Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 988: Không nghe máy nữa. (2)

Chương 988: Không nghe máy nữa. (2)


Tôn Tôn quay đầu đi, cô không cho y thỏa mãn tâm lý khoe khoang trẻ con ấy:

- Nghe nói Triệu Phi Yến có thể nhảy trên lòng bàn tay, Tôn Tôn thử xem.

Tần An không những không bị đả kích mà còn càng thêm đắc ý:

- Chuyện đó không có thật, trừ khi Triệu Phi Yến nhỏ như Tần Thấm, đoán chừng Tần Thấm cũng không thể, cho dù một người có thể nâng được vật nặng bằng người thật thì nhảy trên đó là chuyện khác.

Tôn Tôn phân tích:

- Người cổ đại nâng ngàn cân mà, nhảy trên lòng bàn tay có là gì.

Tần An ngồi xuống đưa hai tay ra:

- Đừng có khùng.

Tôn Tôn thấy chủ ý của Tần An rất ngu ngốc:

- Để mình, cho cậu ấy không nhấc tay lên được luôn.

Diệp Trúc Lan dẫm chân lên tay Tần An, bám vào vai y cho khỏi ngã, Tần An bắt đầu lấy sức, răng nghiến lại, nhưng không nhấc được lên, Diệp Trúc Lan cười nghiêng ngả, cuối cùng ngã đè lên Tần An.

- Mới sáng sớm ra mà có hứng trí thế.

Nghe thấy tiếng nói này, hai người vội vàng đứng dậy, vừa rồi đùa hơi quá rồi, không ngờ Trọng Hoài Ngọc lại tới góc vắng vẻ này trong tiểu khu.

- Bọn con đang kiểm tra Tần An khỏe chưa.

Tôn Tôn có chút khẩn trương, không biết mẹ có nhìn thấy gì không, dù sao quan hệ ba người có tốt tới mấy, không có chuyện Diệp Trúc Lan chơi đùa thân mật với bạn trai của bạn mình như thế.

- Sắp trở trời rồi, mẹ nghe nói cái công ty Nam Đông nhận được đơn đặt hạng xây dựng khu rèn luyện sức khỏe cho ba chung cư cao cấp, xây xong rồi, nhưng chất lượng không đạt quy cách, người ta không nghiệm thu..

Trong Hoài Ngọc không yên tâm vỗ lên dụng cụ luyện tập:

- Trước khi thay các con đừng chơi ở đây, nguy hiểm lắm.

- Vâng, hôm qua cháu cũng xem thời sự.

Tần An gật đầu, Nam Đông còn là công ty được thành phố trọng điểm nâng đỡ, không làm ăn tử tế dựa vào có chỗ chống lưng cướp đơn đặt hàng, nếu không thay đổi, sau này không dễ lừa tiền người ta như thế:

- Mấy đứa đang chơi gì thế?

Trọng Hoài Ngọc đột nhiên đổi chủ đề:

- Tần An cậy khỏe, bảo con học Triệu Phi Yến múa trên bàn tay cậu ấy, con sợ ngứa, Diệp Tử nhảy lên tay cậu ấy, thế là ngã luôn, đáng đời.

Tôn Tôn cố gắng tỏ ra tự nhiên một chút, còn trừng mắt với Tần An, thể hiện sự thân mật:

- Lớn rồi mà cứ nghịch dại, Diệp Tử, cháu và Tần An chơi đi, Tôn Tôn, đi xuôn chỉ cho mẹ.

Trọng Hoài Ngọc cười:

- Mẹ học được cách thêu mới, chỉ là mắt không tốt nữa rồi, xuôn chỉ mãi không được.

- Vậy mình về đây, tạm biệt.

Tôn Tôn thở phào, vẫy tay tạm biệt Tần An và Diệp Trúc Lan.

Về tới nhà, Tôn Tôn nhìn quanh phòng khách, chẳng thấy đồ thêu thùa gì cả:

- Mẹ, mẹ thêu gì thế?

- Không nói chuyện thêu thùa vội.

Trọng Hoài Ngọc nhìn con gái chẳng biết gì:

- Mẹ hỏi con, quan hệ giữa con và em họ con ra sao?

- Rất tốt ạ, chỉ là nó ít nói quá.

Tôn Tôn chớp mắt, sao đột nhiên mẹ lại hỏi chuyện này:

- Con có để cho em con cầm chân con, hoặc là cưỡi lên người con không?

Trọng Hoài Ngọc nhìn thẳng con gái, trông có vẻ không biết gì, nhưng bà không tin, con gái khi yêu đương cực kỳ mẫn cảm:

Tôn Tôn mặt đỏ bừng, khẽ lắc đầu.

- Vậy Diệp Tử có bạn trai nào quan hệ đặc biệt thân mật không?

- Diệp Tử ở trường được rất nhiều bạn thích, rất hay có con trai viết thư tình cho vào ngăn bàn, còn nhiều hơn cả con.

Tôn Tôn định hồ đồ cho qua, trừ khi mẹ có chứng cứ xác thực, nếu không có sẽ dứt khoát phủ nhận, cô tuyệt đối không để hạnh phúc nhỏ của ba người bị phá hỏng:

- Mẹ đoán là không hả, Diệp Tử tuy hoạt bát nghịch ngợm, nhưng không dễ dãi.

Trọng Hoài Ngọc dần trở nên nghiêm túc hơn:

- Làm sao con biết, Diệp Tử với Tần An tùy tiện quen rồi, mẹ cũng biết hai bạn ấy thân thiết với nhau từ khi còn học sơ trung mà, hơn nữa Tần An tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng cậu ấy thường chững trạc hiểu biết, Diệp Tử coi như anh trai, thích làm nũng, thích dựa dẫm vào cậu ấy.

Tôn Tôn mở mắt nói dối:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch