Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 944: Thử nghiệm.. (2)

Chương 944: Thử nghiệm.. (2)


Tôn Tôn ở bên cạnh ôm bụng cười, cảm giác thăng bằng của Diệp Trúc Lan rất tệ, trước kia học múa cũng ngã suốt.

- Cần mình xoa cho không?

Tần An tỏ ra lo lắng:

- Không cần.

Diệp Trúc Lan trốn sau lưng Tôn Tôn, không để mưu đồ xấu của Tần An được thành công:

- Tôn Tôn, bạn thử đi.

Tôn Tôn hơi do dự, đi vào phòng ngủ thay quần trước, còn làm vài động tác thể dục, chân giơ cao sát vào mặt, hỏi:

- Sẵn sàng chưa?

- Bắt đầu.

Tôn Tôn không dùng sức nhiều, chỉ thử tăng thêm lực đạo nhiều hơn Diệp Trúc Lan vừa rồi một chút mà cô cảm giác được.

- Á...

Tần An nhìn Tôn Tôn giơ chân đá là thấy không ổn rồi, định tránh đi, nhưng tốc độ lẫn độ chuẩn xác của Tôn Tôn rất cao, dù y nhanh chóng kẹp chân lai, vẫn bị trúng một phát, tức thì đâu muốn tắt thở.

- Sao, sao thế...

Tôn Tôn hoảng hốt kéo Tần An dậy:

- Bạn...

Diệp Trúc Lan không còn để ý mắng Tôn Tôn nữa, suýt khóc, chạy tới bên Tần An:

- Có sao không?

Tần An co người lại như con tôm, khó khăn lắm mới nói lên lời:

- Diệp Tử, lấy cho mình ít đá.

Diệp Trúc Lan lau nước mắt, vội vàng đi lấy đá, bọc vào trong khăn đưa cho Tần An.

Tần An cầm lấy khăn mặt, chống một tay bò lồm cồm vào phòng ngủ, đóng cửa lại, tụt quần xuống, dí vào chỗ đó.

- Mình, mình có đá mạnh lắm đâu.

Tôn Tôn hối hận vô cùng, chẳng lẽ vì thường ngày mình luyện tập vũ đạo nhiều, nên lực chân mạnh hơn bình thường:

- Không sao, mình không sao...

Tần An tuy đau toát mồ hôi nhưng mà chỉ cần không phải đá vào trứng thì không thành vấn đề:

- Cho mình xem nào.

Diệp Trúc Lan ở bên ngoài đập cửa:

- Không, khi nào to mới đáng xem, bây giờ không cho xem.

Tần An bò tới nằm chặn cửa, bộ dạng thê thảm, nếu là bình thường giỏ trò lưu manh y chẳng mừng quá, nhưng giờ đau thật không để hai cô gái xem, con trai mà, thích sĩ diện:

- Còn có tâm tình mà nói đùa được là không sao đâu... Có điều không cho bạn đi đánh nhau nữa, đồ này không đủ an toàn.

Tôn Tôn thở phào:

- Vừa rồi, vừa rồi... Để mình giải thích...

Tần An hơi đỏ mặt:

- Là thế này... ừm, bình thường đồ bảo hộ bên dưới mặc tương đối lòng, khi trúng đòn sẽ biến hình, giảm bớt lực đạo... Nhưng vừa rồi, thấy Diệp Tử ngã, nhìn thấy mông bạn ấy, Tôn Tôn còn giơ chân cao như thế, thế là... Rồi Tôn Tôn đá một phát, không còn không giảm mà giảm lực nữa.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đỏ mặt không thôi, vừa thẹn vừa giận, làm sao cậu ta xấu xa như thế, chỉ nhìn thấy có một chút đã nghĩ tới chuyện đó rồi.

Sau khi giải thích công năng và kết cấu của đồ phòng hộ, Tần An nghỉ ngơi một hồi liền không có chuyện gì nữa, còn tiếp tục thử nghiệm, lần này Tôn Tôn đá mạnh hơn cũng không thấy vấn đề.

Chỉ là cứ nghĩ tới chuyện kia là hai cô gái nhất trí sau này phải đề phòng Tần An hơn, bọn con trai thật nguy hiểm.

Tần An gọi điện tới nhà Tằng Phù Dung:

- A lô, bác Dương ạ, cháu là Tần An, chị Phù Dung có nhà không ạ?

- Tần An à, sao lâu rồi không tới chơi, bác Tằng cháu điều lên thành phố rồi, giờ mà muốn ăn ngon thì tới lúc nào cũng được.

Dương Thanh hiện giờ công tác được Quỹ Lạc Thần và Giáo dục Tiểu Tần hỗ trợ, không chỉ thuận lợi lại còn tiềm lực thăng tiến, huống hồ Đường Khiêm Hành cũng điều tới rồi, có người phối hợp, tinh thần rất tốt, trò chuyện vài câu gọi Tằng Phù Dung ra:

- A lô.

Tằng Phù Dung hạ thấp giọng xuống, cứ như gian đảng liên lạc với nhau vậy:

- Khi nào, ở đâu? Trần Thiên Thiên đã chuẩn bị xong chưa?

Tần An tự tin hỏi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch