Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tần Thời La Võng Người

Chương 14: Tin ta vậy

Chương 14: Tin ta vậy


Đối với yêu cầu Lạc Ngôn đưa ra, nam tử rất đỗi hài lòng.

Bởi hắn vốn là một gã tửu quỷ, nghiện rượu như mạng.

"Không thành vấn đề."

Nam tử không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng ngay, bởi cơn nghiện rượu của hắn đã bị Lạc Ngôn khơi dậy.

Ban đầu một chút phòng bị cùng lo nghĩ trong lòng cũng biến mất không còn. Những kẻ ưa rượu phần lớn không phải người xấu, huống chi dung mạo Lạc Ngôn cũng không giống kẻ ác.

Dù là ở thời cổ đại, việc "trông mặt mà bắt hình dong" cũng rất thịnh hành.

Đương nhiên, phân tích một người tốt hay xấu không phải là chuyện đơn giản như vậy.

Điều cốt yếu là nam tử cảm thấy rõ ràng rằng sợi dây chuyền quý giá trên cổ mình vẫn nguyên vẹn, không mảy may tổn hại. Đối phương không phải vì cướp tiền, vậy thì hẳn là không có ác ý. Rốt cuộc, vật đáng giá nhất trên người hắn chính là sợi dây chuyền này, mà nó vẫn còn đây.

Đến mức cướp sắc, nam tử không có suy nghĩ sâu xa đến vậy, không nghĩ ra phương diện đó.

Nam tử động tác rất nhanh bắt đầu mặc y phục, chẳng bận tâm xiêm áo bên cạnh có bị hong khô hay chưa, liền trực tiếp khoác lên người.

Theo lời hắn nói:

"Tiếp đãi khách nhân mà chưa chỉnh tề y phục, thật trái với lễ nghi của người đọc sách, quá đỗi thất lễ."

"Ta cảm thấy lễ nghi là chuyện nhỏ, ngươi mặc như vậy sẽ bị phong hàn."

Lạc Ngôn khuyên bảo.

Nam tử lại không thèm để ý, khoát khoát tay, cười nói: "Rượu có thể trừ lạnh, lát nữa cứ uống thêm vài chén là được. Phải rồi, còn chưa xin hỏi tính danh của các hạ. Tại hạ Hàn Phi, công tử nước Hàn, đệ tử Nho gia, vừa học thành trở về."

Hàn Phi ư?!

Lạc Ngôn nghe vậy, nhất thời ngẩn người, không kìm được đánh giá Hàn Phi từ trên xuống dưới.

Thật tình mà nói, ban đầu hắn không nhận ra, cũng không liên tưởng đến đó. Đương nhiên, điều này cũng có liên quan đến việc những giai thoại từng nghe kể, hắn luôn chú ý đến mỹ nữ.

Bất quá, như vậy chẳng phải quá đỗi trùng hợp sao?

Cũng có thể gặp được ư?!

Chẳng lẽ đây chính là duyên phận?

Nhưng duyên phận vì sao không cho ta gặp được Diễm Linh Cơ, gặp một nam nhân thì là thế nào đây?

Không đúng.

Diễm Linh Cơ hiện tại tựa hồ bị giam trong thủy lao, không gặp phải lại là chuyện tốt.

Nếu thật gặp phải, chính mình chẳng phải cũng sẽ bị nhốt vào thủy lao, cùng Diễm Linh Cơ kết thành uyên ương?

Lạc Ngôn thầm nhủ vài câu trong lòng, bất quá thần sắc trên mặt lại rất nhanh điều chỉnh lại, khẽ cười nói: "Lạc Ngôn, không nhà không cửa, một gã lãng tử. Gần đây chính mang theo thê tử lang thang chân trời, dự định lang bạt đến đâu thì dừng chân ở đó."

Hàn Phi hiển nhiên bị lời nói của Lạc Ngôn làm cho kinh ngạc. Hắn vẫn tự cho mình là kẻ phong lưu, không ngờ nay lại gặp một người còn hơn thế.

Mang theo thê tử cùng nhau phiêu bạt, quả là bậc hào kiệt.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt Hàn Phi nhìn Lạc Ngôn đều có chút kỳ lạ.

"Vậy phu nhân của ngài?"

Hàn Phi nhìn chung quanh một chút, thần sắc có phần e dè, hỏi dò.

"Tại nơi cách đây không xa. Ta đi ra tìm đồ ăn, không ngờ gặp phải Hàn huynh, quả nhiên là duyên phận. Hôm nay tiền rượu và thức ăn liền nhờ cậy Hàn huynh."

Lạc Ngôn quen thuộc nói ra.

"Cái này không thành vấn đề, đã nói mời rượu thì chắc chắn sẽ mời, chuyện nhỏ mọn thôi."

Hàn Phi nghe vậy, vỗ ngực cam đoan, cũng không suy nghĩ gì nhiều nữa. Đã gặp gỡ, đó chính là duyên phận.

Không cần thiết nghĩ quá nhiều.

Chỉ cần đối phương không phải kẻ xấu là được.

Hàn Phi mặc chỉnh tề y phục, liền theo Lạc Ngôn đi đến nơi Kinh Nghê đang ở, vừa đi, vừa trò chuyện.

"Hàn huynh nếu là công tử nước Hàn, chắc hẳn rất quen thuộc vùng này?"

"Nhắc đến cũng không sợ Lạc huynh chê cười, vùng này ta cũng không quá quen thuộc. Ta đi ra ngoài cầu học đã rất nhiều năm, đây là lần đầu trở về sau bấy nhiêu năm, cảm thấy cảnh cũ người xưa."

Hàn Phi dắt tuấn mã bạch, nghe vậy, cười khan một tiếng, trong mắt lóe lên một nét bi thương cùng hoài niệm, nhẹ giọng nói ra.

Hắn nhớ khi mình năm đó rời đi, Hàn Quốc còn không phải bộ dáng như bây giờ.

Chỉ có thể nói thời gian trôi qua quá nhanh. Thoáng chốc vạn vật đổi thay.

Dù là bản thân, hay Hàn Quốc, hoặc là cả thiên hạ này.

Bất quá nét bi thương này rất nhanh liền biến mất.

"Bất quá Lạc huynh cũng không cần lo lắng rượu hôm nay, có ta đây ở đây, chỉ cần phụ cận có rượu thì chắc chắn tìm ra được."

Hàn Phi thần sắc tự tin, đưa tay vỗ vỗ tuấn mã bạch bên cạnh, cười nói.

"Nó ư?"

Lạc Ngôn nhìn tuấn mã bạch, Hàn Phi đây là muốn biến ngựa thành chó để dùng hay sao?

Thật thú vị.

Thế giới này quả nhiên có chút khác thường.

"Chờ lát nữa Lạc huynh sẽ rõ."

Hàn Phi nói úp mở, cười nói.

...

Hai người một ngựa đi được một lát, thì tìm thấy xe lừa.

"Thê tử ta đang ở trong xe, nàng nửa tháng trước vừa mới sinh nở, thân thể có chút suy yếu, không tiện đi ra gặp khách, Hàn huynh xin thứ lỗi."

Lạc Ngôn nhìn Hàn Phi, nhẹ giải thích rõ.

"Không... Không sao đâu."

Hàn Phi nghe vậy, nhìn chiếc xe lừa có phần tồi tàn kia, hình như có chút ngớ người, nín một hồi, thốt ra một câu.

Lạc Ngôn khẽ gật đầu, bảo Hàn Phi ở đây chờ mình một lát, sau đó lên xe lừa, kéo màn xe liền bước vào.

Vừa mới tiến vào, liền nghe thấy một làn mùi sữa thơm tho thoang thoảng.

Kinh Nghê chính ôm Tiểu Ngôn nhi, đôi mắt lạnh lùng lộ ra nét cảnh giác, một tay nàng khẽ vuốt Kinh Nghê Kiếm, bình tĩnh nhìn chăm chú Lạc Ngôn vừa đến, tựa hồ chờ Lạc Ngôn ban cho một lời giải thích.

Nếu không phải cảm giác được kẻ đến không biết võ công, nàng sẽ không tiếp tục ngồi ở chỗ này cùng Lạc Ngôn đối mặt.

Nói cho cùng, vừa mới sinh xong hài tử, Kinh Nghê có chút chim sợ cành cong, rất đỗi bất an.

"Ngươi đã tin tưởng ta, cùng ta đến Hàn Quốc, hiện tại cớ gì lại hoài nghi? Tin ta thì hãy tin tưởng mọi quyết định của ta. Ta sẽ không đem sinh mạng của ngươi và tiểu gia hỏa này ra làm trò đùa."

Lạc Ngôn chẳng bận tâm sự cảnh giác cùng hoài nghi của Kinh Nghê. Niềm tin lẫn nhau vốn chẳng phải thứ được dựng xây trong chốc lát.

Huống hồ, với những gì Kinh Nghê đã trải, cùng với thân phận và mọi hành động cử chỉ của hắn,...

Kinh Nghê trong khoảng thời gian này không hỏi điều gì, đã là nể mặt hắn lắm rồi.

Nếu là người khác, tuyệt đối sẽ không yên tĩnh đến vậy. Lại càng sẽ không theo hắn đến Hàn Quốc, đi đến con đường tựa như tìm đến cái chết này.

"Hắn là ai vậy?"

Kinh Nghê nghe vậy, cặp lông mày dài thanh tú khẽ cau lại, tay nàng rời khỏi Kinh Nghê Kiếm, hỏi dò.

"Cửu công tử của Hàn Quốc, Hàn Phi. Đệ tử Nho gia, sư tòng Tuân Tử, vừa học thành trở về. Ta tình cờ gặp hắn ven hồ. Sắp tới, chúng ta liệu có thể thoát khỏi La Võng hay không, còn phải nhờ vào hắn giúp đỡ."

Lạc Ngôn nhìn Kinh Nghê, rất bình tĩnh, rất nghiêm túc nói.

"Hắn ư? Hắn không biết võ công!"

Kinh Nghê hoài nghi nhìn Lạc Ngôn, nàng không hiểu vì sao Lạc Ngôn lại cảm thấy một thư sinh tay trói gà không chặt có thể giúp được bọn họ.

Dù là đối phương là Cửu công tử của Hàn Quốc. Nhưng thời đại này, công tử lại có thể là gì?

La Võng cũng chẳng sợ những điều đó, càng sẽ không để ý thân phận của những người đó.

Những năm này, số công tử chết trong tay La Võng không phải là ít.

Chỉ cần có cần thiết, cho dù là vua của một nước, La Võng cũng không phải không dám giết.

"Có lúc giải quyết vấn đề cũng chẳng cần đến vũ lực."

Lạc Ngôn nhìn Kinh Nghê, nhẹ giọng nói ra.

Là một người văn nhã, Lạc Ngôn luôn khá phản đối việc dùng vũ lực để giải quyết vấn đề.

Đó là việc của kẻ thô lỗ, võ biền mà thôi.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch