Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 958: Người không nên đi thì lại đi. (2)

Chương 958: Người không nên đi thì lại đi. (2)


- Cám ơn, tôi thuê căn phòng này, sẽ cho người tới làm thủ tục.

Cho dù hành vi của Tần An cực kỳ quái lạ nhưng cha Mã Dương Dương hết sức hoan nghênh, thậm chí còn khách khí mời y ở lại ăn cơm, Tần An khéo léo từ chối. Tiếp đó tới cửa hàng băng đĩa cha Chu Nhã Nam kinh doanh, quả nhiên đã thay người.

Về tới trường, Đan Phương Hoa đã từ chức, nhà trường không có phương thức liên lạc.

Tất cả manh mối đều không còn.

Tần An nhớ lại cái ngày cùng Trần Thiên Thiên quyết đấu, hôm đó mọi người cùng đi ăn uống liên hoan, vì vừa đánh nhau nên người mồ hôi, y liền đi rửa mặt.

- Tần An, tạm biệt.

Tần An vừa vốc nước lên mặt, tóc cũng ướt, chưa kịp vuốt nước mở mắt ra thấy Chu Nhã Nam trong gương, mặt càng thêm nhợt nhạt, dù cười, nhưng không còn khí chất an tường đạm nhã thường ngày nữa.

- Còn chưa ăn sao đã đi thế? Có chuyện gấp à?

- Không, lát nữa mới đi, tạm biệt cậu trước thôi, nói hộ với Diệp Tử và Tôn Tôn nhé.

Chu Nhã Nam cũng đưa tay tới vòi nước làm ướt, vuốt phẳng cổ áo Tần An rồi rời đi.

Lúc đó Tần An không nghĩ gì cả, giờ nghĩ lại mới thấy không đơn giản.

Rốt cuộc cô ấy là ai?

Cả nhà Chu Nhã Nam cứ thế biến mất, để lại trong lòng Tần An chút sợ hãi hoang mang, khi chiếc máy trợ thính y đặt từ Mỹ được gửi tới, lòng càng thêm phức tạp.

- Chu Nhã Nam rốt cuộc đi đâu rồi?

Khi máy trợ thính gửi tới căn nhà nhỏ của họ lại là một ngày cuối tuần nữa, ba người cùng có mặt, hai cô gái vì không nhìn thảm cảnh vụ tai nạn nên không để lại di chứng gì, ngày ngày vui vẻ, chỉ buồn chuyện Chu Nhã Nam chẳng nói câu nào mà đã đi.

- Thật là, không coi người ta là bạn, đi mà chẳng tạm biệt, uổng cho bọn mình coi cô ấy là bạn tốt.

Tôn Tôn hiếm khi trách móc người khác ngoài Diệp Trúc Lan:

- Mình nghĩ cô ấy không phải không coi các bạn là bạn, mà vì là người bạn quan trọng, nên không đành lòng nói lời từ biệt.

Tần An chỉ có cách suy đoán, nhưng y chẳng có chút chứng cứ nào:

- Mình không trách cô ấy, nhưng sức khỏe cô ấy không tốt, sau này không biết tình hình, rất đau lòng...

Tôn Tôn vừa nói vừa lấy ra một tờ giấy:

- Người không nên đi thì lại đi, người không nên về thì lại về, Đường Mị không biết về lúc nào, có tên trên hội diễn văn nghệ.

Tần An cầm lấy xem, tiết mục biểu diễn là hát, tên Đường Mị, đây là bất ngờ mà An Lạc nói à?

Nhất Trung theo thông lệ tới Quốc Khánh không tổ chức hội diễn văn nghệ thì cuối năm, với học sinh trong trường mà nói, hội diễn văn nghệ mỗi năm một lần là thời gian thả lỏng xa xỉ là sân khấu để thi triển tài năng.

Nơi nhận được thông báo sớm nhất tất nhiên là ban tuyên truyền hội học sinh, vì họ cũng phụ trách cả văn nghệ giải trí, sang năm thứ hai, trưởng ban tuyên truyền đã thôi chức, Ngải Mộ lên làm trưởng ban, Tôn Tôn là phó ban. Mặc dù theo ý một số fan hâm mộ thì Tôn Tôn càng có tư cách làm trưởng ban hơn, Tôn Tôn là tiểu minh tinh rồi, từng quay quảng cáo, còn được phỏng vấn trên ĐTH.

Nhưng Ngải Mộ có quan hệ và năng lực giao tiếp mạnh hơn nhiều, Tôn Tôn thì sao? Nói chuyện với người khác luôn bình đạm xa cách, người biết thì không sao, ai không biết cho cô kiêu ngạo khó gần, nên cả Tần An cũng thấy nên để Ngải Mộ làm trưởng ban.

Tần An thì tất nhiên lên làm trưởng ban học tập mà không cần tranh cãi, Bành Hi Hiền đáng lẽ thôi chức tập trung ôn thi rồi, nhưng Đường Mị như rồng thần thấy đầu chẳng thấy đuôi, ai yên tâm để cô làm chủ tịch được? Bành Hi Hiền đàn phải kiêm chức, nhưng công việc do bí thư chi đoàn chủ trì.

.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch