Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 966: Cuối cùng sẽ thế nào? (2)

Chương 966: Cuối cùng sẽ thế nào? (2)


- Cô.. Cô.. Cô giỏi lắm.

Đường Mị giận tới không nói lên lời, uống một hơi hết ly rượu:

- Tôi quá xem thường cô rồi, giờ bạn gái của Tần An không phải là Diệp Trúc Lan mà là cô rồi, cô thành công rồi.

- Khi ba chúng tôi ở cùng nhau, thế nào cũng cần một người là bạn gái bề ngoài của Tần An, so với Diệp Tử, tôi thích hợp hơn, như thế người khác chỉ nghĩ rằng Diệp Tử chơi cùng chúng tôi thôi. Nếu Diệp Tử mới là người công khai, cô ấy tổn thương càng lớn.

Tôn Tôn đã đợi Đường Mị từ trước kỳ nghỉ rồi, tất nhiên càng chuẩn bị kỹ càng, đường lối suy nghĩ càng mạch lạc, thậm chí còn rót thêm rượu cho Đường Mị:

Đường Mị hiểu ý Tôn Tôn rồi, Tôn Tôn ở cùng với bất kỳ cô gái nào cũng đều quá chói mắt, Diệp Trúc Lan thua kém Tôn Tôn về tất cả mọi phương diện là điều không cần bàn cãi. Mặc dù thích một người không liên quan tới ai hơn ai kém, nhưng trong mắt người ngoài, nếu Diệp Trúc Lan và Tần An là một đôi, bên cạnh lúc nào cũng có Tôn Tôn, thì người ta đều chờ đợi ngày Diệp Trúc Lan bị Tần An vứt bỏ, đợi Diệp Trúc Lan phát hiện Tần An và Tôn Tôn ở bên nhau khóc lóc, hoặc thương hại hoặc chờ đợi, đó là một loại tổn thương với Diệp Trúc Lan.

Thế nhưng nếu bạn gái Tần An là Tôn Tôn thì tình hình lại hoàn toàn khác rồi, thấy cả ba suốt ngày quấn quít bên nhau, người ta sẽ hâm mộ tình bạn của ba người, thậm chí dù Tần An và Diệp Trúc Lan có cử chỉ thân mật một chút, họ tối đa trêu đùa Tôn Tôn vài câu, nhưng thực sự lại không nghĩ tới phương diện khác.

Bởi vì nói Tần An đi thích Diệp Trúc Lan ư? Nói Tần An bỏ Tôn Tôn vì Diệp Trúc Lan ư? Nực cười, không thể nào có chuyện đó, vì thế ba người bọn họ mới có thể ở bên nhau mà không có bất kỳ dị nghị gì.

Đường Mị phải nghiêm túc nhìn lại Tôn Tôn, cảm thấy Tôn Tôn ngày càng trở nên sắc bén, không ngờ cô đấu khẩu với một tiểu nha đầu lại rơi xuống thế hạ phong.

- Cô không phải người bình thường, con gái bình thường khi yêu đại đa số không như cô, cô thì...

Nói tới đó chỉ biết lắc đầu, cô không cách nào lý giải phương thức tư duy của Tôn Tôn, cầm chai rượu lên thì uống hết rồi, lại xuống bếp kiếm chai khác:

Cô là người từng trải, đã có gia đình, trách nhiệm, con cái, có chờ đợi, đau đớn, nên cô có thể lựa chọn sự bao dung, nhưng Tôn Tôn thì sao? Đường Mị thấy nếu mình chỉ là cô gái bình thường, không cách nào chấp nhận bạn trai ái muội với người khác.

Đúng là kỳ tích, Đường Mị đột nhiên chuyển sang hứng thú nhìn Tôn Tôn như nhìn thú hiếm.

- Có lẽ thế, trong những cá thể bình thường luôn tồn tại cá thể đặc thù.

Tôn Tôn mỉm cười:

- Tôi thà làm người bình thường, loại đặc thù này không cần cũng được.

Đường Mị cũng cười, giọng điệu đã bớt đi không ít sự thù địch:

- Đương nhiên tôi và Tần An cùng biến thành người bình thường, như thế các cô cũng sẽ thành người bình thường.

Tôn Tôn lắc đầu.

- Cô từ chối trở về làm người thường?

- Không phải, mà tôi khác biệt, tại sao tôi phải biến thành người thường? Cô cũng không đoạt được Tần An đâu.

Tôn Tôn ung dung uống rượu, trường hợp này uống rượu rõ ràng thích hợp hơn uống nước ngọt:

- Theo kế hoạch của cô thì mất bao lâu để Tần An rời bỏ tôi và Diệp Tử?

- Không có thời gian cụ thể, nhưng có giới hạn, tới thời điểm chúng tôi đáng lẽ ở bên nhau, nhưng không ở bên nhau.

Đường Mị có chút hoang mang, tới ngày đó nếu chuyện không xảy ra thì mình phải làm sao? Quay trở lại lần nữa, Tần An thực hiện được mộng tưởng của mình, nhưng mình thì sao?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch