Tần An không hề phản ứng với lời của Dương A Man, thong thả rót nước pha một ấm hồng trà, rót ra hai cái chén rồi lịch sự đưa tay mời khách.
Dương A Man cầm chén trà lên nhấp một ngụm, tiếc là không lý do gì để chê bai, đặt xuống:
- Không lo sao?
Thái độ thản nhiên chẳng hề lay chuyển của Tần An khiến Dương A Man không nén được lửa giận, song nhiều năm ở vị trí cao, tự có vài phần tu dưỡng và tự thị thân phận:
- Nhiều năm trước dì đã bị An Lạc chinh phục rồi, dì tin tưởng cô ấy, căn bản không tự tin nhãn quang có thể chuẩn xác hơn cô ấy, nghe theo cô ấy, nếu không làm sao lại thành người phát ngôn của cô ấy, làm chủ tịch hội nghị Q, để An Lạc nắm giữ tất cả phía sau. Dì nghe lời cô ấy chứ không phải nghe lời dì, đó là sự phục tùng sinh ra từ trong lòng, thấm vào cuộc sống thường ngày rồi, dì sẽ không làm chuyện gây phiền toái cho cô ấy, hay làm cô ấy không vui.
Với nữ nhân như Dương A Man, Tần An mà ngoan ngoãn lễ phép như với trưởng bối chỉ khiến co ta không coi vào đâu:
Dương A Man không vì thế mà thẹn quá hóa giận:
- Cậu chắc chắn thế chứ?
- Không quá rõ ràng sao? Khi cháu và chị An Thủy mới thân thiết một chút đã bị dì thăm dò, còn muốn tách chị ấy ra, vậy mà An Lạc tới Nhất Trung cả năm trời lại không thấy dì có hành động, chỉ có thể nói dì sợ cô ấy.
Tần An nhà nhã uống trà:
- Cháu nghĩ chuyện ấy cũng bình thường, không mấy người không sợ cô ấy.
- Cậu không xứng với nó.
Dương A Man mỗi lúc một không ức chế được sự khó chịu trong lòng:
- Vì sao?
Tần An hỏi, rồi bật cười:
- À, dì không cần trả lời đâu, cháu có xứng với cô ấy hay không do cô ấy nói, dì không có quyền.
- Không phải rõ ràng sao? Cậu nghĩ An Lạc nhàn rỗi tới mức tới cái trường nát đó làm nữ sinh cao trung lãng phí thời gian à? Giờ cậu hẳn biết thân phận của nó rồi, chẳng lẽ không thấy có chút áp lực tự ti nào?
- Thân phận?
Tần An cười lớn, loại tiếng cười lạnh nhạt và xem thường:
- Dì biết gì chứ, cô ấy là vợ tôi, sinh ra đã là vợ rồi. Cho dù cô ấy là nữ vương thống trị cả thế giới, cô ấy vẫn là vợ tôi. Giống như cô ấy tự tin tôi rồi cũng sẽ về bên cô ấy vậy, cô ấy là vợ tôi, đơn giản chỉ thế thôi, trong mắt tôi không có cái khác.
Dương A Man phát ra âm thanh tức cười, ngây thơ, đây là vấn đề đẳng cấp, cậu ta thực sự cho rằng mình và An Lạc thích hợp sao, không biết con bé đó nghĩ gì chứ, một thằng nhãi chỉ biết nhởn nhơ chơi đùa, không có chút chí khí nào, làm sao hai người có điểm chung được, đúng là ngây thơ:
- Đây là thế giới hiện thực, có những khoảng cách không vượt qua được.
- Chúng tôi đã vượt qua được cả khoảng cách sinh tử, còn khoảng cách gì không vượt qua được.
Tần An yên tĩnh uống trà:
Di động của Dương A Man reo lên, cầm máy im lặng lắng nghe giọng nói tuy thân thiết, nhưng không cho phép trái lời. Đúng là trông rất chặt, bỏ cả nguy cơ tài chính Châu Á không quản, mình chỉ vừa tới nói chuyện Tần An một hồi mà biết rồi.
Dương A Man lặng lẽ cúp điện thoai, cầm túi sách lên xoay người bước đi, tay vẫn bấm điện thoại, trước khi khuất sau chỗ rẽ, Tần An nhìn thấy khóe miệng cô hiện lên nụ cười ôn nhu mà ngọt ngào.
Khí chất là thứ có thể cải biến theo tâm trạng, vì như thả lỏng vai, đầu hơi cúi xuống, bất giác ưỡn ngực lên khoe ra đường cong hấp dẫn nhất của mình, đối diện với người khác nhau, luôn có khác biệt nhỏ.
Mặc dù khác biệt này nhỏ tới mức người thường bỏ qua, với Tần An bỏ thời gian dài đứng ở đầu đường kéo violon chỉ để học quan sát biến hóa của người khác, y vẫn nhận ra.
Môi Tần An nhếch lên, nữ nhân này không tới mức không tìm được ai vừa ý, giữ mình bao năm, vì ai?
Không phải việc của mình, Dương A Man không thể gây ra rắc rối gì, Tần An vào phòng ngủ, nghỉ ngơi một lúc, thức dậy An Luân thông báo đại diện của Đầu tư Duy An ở nước ngoài, cùng chuyên viên ngân hàng Cayman tới.