Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 912: Nút thắt khó cởi. (2)

Chương 912: Nút thắt khó cởi. (2)
Ít nhất trong lòng thôn dân là thế.

Mẹ Lý Ngọc vừa nhìn thấy họ, bỏ quần áo đang giặt dở xuống, lau tay tươi cười đi đòn, gọi vọng về phía sau nhà:

- Lý Ngọc, đám Tiểu Thiên tới này.

Tất nhiên thái độ mẹ Lý Ngọc nhiệt tình rồi, bà quá rõ, con mình rất bình thường, nhà mình không thân không quen với lãnh đạo trường, dựa vào cái gì được bao thầu cửa hiệu kia? Còn chẳng phải vì quan hệ thân thiết với Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo à?

Còn về phần con gái mình và hai đứa con trai thân thiết khiến cho không ít người nói ra nói vào thì bà mặc kệ, bà sợ nghèo quá rồi, sợ cái cảnh cứ có ba ngày lại có người tới nhà đòi nợ, có con lợn vỗ béo cuối năm bán lấy tiền ăn Tết mà còn bị người ta bắt mất, Tết đến mà một bánh pháo chẳng có, cơm chẳng có lấy miếng thịt, đóng cửa chẳng muốn gặp ai, khách tới không có gì tiếp đãi.

Người chưa trải qua cảnh đó sao hiểu nổi, mẹ Lý Ngọc nhắm mắt coi như người khác chỉ ghen tỵ thôi.

Không ghen tỵ mà được à? Nhất là người vốn nghèo hơn nhà mình, tương lai chẳng bao lâu sẽ giàu hơn mình thì khó chịu thôi.

- Tối thế này còn tới làm gì, không ở nhà, cả ngày cứ chạy lung tung...

Lý Ngọc từ phía sau nhà đi ra, tay còn dính rau vụn, thấy Tần An mỉm cười với mình thì lúng túng:

- Mình, mình đi rửa tay.

- Đang cho lợn ăn à?

Tần An thấy hai tay Lý Ngọc rất đẹp, cô gái lớn lên trong ngôi nhà nghèo khó, thuần thục việc nhà, luôn có đôi bàn tay mỹ lệ ngưng tụ phẩm chất tốt đẹp của nữ nhân Trung Quốc:

- À ừ.

Lý Ngọc có hơi sợ Tần An, kể cả y lúc nào cũng luôn mỉm cười, cô biết Tần An không phải người tốt bụng vô hại như thế:

- Mẹ cháu kể, hồi Tết được dì biếu cho rất nhiều thịt khô, cháu ăn thấy rất ngon, chắc là lợn dì nuôi rồi.

Tần An nói với mẹ Lý Ngọc:

- Cám ơn dì, bây giờ muốn ăn thịt khô chính lợn nhà mình giết là hiếm lắm.

- Nếu cháu thích, sau này dì làm nhiều chút mang tới, lợn nhà sạch lắm, đều do Lý Ngọc đi lấy cỏ với băm rau trồng ở nhà cho ăn đấy, không như nhà khác toàn dùng thức ăn gia súc, không tốt.

Mẹ Lý Ngọc cười tít mắt, thực ra bà chẳng hiểu lợn ăn thức ăn gia súc có gì không tốt, chỉ là vì đắt quá, không mua được:

- Thế thì cháu có phúc rồi, có điều Lý Ngọc, bạn đừng tốn thời gian nuôi lợn quá nhiều, nếu không Tiểu Thiên với Pháo Tử trách mình đấy.

Lý Ngọc hơi đỏ mặt, không biết phải ứng phó với câu nói đùa của Tần An ra sao, lén trừng mắt với Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên.

Chỉ ngồi nhà Lý Ngọc một lúc, ba người tạm biệt rời đi, Tần An nhìn ra, Lý Ngọc vẫn như cũ, giữ thái độ như gần như xa với hai thằng bạn mình, có tình cảm trên mức tình bạn, còn xa mới có thể coi là tình yêu.

Thôi kệ, tình cảm thiếu niên, tổn thương rồi mới càng biết trân trọng,

Bóng đêm đã hoàn toàn bao phủ thị trấn nhỏ, hai bên đường đã lắp đèn đường rồi, song còn thưa lắm, ánh sáng cũng mờ mờ, vàng vọt, người đi đường rất ít, Tần An không chở ai nữa, chẳng sợ đua tốc độ với hai thằng chết tiệt.

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo đột nhiên lao lên bậc thềm đá đi đường tắt, với xe ATV của chúng mà nói thì dễ, Tần An chỉ biết hậm hực vác xe qua.

Hai thằng khỉ, đã có xe tốt còn chơi bẩn, Tần An không thèm tham gia cuộc đua bất công với bọn chúng nữa thong thả đạp xe về nhà, An Lạc chắc chắn giận rồi, chỉ biết thở dài, rốt cuộc phải giải quyết nút thắt này ra sao, y chưa có chút manh mối nào cả.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch