Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tam Quốc: Tạo Phản Bị Tào Tháo Nghe Lén Tiếng Lòng

Chương 11: Người hiểu ta nhất lại là đứa em trai vô dụng của ta? (2)

Chương 11: Người hiểu ta nhất lại là đứa em trai vô dụng của ta? (2)


Không biết qua bao lâu, Tào Tô thực sự chịu không nổi, nội tâm bắt đầu xao động bất an!

[A! Chán chết đi được! Tào lão bản ngươi đang làm trò gì vậy? Nửa ngày trời không nói lấy một câu! Bày đặt thâm trầm cái gì chứ?]

[Ta nhớ internet quá! Nhớ tỳ nữ của ta quá! Nhớ cuộc sống ăn chơi của ta quá!]

Khóe mắt Tào Tháo đột nhiên giật một cái, lập tức đặt thẻ tre xuống, dùng ánh mắt sắc lẹm lướt qua hai người!

[Đến rồi, đến rồi! Hắn sắp bắt đầu rồi!]

Nhưng Tào Tháo lại dời mắt khỏi hắn, quay sang hỏi Tào Ngang:

"Ngang nhi, vi phụ hỏi ngươi một câu, ngươi có biết vì sao vi phụ lại tán hết gia tài, rầm rộ chiêu mộ nghĩa binh không?"

Tào Ngang nhất thời sững sờ, có chút tay chân luống cuống!

Hắn cứ tưởng phụ thân gọi thúc cháu hai người tới là để hắn học tập kiến giải của Tào Tô nhằm tăng cường mưu lược quân sự, không ngờ phụ thân lại hỏi mình trước.

Chắc chắn là phụ thân muốn đem kiến giải của hắn và Tào Tô ra so sánh để khích lệ hắn! Đúng! Chắc chắn là như vậy!

Lập tức Tào Ngang không còn kiêng dè gì nữa, hiên ngang chắp tay nói:

"Hồi bẩm phụ thân, hiện nay Đổng Trác gây loạn thiên hạ, thiên tử gặp nạn, người người đều có thể tru diệt. Hài nhi cho rằng, phụ thân cử binh khởi nghĩa chính là thuận theo dân tâm. Hành động này chính là cử chỉ đại nghĩa, phụng thiên thừa vận, phò trợ Hán thất!"

Nghe vậy, trên gương mặt vô cảm của Tào Tháo thoáng hiện lên một tia ý cười khó nhận ra, nhưng rất nhanh đã thu lại, nhàn nhạt nói một câu:

"Không tệ!"

Nhưng Tào Tô ở bên cạnh lại trợn tròn mắt nhìn Tào Ngang, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

[Tên tiểu lính dù này nịnh hót thật lợi hại!]

[Trước đây sao ta không nhìn ra tên này lại có công phu nịnh bợ thâm hậu như vậy? Có tiến bộ, mau nịnh cho Tào lão bản sướng đi, để ta còn được chuồn sớm!]

Nắm đấm của Tào Tháo hơi siết lại, hắn thản nhiên quay đầu hỏi Tào Tô:

"Tào Tô, ngươi nghĩ thế nào?"

Tào Tô đột nhiên giật mình, nhưng hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý để bị hỏi, liền ra vẻ thụ sủng nhược kinh đứng dậy, căm phẫn sục sôi nói:

"Tiểu đệ cho rằng lời của hiền điệt Tào Ngang rất có lý. Từ khi tên Đổng béo kia vào kinh, nhà họ Tào chúng ta không ngày nào được yên ổn, ta hận lắm!"

"Không chỉ riêng Tào gia ta, bách tính thành Lạc Dương ai nấy đều muốn lột da xẻ thịt hắn. Hừ, cũng may là hắn không dám ra khỏi cung, nếu hắn dám đi một mình, sớm đã bị người ta đánh chết, đem chôn, rồi lại đào lên, rồi lại chôn tiếp! Mười tám đời tổ tông nhà hắn cũng sẽ bị quật mộ lên! Hừ, cái loại gì không biết! Đại ca thảo phạt hắn, đó chính là hành động thiên kinh địa nghĩa!"

Tào Tô càng nói càng kích động, đến cuối cùng trực tiếp chửi ầm lên, không hề giữ gìn hình tượng, hệt như nếu Đổng Trác ở trước mặt, hắn sẽ hóa thân thành chiến sĩ chính nghĩa thay trời hành đạo.

"Tiểu thúc, đừng kích động, đừng kích động!" Tuy rằng Tào Tô chửi bới thô tục, nhưng lại rất khích lệ lòng người, Tào Ngang liền bị hắn làm cho khí thế dâng cao: "Đổng tặc vốn là nghịch tặc thiên hạ, người người đều muốn tiêu diệt, không đáng để thúc phải tức giận mà hại thân!"

Tào Tô bấy giờ mới nguôi giận, nói với Tào Tháo:

"Đại ca! Đối với việc phạt Đổng, ta toàn lực ủng hộ!"

[Ai, diễn kịch mệt quá đi mất!]

[Tào Mạnh Đức ngươi mượn danh nghĩa phò trợ Hán thất để chiêu mộ nghĩa sĩ thiên hạ chỉ là để có danh nghĩa xuất quân chính đáng mà thôi. Miệng nói thảo phạt nghịch tặc, nhưng thực chất đã sớm nhắm đến thiên hạ rồi. Tuy hiện tại ngươi quả thực có tâm hướng về Hán thất, nhưng một Đổng Trác nhỏ bé sao có thể ngăn cản được chí hướng tung hoành thiên hạ của ngươi?]

[Tào Ngang à Tào Ngang, khí khái kiêu hùng trên người cha ngươi, sao ngươi không thừa hưởng được một chút nào vậy?]

[Vẫn là nên phối hợp diễn xuất với bọn họ, xem như không thấy gì là tốt nhất!]

Trong lúc Tào Tô không ngừng than vãn trong lòng, hắn không phát hiện ra sắc mặt Tào Tháo lúc này đã thay đổi rõ rệt, vô cùng chấn động!

Không! Đây không chỉ là chấn động!

Mà là kinh hãi! Sợ hãi!

Hơn nữa còn là sự sợ hãi chưa từng có!

Vô thức, bút lông trong tay Tào Tháo rơi xuống đất, ánh mắt nhìn về phía Tào Tô tràn ngập những cảm xúc phức tạp!

Hắn luôn cảm thấy tâm tư của mình không ai có thể hiểu được, cũng không ai có thể thấu thị được Tào Tháo hắn!

Ngày hôm nay nhìn lầm Tào Tháo hắn, ngày mai có lẽ lại nhìn lầm lần nữa!

Dã tâm muốn dùng kiếm chỉ thiên hạ này, hắn chưa từng để lộ ra một phân một hào, nhưng cho đến hôm nay, hắn mới phát hiện ra...

Hóa ra người hiểu hắn nhất, rõ ràng chí hướng của hắn nhất, lại chính là đứa em trai vô dụng này của hắn?



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch