Tần An giơ ngón tay cái với cô, cha mình về sau thu lại ngạo khí của văn nhân, rời trường học, dựa vào hai tay, khiến những người từng chế nhạo, chèn ép mình tới ngay cả tư cách tới trước mặt chào hỏi đều không có.
- Ba hoa, làm bài đi, chỉ kiếm cơ hội chểnh mảng thôi.
Lý Cầm đánh con trai một cái:
- Tần An nó nói đúng đấy, trong nhà thì cha nó luôn giỏi nhất, từ bé muốn làm gì là sẽ thành công, khi nhỏ tuyên bố trở thành giáo viên, giờ làm giáo viên rồi, nếu muốn làm ông chủ lớn, thế nào cũng thành công chủ lớn.
Tần Diễm Dương vỗ tay Tần Hoài:
- Nhà anh cả nay như thế, chị thì vô dụng không giúp gì được, sau này có chuyện chỉ trông cậy vào em thôi đấy.
- Vâng em hiểu, chị đi cẩn thận.
Tần Hoài gật đầu:
Chồng về rồi, có thể bàn giao nhiệm vụ giám sát Tần An, Lý Cầm đứng lên:
- Hôm nay con muốn ăn gì để mẹ làm.
- Mẹ làm cái gì con cũng thích hết.
- Cái mồm này rõ ngọt.
Lý Cầm bẹo má con trai một cái, xách làn xuống chợ nhỏ gần khu tập thể.
......
.......
Chủ nhật vừa vặn là ngày họp chợ, trấn Thanh Sơn vẫn có thói quen họp chợ phiên vào ngày mười lăm, rất nhiều người dân tộc sống trên núi mang con thú săn được hay vải vóc màu sắc xuống chợ mua bán trao đổi, rất náo nhiệt, trước kia chợ họp theo lịch âm, giờ đổi sang lịch dương.
Nghe nói Tần An đi lấy ngựa chơi, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên sống chết đòi đi theo.
Không có xe đạp, ba đứa dậy từ rất sớm, chưa ăn sáng đã háo hức kéo nhau đi rồi, đường khá xa, đi bộ mất gần nửa tiếng, nhưng với đám thiếu niên dư thừa tinh lực mà nói chỉ như một cái chớp mắt thôi.
Tới chuồng trâu nhà cô, nhìn thấy con ngựa, Tần An cũng cho rằng dượng lãi rồi, vó ngựa lớn khỏe khoắn, lông bóng mượt, bờm dầy, cơ bắp chắc mà cân đối, bốn vó dài, là con ngựa tốt.
Tần Diễm Dương còn kiếm được một cái yên ngựa, buộc lên lưng, trông ra dáng lắm.
- Mày dám cưỡi không? Nó hung lắm, suýt đá tao nữa.
Tôn Pháo đứng xa xa:
- Trước kia tao tới nhà thân thích ở quê chơi, thấy ngựa kéo vật liệu xây dựng ở công trường rồi, thấp hơn con này một cái đầu, còn gầy gò trơ xương ra, như con chó lớn thôi.
- Ai bảo mày dùng gậy chọc vào mông nó làm gì?
Tần An hơi bực mình:
- Để em, ở Đài Loan em còn tham gia đua ngựa.
Tần Tiểu Thiên sắn tay áo lên:
- Cưỡi thử tao xem nào, chân mày nần nẫn như củ cải, dang ra không kẹp được bụng ngựa, còn nói tham gia đua ngựa.
Tôn Pháo dài giọng chế nhạo:
- Mày nói chân ai củ cải.
Tần Tiểu Thiên nổi xung, lao vào đánh Tôn Pháo:
Tần An kệ hai đứa trẻ con đó, tới gần vuốt ve cái đầu dài ngoằng của con ngựa, nó còn thè lưỡi liếm tay, trông cao lớn dọa người thế thôi, chứ có vẻ hiền lành:
- Thế nào, cho tao cưỡi nhé, đồng ý chứ.
Con ngựa phì mũi một cái, chắc là đồng ý rồi.
Tần An cẩn thận dẫm bàn đạp lên lưng ngựa, kẹp bụng nó một cái, con ngựa thong thả đi ra ngoài.
- Tao cưỡi với.
Tôn Pháo trông thấy thế thì đá Tần Tiểu Thiên sang bên đuổi theo, Tần Tiểu Thiên cũng không đánh nhau nữa, một trái một phải ầm ĩ đòi Tần An xuống cho mình cưỡi.
Ba người luân phiên cưỡi ngựa, chẳng mấy chốc lên tới thị trấn, mặc dù thi thoảng cũng có người dân tộc cưỡi ngựa lên thị trấn, song đều là ngựa thồ nhỏ gầy giống Tôn Pháo miêu tả, ngựa cao lớn thế này ít có, đúng chỉ chỏ như xem đoàn xiếc.
- Cưỡi ngựa thì làm sao mà đi chơi game được?
Tôn Pháo cả thèm chóng chán, muốn chuyển sang trò khác, không có nhiều tiền tiêu vặt, hiếm có cơ hội được rủ đi chơi, muốn chơi cho đã:
Tần Tiểu Thiên từ khi tới trấn Thanh Sơn bị quản rất nghiêm, tiền tiêu vặt bị cắt phần lớn, song vẫn đủ đi chơi game, lại quen tính công tử, vỗ ngực nói muốn bao mọi người chơi game, đột nhiên vỗ hai tay vào nhau, mắt sáng lên vuốt bờm ngựa:
- Ba đứa bọn mình cùng chơi tốn lắm, xem ra phải hi vọng vào con ngựa này rồi.