Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 979: Mẹ vợ tới. (1)

Chương 979: Mẹ vợ tới. (1)



Ôi, đi đến đâu cũng làm bóng đèn, Tề Mi nhìn ánh mắt tình tứ của Lý Thục Nguyệt dành cho Tần An, thở dài đi ra ghế sô pha lấy túi của mình, chuẩn bị rời nơi này.

Lý Thục Nguyệt khi Tề Mi chuẩn bị mở cửa mới nhận ra, chạy tới giữ lại:

- Chị đi đâu thế?

- Tôi còn ở đây làm gì nữa, vừa rồi nói muốn giúp Tần An một chút, nói nói tôi rảnh rỗi, đúng là rảnh rỗi lo chuyện không cần thiết. Tần An hiếm khi ngày ngày ở nhà như thế, tôi hiểu cảm giác có nam nhân đợi trong nhà thế nào, chẳng ai muốn bị quấy nhiễu.

Tề Mi và Đường Khiêm Hành tuy ở cùng nhau, nhưng công việc của Đường Khiêm Hành rất bận, cho dù trước kia ở trấn Thanh Sơn thì cũng không mấy khi ở nhà, cô chỉ mong ngày ngày Đường Khiêm Hành đi làm về cùng ăn cơm cũng là chuyện khó khăn.

- Không phải như chị nghĩ đâu.

Lý Thục Nguyệt giọng yếu ớt, biết nếu mình là Tề Mi, nghe bản thân nói thế cũng không tin:

- Không thì còn có thể là thế nào? Thục Nguyệt, tôi coi cô là người bạn thân nhất, cô lại dấu diếm tôi, sợ tôi đi nói linh tinh à? Tôi là người như thế sao?

Tề Mi hơi giận, chuyện đã rõ ràng ra đó rồi, chỉ ánh mắt Lý Thục Nguyệt đã nói lên hết:

- Thực sự không phải, chị đừng đi, tối nay tôi kể cho chị nghe.

Lý Thục Nguyệt khoác tay Tề Mi:

Không phải sao? Chẳng lẽ có ẩn tỉnh gì? Thái độ của Lý Thục Nguyệt làm Tề Mi có chút dao động:

- Được, tôi không đi nữa, để nghe xem câu chuyện của hai người ra làm sao.

Lý Thục Nguyệt thở phào, cảm giác nếu để Tề Mi đi, cứ như đã thừa nhận chuyện hai người vậy, là bước qua ngăn cách cuối cùng, hơn nữa dù hai chị em chưa để xảy ra việc gì, song cô không cách nào phủ nhận cảm xúc trong lòng mình, có người thổ lộ cũng tốt.

Buổi chiều Tần Thấm ở bên giường Tần An làm bài tập, thi thoảng hỏi Tần An có khát nước không, có đói không, hết sức nhiệt tình.

Đền xẩm tối thì Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn quay lại, đi cùng mẹ mình.

Khuông Vịnh Mai xách theo túi hoa quả và đồ dinh dưỡng, Trọng Hoài Ngọc thì cẩn thận bê một cái hũ canh, vừa mới vào cửa là mùi thơm ngào ngạt khiến người ta ứa nước miếng.

Mọi người chào hỏi nhau, hai cô gái cùng mẹ vào phòng Tần An, Tề Mi thì thầm với Lý Thục Nguyệt:

- Mẹ Tôn Tôn có vẻ coi Tần An là con rể rồi.

Lý Thục Nguyệt gật đầu, chênh lệch trong đó nhìn ra rất rõ, Khuông Vịnh Mai thì tới thăm theo lễ số bình thường, còn Trọng Hoài Ngọc, nếu không phải người trong nhà, ai tốn công đi nấu canh?

- Ngại quá, làm các dì phải lo rồi.

Tần An thấy Khuông Vịnh Mai đặt túi hoa quả ở đầu giường, thầm nghĩ, sau này không thể để lệch như thế, quan hệ với cha mẹ Diệp Tử hơi xa cách chút:

- Cháu cũng thật là, sao bất cẩn thế, dì và di Trọng vừa nghe tin đều giật mình, nếu không phải chúng nó nói không sao thì bọn dì chạy sang ngay rồi, dì Trọng cháu còn chạy đi nấu canh móng gió, đây gọi là ăn gì bố nấy, còn định ngày ngày làm cho cháu, cháu có phúc ăn rồi.

Khuông Vịnh Mai thấy tinh thần Tần An hơi kém một chút, song không giống thương nặng, có tâm tình đùa vài câu:

- Cái này thì gọi là phúc gì chứ, loại phúc này không cần cũng được.

Trọng Hoài Ngọc vốn sức khỏe không tốt, không thích người khác đùa như vậy:

- Chuyện này coi như qua rồi, đừng nhắc tới nữa, bệnh tật là thứ càng nhắc tới càng hành hạ người ta, không nhắc tới nó, nó thấy ở lại cũng vô vị, đi cũng nhanh, giống như người ấy.

- Mẹ, đây là cái lý gì thế?

Tôn Tôn không nhịn được cười:

Có hai người lớn ở đây, Diệp Trúc Lan không dám tỏ ra thân mật với Tần an, chỉ xị mặt ra ngồi đó, trách mẹ mình, sao mẹ không nấu canh cho Tần An như dì Trọng, chỉ xuống cửa hàng trong tiểu khu mua qua loa ít hoa quả.

- Nói với bọn trẻ con cái này làm gì, bọn chúng chưa hiểu kỵ húy đâu.

Khuông Vịnh Mai hiểu ý, con người phải sống tới độ tuổi nhất định mới biết sợ, mới biết kỵ húy:

- Cháu nghỉ ngơi cho tốt, may là có chị dâu cháu đấy, sau này có việc gì, đừng nghĩ tự xử lý.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch