Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 84: An bài cả đời. (2)

Chương 84: An bài cả đời. (2)


Không có Tần An, hắn cũng chẳng biết nói chuyện này với ai.

- Anh xem chị anh hiện giờ ngày ngày vui vẻ như thế, nếu như dì ấy mà gả cho một nông dân, ngày ngày phải sắn ống tay, ống chân lội bì bõm trong ruộng làm việc, khuôn mặt xinh đẹp đã chẳng mấy chốc xạm đen già nua, chống hông nói tục, liếc mắt đưa tình với mấy hán tử thôn quê. Sinh vài đứa con là chẳng ngại gì để cả ngực trần, xách thùng nước đi qua đi lại, về nhà có khi bị chồng say rượu chửi bới, nuốt nước mắt xuống bếp nấu cơm qua làn khói cay Biết bao nhiêu tiểu cô nương từng một thời tươi trẻ của thị trấn này cuối cùng kết thúc như thế. Dù anh muốn, chưa chắc chị anh đã muốn...

Tần An thở dài, bao nhiêu năm bị xung quanh lời ra tiếng vào, Tề Mi không có vướng mắc trong lòng mới lạ, dù Đường Khiêm Hành không sợ, Tề Mi cũng sợ mệnh của mình khắc hắn, bất kỳ người phụ nữ nào trải qua việc đáng sợ đó, không thể không nghĩ cho người mình yêu thương:

Quân Tử không phải người thích nói, chỉ gật đầu coi như thừa nhận lời Tần An, chọc cơ rất mạnh, bi trắng nảy ra ngoài bàn.

- Bí thư Đường điều lên huyện, dì Tề có thể cũng đi theo? Còn anh thì sao, cũng điều lên huyện làm lái xe cho Bí thư Đường à?

Tần An nhặt bi lên:

- Anh không muốn vào thể chế, tính của anh không hợp, có khi đi giúp chị anh, chị ấy một mình mở quán cũng không đơn giản, chẳng thể chuyện gì cũng đi tìm Bí thư Đường.

Quân Tử thấy Tần An đánh hụt, vừa ngắm bi đích vừa nói:

- Nhóc lắm mưu mô, tư vấn cho anh xem.

- Chú Đường cũng là người tốt, tình cảm với chị anh là chân tình, hôm đó bị em phát hiện ra hai người họ thân thiết, không đẩy chị anh ra, còn an ủi dì ấy, nếu là người chỉ có ý chơi đùa đã kiếm cớ bao biện, chẳng chú ý cảm thụ của chị anh. Giờ chú Đường không thể cho chị anh danh phận, nhất định trong lòng áy náy lắm, sẽ không bạc đãi dì ấy, không bạc đãi anh... Em nghĩ anh cứ đợi đi, có lẽ chú ấy có an bài thỏa đáng, tốt hơn là hỏi kế thằng bé như em... Anh phá bi mạnh quá, vỡ bóng có phải đền không?

Tần An lẽ lưỡi, tránh xa bàn một chút, bị mấy viên bi này đập vào người đau lắm chứ chả đùa:

Tâm tình Quân Tử tốt hơn một chút, kỳ thực hắn chỉ lo cho chị mình, còn bàn thân thì chẳng sao cả, sức dài vai rộng chẳng sợ chết đói, nghe Tần An nói, cảm giác Đường Khiêm Hành đúng là người như thế, không tới mức khiến chị mình cô khổ, hắn yên tâm.

....

Sáng thứ hai, sau một tuần xin nghỉ, Tần An quay trở lại trường.

Thế giới này chẳng vì thiếu đi ai mà dừng lại, trước cổng trưởng đám nữ sinh không tụ tập bên quán ăn vặt thì tíu tít truyền tay nhau những món đồ nho nhỏ xinh xắn ở tiệm tạp hóa, dù mua không biết bao nhiêu cục tẩy hay cái bút có hình ngộ nghĩnh vẫn nhiệt tình mang về. Bọn con trai năm thứ ba thì tranh thủ đến sớm cùng nhau chơi bóng rổ hoặc bóng đá, sang năm thứ ba tiết thể dục bị hạn chế nhiều, không thoải mái như hai năm đầu.

Tần An như người xa lạ một mình bước đi qua đám đông huyên náo, mặc dù bên ngoài có vẻ sôi nỏi, nhưng sâu bên trong, y là người cô độc, bạn bé không nhiều.

Bài thơ của y vẫn được chép trên bảng thông báo của trường, nhưng ba chữ "Diệp", "Trúc", "Lan" trong bài thơ bị người ta thay mất rồi.

"Ai phát hiện ra thế?", Tần An nhíu mày, nếu không có ba chữ Diệp Trúc Lan, cái bài thơ do y ghép linh tinh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch