Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 87: Cô gái tò mò. (1)

Chương 87: Cô gái tò mò. (1)



Tần An hiểu ý đồ của Liêu Du rồi, rất lợi hại, vì thể diện của bản thân, đem cả Diệp Túc Lan ra lợi dụng.

Nhìn Tần An trước kia trước mặt mình dám khoa môi múa mép nói linh tinh chẳng hề kiêng kỵ gì, bây giờ chỉ im lặng trừng mắt tức giận, thằng nhóc này ranh như thế, có thể dễ dàng đoán ra ý đồ của mình, nhưng lại chẳng thể làm gì, lòng khoai khoái vô cùng, bất giá ưỡn người ngồi thẳng lên, vì Liêu Du tìm lại được sự tự tin của giáo viên.

Tần An biết đây là cái bẫy của Liêu Du cũng do dự, nếu ngồi bên cạnh Diệp Trúc Lan, hai người có thể suốt ngày nhìn thấy nhau, có thể lén lút ở chạm ngón tay vào nhau ở dưới bàn, có thể mượn bút của nhau, có thể cùng nhau đua làm bài tập, sau đó làm xong ngẩng đầu lên nhìn nhau cười, cho dù mắt nhìn lên bảng đen, song biết ở bên cạnh có người nghĩ tới mình, lòng ngọt ngào như ngậm chocolate trong miệng vậy.

Đó là điều y nằm mơ cũng muốn.

Ánh mắt kỳ vọng của Diệp Trúc Lan làm y tiến thoái lưỡng nan.

- Diệp Tử, bạn đi ăn cơm đi, giờ này mà bạn đói lắm rồi phải không?

Tần An nắm vai Diệp Trúc Lan xoay người cô một vòng, đẩy ra khỏi văn phòng:

Diệp Trúc Lan mặt biến sắc, không ngờ Tần An dám thân mật với mình trước mặt cô giáo Liêu.

- Cậu làm gì thế...

- Đừng sợ, cô Liêu hiền lắm, không làm gì chúng ta đâu, chẳng phải còn muốn mình về lớp ngồi cùng bàn với bạn à? Đi đi, bụng nhỏ kêu ùng ục rồi kìa.

Tần An đẩy Diệp Trúc Lan đi rồi, quay về phòng Liêu Du, đóng cửa lại:

- Quả nhiên quan hệ giữa hai em không còn đơn giản là bạn bè bình thường nữa. Tần An, hàng chứ dấu trong bài thơ của em làm tôi bất ngờ đấy, tí tuổi đầu đã học được chiêu số lừa gạt các cô gái rồi.

Liêu Du biết Tần An là đứa không chịu khuất phục, thế nào cũng hành động thế này:

- Cô sửa thơ của em?

Tần An vỡ lẽ, cũng chỉ có Liêu Du mới làm chuyện này, tất nhiên không phải có ý tốt che dấu quan hệ của hai bọn họ, mà chẳng qua là muốn nắm thóp mình thôi.

Chuyện bài thơ bị viết lên bảng nằm ngoài dự liệu của Tần An, lúc đó làm bài chỉ là nổi hứng nhất thời, vốn định khi có điểm trả bài rồi, sẽ nói ra cho Diệp Trúc Lan vui, không ngờ lại bị công khai giữa trường, nếu chẳng may bị phát hiện ra, sẽ gây phiền toái không nhỏ.

Chuyện này Liêu Du làm không sai, chỉ sai ở chỗ đánh giá thấp phân lượng của Diệp Trúc Lan trong lòng Tần An rồi, nếu chỉ gọi một mình y tới, có khi Tần An đã chịu nhún, song khơi chuyện này trước mặt Diệp Trúc Lan chỉ phản tác dụng:

- Rất xin lỗi, nếu cô lấy bài thơ đó uy hiếp em cũng đành, nhưng nếu quấy nhiễu tới cuộc sống của Diệp Trúc Lan, em sẽ không ngần ngại đem chuyện xấu trong nhà cô bêu cho mọi người biết. Ngoài ra, giao ước của chúng ta vẫn hữu hiệu.

Trước khi đi còn quay lại nhìn ngực Liêu Du bỏ lại một câu chọc tức:

- Thế nào, cách chữa căng sữa lần trước em chỉ cho hiệu quả chứ?



Suốt buổi học hôm đó, Tần An không nhìn thấy Diệp Trúc Lan, đến cả giờ ra chơi cũng trốn lỳ trong lớp.

Tan học, Tôn Pháo chạy tới lớp 69 rủ Tần An và Tần Tiểu Thiên cùng về nhà, so tài game boy và vòng sắt, Tần An lấy cớ có việc ở trường, lề mề một lúc tránh đám đông học sinh tan học, đánh một vòng lớn rồi vào vườn trà.

Quả nhiên Diệp Trúc Lan đã đợi từ trước, vì thấy y tới đã nóng vội hỏi dồn dập:

- Sau đó cậu và cô Liêu nói chuyện gì? Cô Liêu có phạt cậu không? Có dọa mách cha cậu không? Chúng ta phải làm sao bây giờ?

- Không có gì, cô Liêu chỉ muốn mình quay về lớp 68, nhưng mình từ chối rồi.

Nhìn Diệp Trúc Lan hoảng hốt như thế, Tần An càng giận Liêu Du:

Diệp Trúc Lan vỗ ngực, sau đó lại nhớ ra một chuyện, giảu môi bất mãn:

- Vì sao?

- Nếu như một ngày nào đó, mình đột nhiên nói với bạn, Diệp Trúc Lan, mình không thích bạn nữa, sau này đừng tìm mình chơi nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch