Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 863: Phần của mỗi người. (2) (1)

Chương 863: Phần của mỗi người. (2) (1)



- Như như vừa rồi, chúng ta xem phim, mình dựa vào vai trái bạn, sau này Tôn Tôn sẽ dựa vào vai phải.

Diệp Trúc Lan mừa mới kìm nén được một chút lại òa khóc, nước mắt rơi như mưa:

- Đừng khóc, đừng khóc nữa, bạn không thích thì thôi vậy, ngày mai chúng ta lại cùng nhau vui vẻ đi tới trường.

Tần An rối rít vỗ vai Diệp Trúc Lan, mỗi giọt nước mắt của cô đều là giọt muối mặt chát chảy vào vết thương của y:

- Không, mình sẽ cho Tôn Tôn một nửa, nhưng, nhưng không cho phép bạn làm chuyện xấu với Tôn Tôn.

Diệp Trúc Lan nghĩ, Tần An là của mình, dù chia cho Tôn Tôn, mình cũng phải chiếm nửa lớn hơn, đương nhiên là mình sẽ làm chuyện xấu với Tần An:

- Diệp Tử, bạn lại tự ý ra quyết định rồi.

Không có tiếng gõ cửa, chỉ có một tiếng hừ của Tôn Tôn:

- Chẳng lẽ bạn không muốn à?

Diệp Trúc Lan ngẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng phức tạp, có giận dỗi có cố chấp có tủi thân:

- Mình muốn hay không là chuyện của mình, bằng vào cái gì cần bạn cho.

Tôn Tôn hất cái hàm nhỏ kiêu ngạo của mình lên, cô tự thấy mình thích Tần An không ít hơn Diệp Trúc Lan, hiểu chuyện hơn, chưa bao giờ cần Tần An phải dỗ dành, cô là người phải dằn vặt nhất vì chuyện của ba người, luôn luôn cố gắng cân bằng hai bên, níu giữ tình cảm của cả ba, vậy mà lại luôn ở vào vị thế bấp bênh nhất, lo được lo mất. Còn Diệp Trúc Lan vô tư hưởng thụ tất cả, vậy bằng cái gì Diệp Trúc Lan nói ra chia cho mình, bằng vào cái gì mà mình phải thấp hơn người khác một bậc.

Sự kiêu hãnh của Tôn Tôn không chấp nhận điều đó.

Tần An hết nhìn Diệp Trúc Lan tủi thân ngồi trên giường, đôi mắt sáng trong veo mang giọt nước mắt thê lương, lại nhìn Tôn Tôn kiêu ngạo đứng dựa vào cửa, nụ cười nhẹ đau đớn. Hai cô gái nhìn nhau, ánh mắt va chạm giữa không trung như có tia điện loẹt xoét tóe ra làm lông tóc Tần An dựng hết cả lên, có thể mường tượng ra lần đầu tiên hai cô gái giận nhau thế nào rồi.

Nhưng lần này quyết không dễ dàng hòa giải như thế.

Nếu mình còn ngồi ở đây như thằng ngốc thì mọi chuyện xong hết, hai cô gái, mình sẽ không nắm được bất kỳ bàn tay nào, ba người bọn họ rất có thể từ đó trở thành người xa lạ.

Nhảy xuống giường chạy tới kéo tay Tôn Tôn, kệ cô chống cự, kéo xuống ngồi bên cạnh Diệp Trúc Lan, Diệp Trúc Lan quay đầu đi, dùng vai hất tay Tần An, không cho ôm mình.

- Diệp Tử, đừng quên, chúng ta đã từng nói, bất kể thế nào, ba chúng ta mãi mãi ở bên nhau.

Tần An nắm chặt tay Tôn Tôn, nhưng giọng nói của y rất yếu ớt, nghe giống như lời cầu khẩn tội nghiệp, chẳng có chút thuyết phục nào, đã bao giờ Diệp Tử lại từ chối mình lạnh lùng như thế:

Cả gian phòng được bố trí vật dụng nhỏ và màu sắc ấm cúng dường như biến thành u ám.

Tần An gục đầu xuống, bao thông minh, kinh nghiêm của y vào lúc này vô dụng.

Trái tim Tôn Tôn như bị bóp chặt, lúc này trong ánh mắt vắng lặng của cô không chỉ phản chiếu bóng hình thương tâm của Diệp Trúc Lan, mà còn vẻ mặt tự trách của Tần An, giây phút ấy cô như đọc được chính xác từng suy nghĩ của Tần An, làm cô hô hấp khó khăn, trước nay Tôn Tôn chưa bao giờ thấy vẻ mặt đó của Tần An, cậu ta luôn kiên cường tự tin, tin rằng mình có thể thực hiện được mọi nguyện vọng, bất kể người khác nhìn ra nhận ra sao, luôn kiên trì.

Cậu ấy cũng luôn mỉm cười, nụ cười làm người ta yên tâm, dường như nói với hai cô gái, ở cùng hai bọn họ, trong lòng chỉ có hạnh phúc, vì hạnh phúc đó, cậu ấy sẽ giang tay, gạt mọi trở ngại và khó khăn.

Cậu ấy luôn vui vẻ, dùng ánh mắt ấm áp chiều chuộng bọn họ, đó là châu báu của cậu ấy, là hạnh phúc cả cuộc đời.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch