơi nào đó, hoàn thành một thứ giao dịch bẩn thỉu.

Gặp cơ hội thế này, Tần An tất nhiên phải nói để Tôn Tôn đề phòng:

- Á!

Tôn Tôn tất nhiên biết cảnh giác với người lạ, nhưng cô không ngờ người bằng tuổi cha mình lại nảy sinh ý đồ như thế, ông ta biến thái à?

Ánh mắt quái dị của Tôn Tôn làm nam tử vừa thiếu tự nhiên vừa ngứa ngáy, cô bé này mới thực sự là thuần khiết:

- Chàng trai trẻ, miệng lưỡi khó nghe quá đấy, tôi không có ý đó.

- Không à? Khi ông thấy tuổi cô ấy còn nhỏ hơn ông nghĩ, thuần khiết hơn ông nghĩ, con ngươi ông mở to, người vô thức đứng thẳng lên, tay nắm chặt lại, đó đều là dấu hiệu của sự hưng phấn.

Tân An nhếch mép khinh miệt, tất nhiên vừa rồi y không quan sát tỉ mỉ như vậy, song loại tâm tư đó làm gì không hiểu:

Nam tử ngạc nhiên lắm, lúc này mới thực sự chú ý tới người trẻ tuổi không đơn giản kia, lấy danh thiếp ra:

- Các em là học sinh của học viện nghệ thuật phải không, tôi là Trần Đạo Dương, CEO của công ty ghi âm Mai Lâm.

Ceo? Đây là danh xưng mới nổi lên gần đây, Tần An đưa tay nhận lấy danh thiếp.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch