Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 848: Ước nguyện của Diệp Trúc Lan. (2)

Chương 848: Ước nguyện của Diệp Trúc Lan. (2)


Diệp Trúc Lan rất hài lòng nhìn bức tranh của mình, sau nghiêng đầu một lúc, cầm bút chì lên, vẽ thêm một thứ giữa hai chân đứa con trai rồi che miệng tự cười khúc khích.

Thật là hết nói, Tôn Tôn không nhịn được nữa, mắng một tiếng:

- Này, vẽ bậy cái gì thế hả! ?

Diệp Trúc Lan hoảng hốt quay đầu, hai má như quả táo đỏ:

- Hai đồ xấu xa, về lúc nào lén lén lút lút.

- Rõ ràng là bạn lén lút vẽ linh tinh.

- Vẽ rất đẹp, rất chuẩn, mình muốn cất giữ.

Tần An đưa tay muốn lấy bức tranh:

- Không cho, không cho...

Cái thứ mất mặt như thế làm sao có thể rơi vào tay người khác, Diệp Trúc Lan nhào người tới, đè lên bức tranh, kêu một tiếng:

- Á...

- Làm sao thế?

Tần An vội hỏi:

- Hai bạn bắt nạt mình.

Diệp Trúc Lan xấu hổ không dám nói ra, ủy khuất không thôi, thế là khóc luôn:

- Bạn ấy nhào tới, thế là chạm phải...

Mặc dù bộ dạng của Diệp Trúc Lan đáng thương, Tôn Tôn vẫn không nhịn được cười, chỗ đó va vào cạnh bàn, sao không đau cho được.

Tần An hiểu ra:

- Để mình xoa cho.

Diệp Trúc Lan mặt vẫn rất đau đớn, nếu không có Tôn Tôn ở đây, chẳng nói cô cũng rúc vào lòng Tần An làm nũng rồi.

- Lại chẳng phải chưa từng thấy hai người làm việc xấu.

Tôn Tôn ngồi xuống bàn học, làm ra vẻ hào phóng chẳng để ý:

Được Tôn Tôn mở đường cho rồi, Tần An không để cho Diệp Trúc Lan do dự, bế bổng cô lên đặt vào lòng, nhè nhẹ xoa bên ngoài, tác dụng thật thế nào không rõ, tác dụng tâm lý thì ngay, Diệp Trúc Lan không còn kêu nữa, nấp trong lòng Tần An, lén lút nhìn Tôn Tôn.

Thẹn thùng, hạnh phúc... Đương nhiên còn có cả khoe khoang.

Tôn Tôn hừ một tiếng quay đầu đi, không thèm, chỉ Diệp Trúc Lan mới thích loại chuyện không biết xấu hổ đó, mắt nhìn lên bàn, bức tranh còn đó, bên dưới mấy cái hình vẽ xấu đau xấu đớn là dòng chữ "Tần An, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan mãi mãi ở bên nhau."

Tâm nguyện của Diệp Trúc Lan là vẽ của chuyện của ba người thành truyện tranh, cô không rõ, cũng chẳng miêu tả được chuyện giữa bọn họ có gì đặc sắc đáng vẽ thành truyện, chỉ là cái cảm giác ấm áp ôn nhu đó luôn quanh quẩn trong lòng, ba bọn họ không trải qua sự kiện kịch tính sinh tử, không có mấy thứ rung động lòng người, chỉ có niềm vui đơn giản khiến Diệp Trúc Lan lúc nào cũng ghi nhớ.

Diệp Trúc Lan vì thế mà hạ quyết tâm học vẽ, học sáng tác truyện tranh, Hạ Vân ngày đầu tới dạy Diệp Trúc Lan bất lực, cô bé này phải học từ đầu, mặc dù đơn giản, nhưng rất buồn chán.

Hứng thú của Diệp Trúc Lan không hề suy giảm, Hạ Vân tới là ngoan ngoãn chăm chú nghe giảng, làm theo chỉ dẫn, khiến Hạ Vân ý thức được cô tiểu thư này không phải chỉ chơi đùa, không phải hứng thú nhất thời, mà thực sự muốn hướng tới đích, giống nhiều người mơ mơ hồ hồ bao năm, nhưng đột nhiên ngày nào đó tìm thấy mục tiêu cuộc đời, dốc lòng phấn đấu.

Hạ Vân chưa bao giờ thấy một cô bé có niềm vui đơn thuần như vậy, dường như chưa bao giờ biết buồn là gì, mỗi ngày nở nụ cười đơn giản, vẽ những bức tranh hết sức thê thảm.

Vì thế quan hệ giữa Hạ Vân và Diệp Trúc Lan ngày càng tốt, cô gái khiến người ta yêu thích như thế, cô cũng không coi như thiên kim đại tiểu thư nữa, cần cổ vũ thì cổ vũ, phải phê bình thì phê bình.

Hạ Vân cũng thường thấy Tần An, Tần An thường ca ngợi cô có thể miệt mài sáng tác truyện tranh ba ngày liền chỉ ăn mỳ gói, có thể nói là điển hình phấn đấu, còn hỏi Hạ Vân có hứng thú vẽ truyện Triệu Vân và Lữ Bố yêu nhau không làm Hạ Vân khiếp sợ, trở về kể cho Hứa Húc Minh cũng làm hắn thất kinh, nhưng nghiêm túc suy nghĩ.

Thông qua rất nhiều manh mối nhỏ, Hạ Vân dần dần ý thức được ông chủ lớn phía sau là ai rồi.





CENTER] [B]

trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch