Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 955: Hình bóng nơi nào. (1)

Chương 955: Hình bóng nơi nào. (1)



Tần An vội chạy tới bốt điện thoại khác, tình hình cũng tương tự.

Sóng di động mất, dây điện thoại bị cắt, nếu như người kia không bị xe xô chết tại chỗ, không cách nào gọi điện thoại cấp cứu kịp thời, tay Tần An run rẩy, đây chính là chuyện y và Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên đã từng làm, nhưng lần này không phải họ gây ra.

Mặc dù cùng là người chết đó.

Tần An kinh hoàng xoay người nhìn bốn phía, khác thời gian, cùng địa điểm, cùng nạn nhân, cùng thủ pháp, chợt cảm giác có một ánh mắt sau lưng, quay ngoắt người lại, chỉ thấy mép váy hoa biến mất ở cuối đường.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc từ chân lên đỉnh đầu, váy hoa, cái váy hoa đó y nhìn thấy ở cổng Đại học công nghiệp Trung Nam, không chỉ một lần.

Ngây ra một giây, Tần An chạy đuổi theo, được vài bước bị mấy người chặn đường.

- Đâm người còn định chạy à?

- Thần kinh, tôi không đâm người.

Tần An tức giận xô người kia ra, mắt vẫn nhìn về phía góc đường, nhưng đột nhiên người hăng hái làm việc nghĩa đông lên, vây quanh y, giữ lấy tay y.

Đó là tâm lý đám đông, chỉ cần một người hiểu lầm, những người khác mù quáng nghe theo, không phân biệt đúng sai gì hết.

- Đánh chết nó đi, đâm người còn định chạy.

- Thứ vô lương tâm.

- Các người mù à, tôi chỉ chạy tới xem người bị thương, xe đâm người vẫn còn kia kìa.

Tần An tức tới xì khói, chỉ cái xe rống lên:

Đám đông ngớ ra quay đầu nhìn cái xe đua, lúc này chủ xe cũng đã bước xuống, đám đông tản đi ngay.

Một câu xin lỗi cũng không có, Tần An chẳng thèm chấp chạy tới góc đường, đó là là con đường nhỏ dẫn tới chợ bát thú cưng, trừ những quán rau ven đường, làm gì thấy bóng người mặc váy hoa nữa.

Không thấy nữa rồi.

Tần An cố nén cả trăm nghi vấn quay cuồng trong đầu, quay lại hiện trường, chiếc xe đua bị người ta vây kín, chủ xe chẳng hề có ý bỏ trốn, ngồi bệt bên cái xác.

Một lúc sau có xe cấp cứu hú còi chạy tới, nhân viên cấp cứu nửa chân bước xuống xe nhìn thấy thảm cảnh kia rụt lại chửi:

- Thần kinh, chết thành thế rồi còn lãng phí thời gian của người ta.

Xe cấp cứu còn chưa quay xe đi thì xe cảnh sát tới.

- Chuyện gì thế?

Hai viên cảnh sát nhìn thấy chiếc xe đua cực kỳ thu hút kia, một người ngồi xuống hỏi chủ xe bị đám đông vây kín:

Trên tỉnh thành có vài vị công tử thích đua xe, nhưng đừng có là mấy vị đó, xảy ra loại tai nạn này, chỉ cần không phải phán tội danh gây nguy hại cho dân chúng, tình tiết cực kỳ ác liệt, Trung Quốc không có luật vì gây tai nạn giao thông mà tử hình, thời đó quốc gia đang cổ vũ người dân mua xe, không thể dùng hình phạt quá nghiêm khắc.

Huống hồ chủ xe gây tai nạt không bỏ trốn, không dấu xác, không có hành vi cố ý cán người.

Quan trọng nhất là tình huống này có rất nhiều cách giải thích, một người lái xe đua đắt tiền ở hoàn cảnh pháp luật chưa kiện toàn, quyền thế, tiền bạc, quan hệ cao hơn pháp luật, kết quả sẽ rất có thể là xử phạt mức nhẹ nhất.

- Tôi lái xe đâm người, bắt tôi đi.

Chủ xe đưa hai tay ra:

Hai cảnh sát sửng sốt, người này khẩu âm giống người Hong Kong nói tiếng phổ thông.

- Mã Thế Long!

Tần An vội vàng rẽ đám đông chạy tới, không ngờ là Mã Thế Long, hơn nữa toàn thân từ trên xuống mặc mỗi cái quần ngủ:

Mã Thế Long nghe có người gọi mình thì ngẩng đàu lên, nheo mắt lại:

- Anh... Tần?

- Hai người quen nhau à? Vậy đi cùng luôn.

Một cảnh sát giao thông giải hai người họ lên xe, một ở lại xử lý hiện trường:

Tần An đành đi theo làm nhân chứng, huống hồ nghi ngờ càng thêm lớn, vì sao Mã Thế Long lại phóng xe điên cuồng như thế, ấn tượng của y thì người này điềm đạm nhã nhặn, không giống loại thích đua xe coi thường mạng người.

Làm rõ chuyện, chẳng ai ngờ.

An Thủy không nói rõ thân phận thật của Tề Cách Cách, vốn chỉ có chút ý đùa vui, nhưng lại tạo ra một thảm kịch. Mã Thế Long điên cuồng theo đuổi Tề Cách Cách, Tề Cách Cách lại thái độ không rõ ràng, chẳng từ chối cũng không đón nhận.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch