Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 940: Tần Chiếu Nguyệt là ai? (2) (2)

Chương 940: Tần Chiếu Nguyệt là ai? (2) (2)


Tần An cẩn thận phân tích:

- Chị đừng lo, dì Trọng không để Tôn Tôn hỏi, càng không tiết lộ cho em biết, chứng tỏ rất nghĩ cho chị, không để chuyện này lộ ra ngoài đâu.

Ngày hôm sau khai trường, lời đồn thổi liên quan tới Tần Chiếu Nguyệt tới tai Tần An, dù Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn hứng thú bàn tán thế nào, Tần An chỉ nói là không biết, hai cô gái còn dặn y nếu thương chị dâu thì không được nói linh tinh.

Chuyện hai chị em đều ngầm có chút ấm áp nho nhỏ, chút ám muội nho nhỏ, nhưng không ai có ý định đâm thủng ngăn cách cuối cùng, vì khi đó quan hệ sẽ biến vị, cả hai không thể đối diện với nhau được.

Con người là thế, luôn mong đợi bước qua bước nào đó, nhưng thường bước qua rồi, lại hối hận.

Ngay cả Tần Thấm còn giữ bí mật, dù chị Diệp Tử có lấy kẹp tóc đẹp đẽ, chị Tôn Tôn cho chocola, Tần Thấm kiên quyết không nói.

Cô bé cho rằng đây là bí mật nhỏ trong nhà mình, cảm giác rất tốt.

Tuần đầu tiên khai trường là tuần mặc đồng phục, Tần An đang cao hứng ngắm nữ sinh đã thay đồng phục mùa thu đi qua đi lại, chợt phát hiện bảng thông báo chật kín người không rõ chuyện gì.

- Đi, chúng ta tới xem có chuyện gì?

Diệp Trúc Lan vẫy vẫy tay, nhún nhảy đi tới, Tôn Tôn thì thong thả như mọi khi, đến khi xem thông báo túi sữa đậu của Diệp Trúc Lan rơi bịch xuống đất, bắn cả lên chân Tôn Tôn, Tôn Tôn kêu lên nhảy né, nhưng không rảnh mà giận cô bạn, cả hai kéo Tần An sang bên.

Không ngờ có người khiêu chiến Tần An.

" Tần An, nghe nói cậu trải qua kỳ nghỉ hè vui vẻ cuối cùng trong đời rồi, giờ đã chuẩn bị nghênh đón tương lai đau khổ chưa? Tôi khẳng định một cách chắc chắn, từ nay về sau, cuộc đời cậu không còn có niềm vui nữa, sẽ vĩnh viễn chìm trong đau khổ thất bại, hối hận vì sự vô lễ của mình.

Trần Thiên Thiên, nữ hiệp tới từ thế gia võ lâm, sẽ thay trời hành đạo, dùng nắm đấm và máu tươi, cho cậu biết chính nghĩa nhất định chôn vùi cậu.

Nếu cậu đã chuẩn bị xong, mời gọi điện liên hệ với người đại diện Tằng Phù Dung, số diện thoại cậu biết.

Đừng kiếm cớ, đừng né tránh, đừng sợ hãi, hãy dũng cảm chiến đấu, chàng trai."

Người bên cạnh đều quay đầu nhìn Tần An, có lo lắng, có buồn cười, cũng có hả hê.

Có vài võ sinh vội vàng chạy đi, mặc dù học sinh năm khiếu võ thuật tới giờ vẫn giữ quan hệ căng thẳng với Tần An, nhưng có người dám tới trường gây sự, bọn họ sao bỏ qua được.

- Đừng kiếm cớ, đừng né tránh, đừng sợi hãi...

Tần An lẩm nhẩm đọc lại:

- Sao nghe quen thế nhỉ?

- Đó là lời thoại của nữ hiệp Tần Tư Nguy.

Diệp Trúc Lan lấy hộp sữa khác trong cặp ra mút, lúc căng thẳng cô quen có gì đó trong mồm để bình tĩnh hơn:

- Trần Thiên Thiên là người từng tới trường chúng ta đánh học sinh năng khiếu võ thuật trường ta tan tác phải không?

Tôn Tôn chỉ nghe kể thôi:

Một võ sinh bên cạnh nghe vậy mặt đỏ bừng, dù sao bị cô gái xinh đẹp nói thế, thiếu niên nào chịu nổi, nhưng chẳng làm được gì, hắn không đánh lại người ta, đành len lén bỏ đi, cầu mong Tần An cũng bị đánh tan tác.

- Ừ, là người cùng quê chúng ta, chuyển từ Nhị Trung sang, là cô gái rất lợi hại.

Tần An không nghĩ Trần Thiên Thiên lại làm ra việc này, quá nửa là do Tằng Phù Dung biết chuyện liền bày trò làm bừa, chẳng hiểu làm sao dán thông báo được ở đây:

Tằng Phù Dung nửa đêm về sáng đòi Trần Thiên Thiên đạp xe lên Đại Hùng Sơn chơi, còn chuyện hoang đường gì mà không làm ra, chẳng hiểu sao Trần Thiên Thiên lại chiều cô gái này như thế, quan hệ bất thường.

- Chị ấy có phải tới báo thù chúng ta không?

Diệp Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Báo thù cái gì?

Tôn Tôn không biết, hôm đó Diệp Trúc Lan đi cắm trại về chỉ kể rất vui:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch