Giao thông ở Lâu Tinh rất thông thoáng, cho dù là giờ cao điểm cũng không bị tắc, chiếc xe của Tần An bị mấy cảnh sát chú ý, vì là xe mới chứ không ai tới kiểm tra, Tần An thở phào, lái xe rời thành phố, tới khu khai phát mới dần tăng tốc.
Nhìn qua cửa sổ thấy được khung sắt của khu vật liệu dựng lên như người khổng lồ sắt thép, tiếng máy móc công trường không ngừng kêu vang. Xa hơn một chút là kiến trúc chủ thể của công viên giải trí, bức tượng nữ hiệp Tần Tư Nguy đã bắt đầu khởi công, hồ nhân tạo đang đào, bùn đất chất lên làm thành ngọn núi tạo hình độc đáo.
Tần An nhìn tất cả những thứ đó cũng chẳng quá đắc ý, đợi nơi này hoàn thành, không cần đưa các cô gái tới công viên Disney ở Tokyo hay Hong Kong nữa, ở Lâu Tinh cũng có thể ngồi nựa hỗ, đi tàu lượn rồi.
Rời xa thành phố, càng gần tỉnh thành càng nhiều xe mang biển hiệu tỉnh thành, Tần An nhìn hiển thị trên hệ thống dẫn đường, ngạc nhiên phát hiện con đường núi phải nhiều năm sau mới tu sửa đã thành con đường xi măng mới tinh.
Cảnh tượng ngày càng quen thuộc, Tần An đã hiểu An Lạc muốn mình đi đâu rồi, nhiều năm sau nơi này thành khu nhà ở cao cấp có sân golf, biệt thự của y và Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên đầy ở đây.
Tần An giảm tốc độ xuống, dọc đường không hề có bất kỳ kiến trúc hay dân cư, con đường xi măng xám tựa hồ trải dài vô tận, ngoài tiếng động cơ xe, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Không có tiếng chim, ngay cả tiếng gió cũng gần như không có, lá cây xanh ngắt và cành cây trơ trụi đan xen, làm ánh nắng loang lổ.
Yên tĩnh, ngoài yên tĩnh chỉ có yên tinh, Tần An nhấn ga, chớp mắt chiếc xe gầm lên, gia tốc bộc phát làm tim y nhảy mạnh, thoát khỏi cảm giác hư vô quỷ dị.
Đó là cái cảm giác như bản thân không ở trong thân thể, nhìn thấy mà không khống chế được chính mình.
Xe đi vòng qua ngã rẽ, Tần An phanh gấp, ánh mắt dừng ở cái đình nhỏ.
Lúc này không phải là mặt đường xi măng nữa, mà là mặt đường mềm cao cấp, cực kỳ thoải mái, Tần An xuống xe, thông qua giày da cũng cảm nhận được sự dễ chịu khi dẫm chân lên, thời này chưa ai làm con đường như thế, rất nhiều năm sau mới làm để thu hút hạng mục địa ốc đỉnh cấp.
Cái đình đó hình cây nấm cực lớn, chấm tròn trắng đỏ ở mũ nấm, Tần An vẫn nhớ, y từng chỉ cây nấm nói với An Nhã, nấm đẹp đều có độc, không được hái, An Nhã không hiểu, vì sao nấm đẹp như thế lại có độc, rõ ràng trông rất ngon.
Bàn trong đình đều là những con thỏ đáng yêu, nhất là cái bàn là con thỏ lớn đang nằm, bụng to tròn làm bàn, đôi khi An Lạc về muộn, Tần An dẫn An Nhã ra đây đợi cô về.
Đoạn đường này quá vắng vẻ, An Lạc hay nói, đi qua đây làm cô thấy rất cô đơn, nên Tần An và An Nhã thường ra đây đợi.
Bất kể là nấm lớn, hay là bàn ghế hình thỏ lớn thỏ nhỏ, đều giống y hệt trong ký ức của Tần An.
Tần An đưa tay ra, run run sờ tai thỏ, từng bước đi ra sau đình.
" Cha mẹ và An Nhã mãi mãi vui vẻ."
Chữ viết non nớt, bị mưa gió làm mờ đi, Tần An nhớ không nhầm được, đó là dòng chữ An Nhã viết khi năm tuổi, không giống Tần An, An Nhã 5 tuổi vẫn học mẫu giáo, nhưng biết viết nhiều lắm rồi.
Cảnh tượng trước mắt càng mơ hồ, chữ viết càng rõ ràng, Tần An quên hô hấp, nước mắt ướt má, rơi xuống mặt đất, như nổi điên hôn lên hàng chữ đó.
- An Nhã, sao con viết chữ ở nơi công cộng? Mẹ có dạy con thế không?
- Nhưng sao lại là nơi công cộng, nấm lớn và đàn thỏ đều là bạn của An Nhã, vừa rồi con có hỏi, chúng bảo được mà.
Đôi vợ chồng trẻ nhìn con gái giảu môi ủy khuất, rồi nhìn nhau cười, con gái nói nghe thấy nấm lớn và đàn thỏ nói, chưa chắc đã không có, thế giới của trẻ con, người lớn không vào được mà thôi.
Tần An hoảng loạn, mình bất tri bất giác lại tới thế giới vốn có sao?
Thu đông ở Tương Nam, không khí ẩm lạnh, mưa tuyết ít, buổi sáng vốn có chút ánh nắng, lúc này âm u, trong rừng cây tĩnh mịch, ánh nắng loang lổ biến mất sạch, chỉ có cành cây lay động, như mưa gió sắp tới.