Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 970: Không có trộm. (2)

Chương 970: Không có trộm. (2)


Không ngờ điện thoại Tôn Tôn gọi mãi không ai nhận máy, cô đang nằm trên giường, mà bên cạnh là Đường Mị.

Mặc dù Diệp Trúc Lan không thích Đường Mị lắm, nhưng không giống Tôn Tôn mang mười phần thù địch với Đường Mị, luôn tự nhận là tử địch của Đường Mị.

Giờ thì thế nào? Tôn Tôn và Đường Mị rõ ràng là cực kỳ thân thiết, hai người bọn họ ôm chặt lấy nhau, còn thân hơn cả lúc cô ngủ cùng Tôn Tôn.

Hai cái ly thủy tinh cao cổ đổ trên tủ đầu giường, vài giọt rượu vẫn còn sót lại, rượu vang, giấy kẹo chocolate, rượu gạo mà Tần An dùng để pha đồ uống chỉ còn một cái hũ gốm đỏ chỏng trơ.

Đường Mị áo sơ mi xộc xệch, chiếc váy vén rất cao, lộ ra chiếc quần lót đen, không phải thứ quần vải bông mà nữ sinh hay dùng, loại nhỏ, ren, có chỗ xuyên thấu, làm người ta không khỏi liên tưởng tới hình tượng nữ sinh nổi loạn, Tôn Tôn ánh mắt mê ly, bờ vai tinh xảo lõa lộ bên ngoài, nằm dưới người Đường Mị, phát ra tiếng rên rỉ khiến hormone nam giới của Tần An sôi sùng sục.

Diệp Trúc Lan đóng vội cửa lại, tim đập dữ dội, không biết phải nói gì nữa:

- Không, không có trộm.

- Bọn họ làm gì ở đây?

Tần An cổ khô khốc, trong đầu vẫn là hình ảnh tay Đường Mị luồn dưới lớp áo thun của Tôn Tôn, tuy không nhìn thấy gì, nhưng mà không khó tượng tượng bàn tay đó nắm vào đâu:

- Chẳng rách Tôn Tôn không nhận điện thoại...

Diệp Trúc Lan lẩm bẩm, dáng vẻ bị đả kích không nhỏ, nhưng chỉ một lúc, mắt mau chóng sáng lên:

- Chúng ta phải chụp ảnh họ.

Tần An há mồm ra một lúc, tất nhiên nhiệt tình h ưởng ứng:

- Ý hay.

- Không cho bạn vào.

Diệp Trúc Lan tự mình đi lấy máy ảnh, vì cô học vẽ, nên hay chụp lại ảnh mang về rửa làm tư liệu vẽ, nên máy ảnh có sẵn, mở cửa ra lách vào, đóng lại không cho Tần An nhìn, một lúc sau lại mở khe cửa lách mình ra, mặt đỏ gay như uống rượu, có xấu hổ, có khẩn trương, có kích thích, tay đặt lên bầu ngực đang phập phồng không ngừng:

- Kiếm thời gian mình tự rửa ra, sau đó cho họ xem.

Tần An lấy cuộn phim ra, thứ này dùng để trêu Đường Mị và Tôn Tôn xong là phải hủy đi:

Diệp Trúc Lan gật đầu liên hồi, chỉ tiếc không có máy quay phim, vừa rồi Đường Mị và Tôn Tôn nói năng rất linh tinh, rất xấu hổ, để bọn họ nghe lời tự mình nói sẽ hết sức thú vị.

Cất kỹ máy ảnh đi, Tần An nằm sấp xuống ghế sô pha, vừa nằm xuống một cái là người như muốn rời ra không muốn nhúc nhích nữa.

Diệp Trúc Lan đi lấy đá và khăn mặt, cởi áo trên của Tần An ra, nhìn thấy vai xước mảng da, rồi sưng đỏ, đau lòng muốn khóc, nhưng cố nén lại, cẩm thận dùng khăn bọc đá nhè nhẹ thấm quanh chỗ sưng.

- Vừa rồi còn cười mà, giờ lại khóc, khóc khóc cười như trẻ con ấy.

Tần An không nghe thấy tiếng khóc của Diệp Trúc Lan, nhưng cảm thấy giọt nước mắt rơi lên lưng:

- Không đau nữa rồi à?

Diệp Trúc Lan giọng êm ru, cúi xuống nhìn Tần An nhắm mắt hưởng thụ, lòng dễ chịu hơn:

- Còn mông đau nữa.

Tần An ậm ừ:

- Vậy mình giúp bạn cởi quần.

Diệp Trúc Lan có chút xấu hổ:

Tần An kỳ thực cũng xấu hổ, nam nhân nếu không phải trên giường hay trong phòng tắm, ở cùng một cô gái lại phơi mông ra rất lúng túng.

Diệp Trúc Lan chỉ muốn gọi Tôn Tôn ra giúp, nhưng lúc này không hi vọng gì vào Tôn Tôn nữa, nhìn quần Tần An bẩn thỉu, hình n hư còn có vết máu, tuy hai người cùng nghịch ngợm gây họa, nhưng nói cho cùng là vì bảo vệ cô nên mới bị thương, chút khó xử này sao không khắc phục được, cẩn thận kéo quần y xuống, còn dặn:

- Không được đánh rắm đấy nhé, nếu không là mình chạy đấy.

Tần An không nhịn được cười, vai vừa rung rung là đau thấu tim, đành cắn răng nhịn, ở cùng Diệp Tử, y rất dễ vui vẻ, dù là lúc thê thảm như thế này.

- Nhẹ, nhẹ thôi...

Tay Diệp Trúc Lan mặc dù rất mịn, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng khi xoa dầu, thế nào cũng phải dụng chút sức lực.

- Lấy đá đắp trước một chút đi.

Tần An chịu không nổi, vốn tưởng bả vai đau hơn, nhưng xem ra dù mông có thịt xong lại chạm đất trước nên bị thương nặng hơn:

Diệp Trúc Lan lấy đá chườm lên, mặt hơi đỏ, thì ra không chỉ con trai thích sờ mông con gái, con gái sờ mông con trai cũng rất thích, nhưng Tần An không giống mình khi bị sờ mông nhũn cả người, tê tê, thích thích.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch