Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 850: Ngôi nhà hạnh phúc. (2)

Chương 850: Ngôi nhà hạnh phúc. (2)


Tôn Tôn chưa bao giờ làm chuyện xấu với Tần An, hơi đó mặt:

Diệp Trúc Lan bĩu môi làm ra vẻ kinh nghiệm:

- Như bạn bây giờ là lộ tẩy đấy.

- Giỏi làm chuyện xấu mà đáng tự hào quá nhỉ.

Tôn Tôn đứng lại:

- Không nói là mình không đi đâu.

- Đi làm chuyện xấu.

Tần An cười hì hì kéo tay Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan chạy tới một tiểu lâu độc lập bao quanh bởi cây cối um tùm:

Tôn Tôn đánh Tần An một cái, nhìn Diệp Trúc Lan đang hưng phấn ngó nghiêng, lòng càng thêm hồi hộp không biết lát nữa cô bạn ngây thơ của mình sẽ phản ứng thế nào, tuy cô tin tưởng Tần An sẽ ra tay khi thấy nắm chắc nhất, song dù sao đây là chuyện ảnh hưởng tới cả đời của ba người, sao bình tĩnh cho được.

Ở Lâu Tinh, những căn nhà hai ba tầng độc lập ẩn trong những tàng cây thế này có khắp nơi, mặc dù thiết kế buông vức chẳng hề đẹp, song được cái thanh tĩnh, cho người ta cảm giác ẩn cư nơi phố chợ. Về sau giá nhà đất tăng chóng mặt, người ta sẽ không thể tưởng tượng được, từng có một thời ngay cả nhà bình thường cũng có thể sở hữu căn nhà kiểu biệt thự nho nhỏ này.

Ba người đi theo cầu thang ngoài lên thảng tầng hai, đi vào hiên, Diệp Trúc Lan nhìn thấy cửa phòng dán hình hoa đẹp đẽ, khe khẽ gõ cửa hỏi:

- Nhà ai thế?

Tần An mở cái công tắc, ánh sáng dìu dịu màu lam phát ra đủ chiếu sáng cả hiên, tường trắng vẽ một bức tranh hết sức trừu tượng.

- Tần An...

Diệp Trúc Lan hét lên thẹn thùng, dùng cả hai tay che mặt lại:

Bức tranh trên tường chính là tác phẩm mới vẽ nháp của Diệp Trúc Lan, con trai có cái đầu bù xù tựa tổ chim, giữa hai chân là cái que đen xì, hai cô gái một để tóc đuôi ngựa, cằm nhọn, thân thể hình tam giác, còn lại là cô gái tóc đen như thừa mực bôi đầy lên, người cũng hình tam giác nốt.

Ba người nắm tay nhau, dưới là hàng chữ "Tần An, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan mãi mãi ở bên nhau."

Bức tranh của Diệp Trúc Lan được phóng đại chiếm hết diện tích của mặt tường.

Trên cửa có hàng chữ mô phỏng nét chữ của Diệp Trúc Lan, " Ngôi nhà hạnh phúc của Tần An, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan."

- Ngôi nhà hạnh phúc?

Lần này tới lượt Tôn Tôn đỏ mặt, Tần An mặt thật dầy, thế này cũng dám viết:

- Ba chúng ta sau này không phải mãi mãi ở bên nhau à? Tất nhiên là phải có nhà của mình.

Tần An đáp rất hiển nhiên:

Diệp Trúc Lan he hé một tay ra, nhìn Tôn Tôn, lại nhìn dòng chữ trên cửa:

- Đây sẽ là nơi ở của ba chúng ta về sau à?

- Đợi mẹ bạn tới đây dạy học, bạn sẽ ở cùng mẹ bạn, mình vẫn ở nhà, Tần An hoặc là chạy tới nhà bạn chơi, hoặc là tới nhà mình chơi, thời gian ba chúng ta ở bên nhau thế nào cũng ít đi, cho nên cần một n ơi để ba chúng ta lén lút ở cùng nhau, không cho người lớn biết, phải thế không?

Tôn Tôn rất thông minh, hơn nữa cô cũng nghĩ tới vấn đề này, con gái luôn suy nghĩ rất xa:

Lén lút... Cái cảm giác làm việc trốn người lớn khiến Diệp Trúc Lan thấy kích thích:

- Thật sao?

- Đương nhiên rồi, nếu không sao gọi là ngôi nhà hạnh phúc? Có điều phải để người lớn biết, nếu không thì cha mẹ các bạn làm sao yên tâm để các bạn đi học về lại không về nhà, về nhà muộn hoặc qua đêm không về, đúng không?

Tần An suýt nữa sờ đuôi xem mình có mọc đuôi cáo không:

- Tạm thời không nói.

Diệp Trúc Lan không thích nhiều người biết nơi bí mật của bọn họ, cũng như cô không thích bất kỳ ai gia nhập vào ba người mình:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch