- Kỳ thực mình nghĩ, nếu chúng ta cứ là bạn tốt thế này, lớn lên mình sẽ gả cho bạn.
- Nếu thành tích thi trung khảo của bạn tốt hơn mình, mình sẽ cho bạn hôn... Nếu không bạn đừng mơ.
- Tần An, mình thích bạn, rất rất rất thích bạn.
- Ba người chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau.
Tần An đột nhiên ngồi bật dậy, đầu óc mơ hồ, như sự khó chịu sau khi tỉnh lại do uống rất nhiều thuốc ngủ mới ngủ được, hai tay ôm chặt đầu như muốn nổ tung.
Day huyệt thái dương, tay đặt trên vô lăng, sửng sốt, trước mắt không phải là đôi tay trắng trẻo của thiếu niên nữa, mà gân guốc mang màu sắc ngả vàng không còn thanh xuân.
Thời gian trên hệ thống dẫn đường đã ngừng nhảy, cổ tay nằng nặng, cổa ty đeo một cái đồng hồ Patek Philippe mang vẻ tang thương lịch sử, đây là cái đồng hồ mà cha vợ y tặng một lần sinh nhật.
Y như tượng gỗ bị rút mất linh hồn, không rõ đây là ký ức, hiện thực hay giấc mơ nữa.
Đá cửa xe, loạng choạng đi xuống, nhìn căn nhà quen thuộc, ánh hoàng hôn rực rõ hạ xuống sau ngọn núi trên sân golf.
- Cha.
An Nhã lao tới như bay, An Lạc mỉm cười đằng xa, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đang dạy bạn gái mới của chúng cho cá chép gấm ăn, Tần Hoài và An Hứa Đồng lái xe điện đi về phía xa.
Tần An nhìn tất cả, đi lảo đảo vài bước rồi từ từ gục xuống đất.
Lần nữa mở mắt ra, khung cảnh hoàn toàn thay đổi.
Thời tiết cuối thu, màu sắc Đại Thanh Sơn mờ đi nhiều, mây sà thấp, gió tiêu điều thổi sát mặt đất, lay động cỏ, cuốn đất lên, theo con đường nhỏ của vườn trà, biến mất trong cánh đồng bao la.
Tần An ngồi trên nóc khu phòng học Sơ trung Thanh Sơn, cảnh tượng đơn điệu trong tầm mắt, Tần An cảm giác mình như đang sống trong ký ức.
Ký ức không thể rõ ràng như thế, ký ức nên giống như vách tường đổ nát ở trạch viện, như bầu trời mờ đục, như khung cửa mốc meo, phải giống như bóng dáng mơ hồ do ánh sáng sau sân khấu không đủ sáng.
Cái sân thể thao vốn mù mịt bụi đã được trồng cỏ, đường chạy lót cao su mềm, còn cao cấp hơn cả Nhị Trung. Tần An nhìn thay đổi này mà mỉm cười, nắm tay Diệp Trúc Lan xuống lầu, đi trên đường chạy, nơi này vẫn còn tường gạch đầy rêu, vạn niên thanh vĩnh viễn xanh, cái hố khô nhìn xa như bánh ngô.
Hai người cùng ngồi trên tường gạch, cô có đôi mắt linh hoạt, hàng mi dài chớp chớp đầy ý cười, mũi xinh xinh, hơi thở thơm tho phát ra từ cánh môi hồng nhuận.
- Bạn học lớp 69, dẫn mình ra đây làm gì?
Giọng Diệp Trúc Lan trong trẻo mà ngọt ngào, cô nhớ lại ở nơi này, Tần An bày tỏ với cô, sau đó như có rất nhiều dòng điện khiến cô tê dại, đứng sững tại chỗ, mặt đỏ bừng.
- Diệp Tử, bạn có tin kiếp trước chúng ta cũng ở cùng nhau không?
Tần An nắm tay cô, vừa mới tan học, trong trường vẫn có học sinh lảng vảng, khi Tần An bày tỏ, bọn họ vừa mới vào sơ trung, giờ đã sắp tốt nghiệp.
Diệp Trúc Lan lén lén nhìn quanh, không thấy giáo viên mới để y nắm tay, giảu môi, lắc đầu.
- Vì sao?
Tần An hơi bất ngờ:
- Càng ngày mình cảm thấy câu chuyện của bạn và mình rất thật, nếu như có kiếp trước, bọn mình nhất định không ở cùng nhau, cho nên bạn mới nắm tay mình chặt như thế?
Diệp Trúc Lan ngây ra nhìn Tần An:
Tần An thấy lòng bàn tay đau nhói, do Diệp Trúc Lan nắm chặt tay y, móng tay bấu vào da y.
- Ngày không thấy bạn nữa, mình nằm mơ, giấc mơ không còn rõ, hình như là mình chết rồi, sau đó mình nói, Tần An, Diệp Tử của bạn luôn thanh bạch đợi bạn, kiếp này bạn không cần mình, kiếp sau nhất định phải có.
Diệp Trúc Lan quay đi nhìn bầu trời:
- Tần An, bạn luôn thích Diệp Tử nhất chứ?
Tần An cứ nhìn cô gái dù bi thương thì cũng như mang theo sự ngọt ngào, không quá xinh đẹp, nhưng trong lòng y luôn xinh đẹp nhất.
Như nghe thấy câu trả lời của y, Diệp Trúc Lan mỉm cười:
- Vậy cho mình biết, câu chuyện giữa bạn và An Lạc cuối cùng như thế nào?
- Mình và cô ấy kết hôn sinh con, sau đó vì trên đời không còn Diệp Tử nữa, mình đi tới nơi có Diệp Tử để tìm bạn, cho nên ngày đầu tiên thấy bạn, mình liền nói.