Tần An mở cửa xe, Tằng Phù Dung đỡ Trần Thiên Thiên đi vào, mau mắn mở túi ra, lục lọi một lúc lấy ra hộp thuốc, hỏi Tần An:
- Có nước không, Thiên Thiên uống thuốc sẽ đỡ, lần trước lén lút tập võ cũng thế này.
- Có.
Tần An ngồi ở ghế phụ lái quay lại chỉ một cái bảng điều khiển ở bên ghế giữa:
- Chị bấm nút tủ lạnh kia kìa.
Trần Thiên Thiên nhìn sang, bấm cái nút, tức thì mở ra một cái bảng điều khiển, có đống nút, tiếng Anh của cô không tốt, cứ thế bấm bừa, thế là đủ thứ xuất hiện tủ lạnh nhỏ, laptop, rồi hệ thống chiếu phim xuất hiện, làm cô luống cuống chân tay.
- Oa, cái xe gì thế này?
Tằng Phù Dung kinh ngạc, cô biết nhà Tần cực giàu, vẫn bị trang thiết bị xa hoa trên xe làm giật mình:
- Xe gì thì liên quan gì tới chúng ta, đưa thuốc đây.
Trần Thiên Thiên đá Tằng Phù Dung một cái, lòng hơi giận cô bạn, lần này là chủ ý Tằng Phù Dung nhất định kéo cô lên tỉnh thành chơi, lại kéo vào khu thương mại, lừa mình mua quần áo này, hết sạch tiền tiêu vặt, Vì kế hoạch biến hình cho cô, Tằng Phù Dung hi sinh cả tiền mừng tuổi, thấy Tằng Phù Dung nhiệt tình như thế nên cô mới không từ chối, ai ngờ xui xẻo thế này:
Lúc này từ tỉnh thành tới Lâu Tinh hết sức thuận tiện, chưa đầy một tiếng sau Dương Ốc đã lái xe vào Tam Trung, đi qua con dốc, tới KTX nữ ẩn sau rừng cây rậm rạp, cũng hẻo lánh không khác gì KTX nữ của Nhất Trung.
Đèn ở bên sân thể thao sau KTX nữ từ khi bị Trần Thiên Thiên dùng ná bắt vỡ, tới giờ vẫn tối một bên, chẳng ai thay, đoán chừng lãnh đạo trường cũng cảm thấy bên cạnh KTX nữ mà đèn sáng rực không thích hợp, hoặc là nhận ra ý đồ bỉ ổi của một số kẻ.
Thứ bảy Tam Trung cũng không học thêm nữa, trong trường chỉ còn học sinh nội trú, xe đi vào thu hút sự chú ý không ít người, khi Trần Thiên Thiên và Tằng Phù Dung xuống xe liền có người phòng bảo vệ ngó đầu nhìn, không khỏi giật mình.
Tằng Phù Dung đã đành, là con gái của chủ nhiệm giáo ủy, coi như công chúa trong trường, con cái lãnh đạo khác, tối đa giáo viên không quản tới, nhưng Tằng Phù Dung phải nâng niu trên tay, may là thành tích Tằng Phù Dung rất cao, có thể coi là ngoan ngoãn, lãnh đạo trường không cần lo, khi họp phụ huynh không cần nói những lời trái lương tâm.
Nhưng cô gái còn lại, không phải Trần Thiên Thiên à, không ngờ ăn mặc vào lại xinh đẹp như thế, chỉ có điều không ai bị bề ngoài đó đánh lừa, đó là cô gái khiến ai nấy phải nhíu mày, bảo vệ và quản lý KTX càng không thích, vì thường xuyên leo tường hoặc nghĩ cách trốn khỏi KTX, đánh nhau sinh sự càng không ít.
Tằng Phù Dung xuống xe đắc ý nói với Tần An:
- Cám ơn nhé, sau này không ai dám coi thường Thiên Thiên nữa.
Tần An mỉm cười, hiểu ý cô.
- Có một tên bảo vệ cứ nghi ngờ Thiên Thiên đánh hắn, vừa rồi rụt đầu vòa phòng bảo vệ, không dám ra hỏi.
Tằng Phù Dung sống trong gia đình như thế, sớm hiểu rõ ý nghĩ của quyền thế tài phú, khiến người thường chùn bước:
- Con gái, bớt đánh nhau thì hơn.
Tần An nói với Trần Thiên Thiên, ngữ khí bình thường, như thuận miệng nói với bạn bè thôi, lại bảo Tằng Phu Dung:
- Chị cũng thế, chị phải khuyên cô ấy chứ, đừng theo cố ấy nghịch phá, cẩn thận dùi cui của cha chị.
Tằng Phù Dung đỏ mặt phì một cái, khi nhỏ nghịch ngợm hay bị cha dùng dùi cui đánh đít, tuy không đau, song nghĩ lại rất mất mặt.
- Đợi đánh thắng được rôi hẵng nói.
Khôi phục lại bình thường, Trần Thiên Thiên rất kiêu ngạo:
Tần An vẫy vẫy tay lên xe, rời khỏi Tam Trung.
- Trần Thiên Thiên, vừa rồi là ai thế?
Tên bảo vệ vừa xong nấp sau cây, do dự một lúc rồi đi tới, hắn mới đầu nghĩ là bạn Tằng Phù Dung, con gái chủ nhiệm Dương mà, quen vài thiếu gia là có tiền là bình thường, nhưng vừa rồi rõ ràng người kia chú ý tới Trần Thiên Thiên nhiều hơn:
- Không quen.
Trần Thiên Thiên xoay người đi luôn:
Không quen mà đưa tới tận cổng KTX, lại còn xuống xe tạm biệt? Tên bảo vệ nhìn theo bóng lưng Trần Thiên Thiên, nhổ phẹt một cái, hắn luôn nghi ngờ cô đánh gãy chân mình, muốn báo thù, giờ.