Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tam Quốc: Tạo Phản Bị Tào Tháo Nghe Lén Tiếng Lòng

Chương 3: Nha! Hắn thật giống xác thực chưa từng nghe tới! (1)

Chương 3: Nha! Hắn thật giống xác thực chưa từng nghe tới! (1)


Tào Tháo định thần lại, lệ sắc trong mắt vẫn không hề giảm bớt.

Được lắm tên Tào Tô ngươi, bề ngoài thấy ngươi nịnh hót hết lời, vỗ mông ngựa so với ai khác đều vang, vậy mà dám ở sau lưng đối với vi huynh bất kính như thế!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tại sao ta có thể nghe được tiếng lòng của Tào Tô?

Tào Ngang thấy ánh mắt Tào Tháo nhìn về phía Tào Tô âm lệ vạn phần, uy thế không giảm một hào, còn tưởng rằng do mình đến tìm Tào Tô nên khiến phụ thân không vui.

Vì không muốn liên lụy hắn, Tào Ngang lập tức lên tiếng xin xỏ:

"Phụ thân, là hài nhi chủ động đến đây tìm tiểu thúc trợ giúp, ngài muốn phạt thì cứ phạt ta đi!"

Về việc không được quan hệ quá thân thiết với Tào Tô, Tào Tháo đã từng căn dặn rất nhiều lần.

Hiện tại ngay trước buổi nghị sự quan trọng của Tào gia lại bị phụ thân bắt gặp hai người riêng tư hội họp, sao có thể không khiến hắn nổi giận?

"Hừ! Ngươi tìm loại người ngu xuẩn này trợ giúp? Hắn có bản lĩnh gì mà giúp? Lại có thể giúp được ngươi cái gì?"

Bị Tào Ngang làm gián đoạn suy nghĩ, Tào Tháo vung ống tay áo hừ lạnh cười khẽ, tung ra ba câu hỏi chất vấn.

"Huynh trưởng giáo huấn phải lắm, Tào Ngang tiểu chất tuổi trẻ tài cao, không thể đánh đồng với hạng người như đệ được, nghị sự sắp bắt đầu, kính xin tiểu chất mau chóng đi tới thì hơn!"

Tào Tô hoảng sợ muốn chết, vội vàng giục đứa trẻ xui xẻo Tào Ngang này mau biến đi cho khuất mắt.

Sắc mặt Tào Ngang hơi khựng lại, do dự một hồi không còn cách nào khác đành phải cúi đầu chắp tay với Tào Tháo:

"Là hài nhi sai rồi, phụ thân đại nhân, ta sẽ đến nghị sự đại sảnh ngay đây!"

Tào Tháo khẽ hừ một tiếng, xoay người chắp tay sau lưng rời đi, vừa đi còn vừa phất tay với Tào Ngang, như thể có chuyện quan trọng muốn tránh Tào Tô để thương thảo.

Thấy Tào Tháo không tính toán với mình, trong lòng Tào Tô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

[Mẹ kiếp Tào A Man, sợ là hắn có bệnh nặng gì rồi!]

[Rõ ràng là Tào Ngang tự tìm đến ta, ta vô duyên vô cớ phải gánh tội thay đã đành, còn bị ngươi chế giễu một trận!]

[Chẳng phải chỉ là so với ngươi thì đẹp trai hơn, trẻ trung hơn, "đồ sộ" hơn sao? Cùng một gốc sinh ra, sao nỡ thiêu đốt nhau tàn khốc đến vậy, ngươi chưa từng nghe qua sao?]

[A! Hình như hắn đúng là chưa nghe qua thật! Đây là do đứa con trai còn chưa chào đời của hắn viết mà!]

Cạch!

Tào Tháo vốn dĩ sắp rời đi bỗng nhiên dừng bước, rút Thanh Công kiếm bên hông ra vung về phía Tào Tô!

"Đậu phộng!"

Tào Tô theo bản năng tránh né, lảo đảo một cái rồi ngồi bệt xuống đất!

Thanh kiếm đồng vừa vặn đâm trúng mảnh đất ngay dưới háng hắn!

"Phụ thân!"

Tào Ngang thất thanh kinh hô, vội che chắn trước mặt Tào Tháo.

Tào Tô cũng chẳng kịp để tâm đến hiểm họa suýt chút nữa bị "thiến", vội vàng từ dưới đất bò dậy, kinh hoàng chắp tay:

"Tiểu đệ sau này tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt Tào Ngang tiểu chất nữa, kính xin huynh trưởng tha mạng!"

[Tào Ngang ơi là Tào Ngang! Ngươi hại chết ta rồi!]

[Tào lão bản, ngươi có cần thiết phải thế không? Mọi người đều là người trưởng thành cả, ta nói chuyện với con trai ngươi thì đã sao? Ngươi đừng có ép người quá đáng, ta mà dùng chút mưu hèn kế mọn là có thể khiến ngươi biến thành tro bụi ngay!]

Nghe những lời lảm nhảm lặp đi lặp lại này, Tào Tháo đã... quen dần rồi!

Chỉ thấy thần sắc hắn uy nghiêm tiến về phía Tào Tô, rút thanh kiếm đồng từ dưới đất lên.

Sắc mặt Tào Ngang trắng bệch: "Phụ thân!"

Ta chỉ là muốn kéo tiểu thúc đi nghị sự, tội không đáng chết chứ? Phụ thân hôm nay làm sao mà sát khí lại nặng nề như vậy?

Tào Tháo lại xua tay ra hiệu: "Không sao, đã lâu không gặp hiền đệ, ta rất là nhớ nhung, chỉ muốn tìm đệ nói chuyện phiếm mà thôi!"

Tào Tô sững sờ, lập tức cười như không cười nói:

"Huynh... huynh trưởng, trong đại sảnh chẳng phải còn có rất nhiều hào kiệt đang chờ ngài sao? Anh em chúng ta khi nào nói chuyện mà chẳng được? Chính sự quan trọng! Chính sự quan trọng hơn!"

[Không phải chứ, có gì tốt mà nói chuyện? Tào lão bản! Ngươi tha cho ta đi! Với cái tính tình hỉ nộ vô thường này của ngươi, ta thật sợ lần sau ngươi vung kiếm lại dài thêm mấy tấc... Phi! Dài thêm mấy thước! Thì ta tiêu đời mất!]

"Không sao cả!"

Tào Tháo chẳng thèm để tâm đến hành vi "âm dương quái khí" của hắn, chắp tay đi vào lều vải, ngồi xuống đất rồi vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ra hiệu Tào Tô và Tào Ngang cùng ngồi xuống.

"Có chuyện ta vẫn luôn nghi hoặc trong lòng, vừa vặn mượn cơ hội này thảo luận với Ngang nhi một phen, Tào Tô ngươi cũng nên nghe cho kỹ, sẽ có nhiều lợi ích cho việc phân tích thời cuộc!"

Cả Tào Tô và Tào Ngang đều ngẩn người.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch