Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tần Thời La Võng Người

Chương 16: Tấn tấn tấn ~ (1)

Chương 16: Tấn tấn tấn ~ (1)


Khi Lạc Ngôn dắt xe lừa, theo Hàn Phi tìm đến một tửu điếm nhỏ trên con đường nhỏ trong núi, hắn cảm thấy thế giới này thật sự quá hoang đường.

Một con ngựa mà lại sở hữu chiếc mũi còn thính hơn cả chó.

Bất quá nghĩ đến việc chính mình xuyên không tới thời Tần tại thế giới này, trong đầu còn mang theo một cái điện thoại.

Một con ngựa như thế, tựa hồ cũng không tính là gì.

"Thế nào, Lạc huynh, ta không lừa gạt ngươi chứ?!"

Hàn Phi nhíu mày nhìn Lạc Ngôn đang dắt xe lừa bên cạnh, đồng thời bàn tay ôn nhu vuốt ve người bạn già của mình, không khỏi đắc ý mà nói.

Đối với con ngựa yêu quý của mình, Hàn Phi thì lại rất mực tự tin.

Chí ít về phương diện rượu, con ngựa này của hắn còn hữu dụng hơn cả chó.

Lạc Ngôn gật đầu, đáp: "Xác thực lợi hại, mũi chó cũng chẳng thính bằng."

"Hơi ~ "

Bạch mã của Hàn Phi rất thông nhân tính, khịt mũi một cái với Lạc Ngôn, bờ môi nhấp nhô kia, phảng phất đang biểu đạt sự khinh bỉ của nó.

Sau đó dùng đầu huých Hàn Phi mấy cái.

Xem ra, nó có vẻ hơi sốt ruột.

"Biết rồi, đừng nóng vội, lát nữa nhất định có phần của ngươi."

Hàn Phi biết suy nghĩ của con tọa kỵ, hắn đưa tay vỗ vỗ đầu bạch mã, trấn an nói.

Ánh mắt Lạc Ngôn hơi quái dị, hắn nhịn không được hỏi: "Nó còn uống rượu sao?!"

"Ừm, ngày thường đều là uống rượu, rất ít khi uống nước, lại đặc biệt thích rượu mạnh, ai, gần một nửa số rượu của ta đều vào bụng nó, sớm biết thế, năm xưa ta đã không dạy nó uống rượu."

Hàn Phi ban đầu còn có chút đắc ý, nhưng khi nói đến cuối lại hiện vẻ mặt khổ sở, bất đắc dĩ mà phàn nàn nói.

Bởi vì nó nghiện rượu, túi tiền của Hàn Phi cũng vơi đi không ít, khiến hắn đôi lúc còn không đủ rượu để uống.

Chỉ có thể nói có lợi có hại.

Vậy là nó còn có thể uống rượu ư, sao lại không hợp lẽ thường đến vậy?

Ý nghĩ này vừa mới hiện lên, Lạc Ngôn thì phát hiện trong đầu hắn hiện ra mấy đoạn video nhỏ, trong đó có một đoạn kể về một lão gia ở Đông Bắc cùng một con ngựa đối ẩm một cân rượu, sau đó sau khi uống rượu điều khiển ngựa, vắt chân lên cổ mà phi nước đại liền bị những người chấp pháp bắt giữ!

Sau đó bị một phen giáo huấn.

Thật sự còn có thể uống rượu ư?

Xem ra tửu lượng cũng chẳng nhỏ.

Lạc Ngôn cũng bật cười đôi chút, bất quá nội dung video mà mình đã từng tán thưởng năm xưa vậy mà lại quên mất.

Một chuyện thú vị như vậy đáng lẽ phải nhớ kỹ chứ.

Xem ra kiếp trước ta vẫn ăn ít kỷ tử, đáng lẽ phải ăn như ăn cơm mới đúng.

Khi hắn nghĩ đến những chuyện này.

Hàn Phi đã không kịp chờ đợi mà nhanh chân đi đến trước cửa tiệm, một bàn tay đập mạnh xuống cái quầy có vẻ hơi rách nát, lớn tiếng hô: "Chủ quán đâu rồi! Chủ quán mau ra đây! Mua rượu, mua rượu!!"

Chủ quán đang ở trong phòng cất rượu nhỏ hiển nhiên bị giật mình, sau đó mới thò đầu ra ngoài, nhìn thấy Hàn Phi đang hối thúc bên ngoài, nhất thời ánh mắt sáng lên, vội vàng từ trong phòng chạy chậm ra, với nụ cười rạng rỡ trên mặt, nói: "Khách nhân muốn mua rượu sao? Chỗ ta đây không có gì rượu danh quý, chỉ là loại rượu mạnh kém chất lượng, vị khá nồng."

Theo y phục của Hàn Phi, có thể thấy được, người tới không phú thì quý.

Chất liệu y phục trên người hắn đều không phải thứ người thường dùng nổi.

"Rượu mạnh? Nồng đến mức nào!"

Ánh mắt Hàn Phi khẽ sáng lên, tựa như nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân vậy, khiến nửa người hắn chúi về phía chủ quán, kinh hỉ mà nói.

Tư thái đó khiến chủ quán hơi ngửa người ra sau một chút.

"Là loại rượu mà khi uống vào, trong cổ họng như nuốt phải một lưỡi dao vậy, rất mạnh, người thường không thể chịu đựng được."

Chủ quán vừa khoa tay vừa giải thích.

"Ta muốn, ta chỉ muốn loại này, càng nồng càng tốt! Ngạch, Lạc huynh, ngươi có thể uống rượu mạnh không? Nơi đây dường như chỉ có mỗi loại rượu này."

Hàn Phi hết sức hưng phấn, có điều rất nhanh hắn đã phản ứng lại, hắn hiện tại muốn đãi khách, chính là mời khách, không phải một mình hắn uống rượu, không khỏi hỏi Lạc Ngôn.

"Ta không thành vấn đề, cứ là rượu là được."

Lạc Ngôn vô tư nói, có điều trong mắt hắn cũng hiện lên một tia thèm thuồng.

Đối với rượu, Lạc Ngôn cũng không hề kháng cự.

Bởi vì ở thời hiện đại, ngươi căn bản không thể cự tuyệt rượu.

Đương nhiên.

Điều này cũng có liên quan đến truyền thống trong gia đình Lạc Ngôn.

Tốt nghiệp trung học phổ thông, trưởng bối đã bắt đầu chính thức dạy hắn uống rượu, cũng như lễ nghi trên bàn rượu, vân vân.

Từ trung học đã bắt đầu uống bia, tốt nghiệp trung học phổ thông thì trực tiếp uống rượu trắng, đến khi tốt nghiệp đại học, rượu gì ngươi cũng đều có thể uống.

Ngay từ đầu Lạc Ngôn đối với văn hóa rượu là hừ mũi khinh bỉ, cảm thấy thứ này cũng chỉ là đồ chơi của thế hệ trước, không có ý nghĩa thực tế gì, bất quá sau khi lớn lên thì dần dần hiểu rõ.

Ở một số phương diện, việc biết uống rượu và không biết uống rượu cho ra hai kết quả khác nhau.

Đương nhiên cũng có ngoại lệ, nhưng đó cũng chỉ là số ít.

Phần lớn, trên bàn rượu có thể quyết định rất nhiều chuyện.

Khi Lạc Ngôn còn trẻ thường xuyên uống đến nôn mửa, vừa nôn vừa thầm thề trong lòng sẽ không bao giờ uống rượu nữa.

Bất quá lâu dần.

Trong lòng lại muốn uống.

Cũng như hiện tại vậy.

Lạc Ngôn rất muốn biết rượu thời này có mùi vị gì, trong tiểu thuyết thường nói, rượu thời cổ đại thì chua, không dễ uống.

Chưa từng uống qua, ai biết là hương vị gì.

Nói không hiếu kỳ, ấy là điều không thể.

Bởi vì tò mò, Lạc Ngôn đã từng cũng uống qua Thủy Sinh Mệnh, mùi vị ấy rất đặc biệt, sau đó. . . y tá ở bệnh viện rất xinh đẹp.

Đương nhiên, đây đều là những chuyện ngông cuồng khi còn trẻ.

Ai khi còn trẻ mà chưa từng làm vài chuyện ngông cuồng hoặc làm trò cười cho thiên hạ đâu chứ.

"Vậy thì không thành vấn đề, chủ quán, mau mang rượu lên!"

Hàn Phi nghe vậy, ý cười nơi khóe miệng hắn càng đậm thêm mấy phần, vội vàng thúc giục nói, hắn đã thật lâu không cùng người uống rượu với nhau, phần lớn thời gian đều uống với một con ngựa, cảm giác ấy rất vô vị.

Thứ rượu này.

Chỉ khi cùng người hợp tính uống rượu mới có ý tứ.

Một mình uống rượu, là uống nỗi cô quạnh cùng hồi ức, đương nhiên, cũng có người chỉ đơn thuần là để giải tỏa.

"Cần bao nhiêu?"

Chủ quán dò hỏi.

"Trước tiên mang ba vò lớn, cho ta, hắn, và cả nó nữa."

Hàn Phi giơ ba ngón tay, sau đó chỉ vào chính mình, Lạc Ngôn, và cả con ngựa đang ngửa đầu trông chừng bên cạnh ~

"Ngươi đây là muốn lát nữa uống rượu rồi còn điều khiển xe ngựa sao? Nếu là kẻ khác, ta có lẽ đã không uống cùng hắn."

Ý cười nơi khóe miệng Lạc Ngôn dần dần lan rộng, có một cảm giác đang từ từ hòa nhập vào thế giới này, nụ cười chế nhạo càng lúc càng rõ ràng, hắn nói, tựa hồ tìm lại được cảm giác đã từng cùng đám bằng hữu ngông cuồng uống rượu vậy.

"Uống rượu điều khiển? Ý là sao?"

Hàn Phi hơi sững sờ, không hiểu mà hỏi.

"Rượu là rượu uống, điều khiển là điều khiển xe ngựa, theo lời nhà ta nói, say rượu rồi cưỡi ngựa sẽ không an toàn."

Lạc Ngôn khẽ cười nói, trong mắt hắn lóe lên một tia buồn bã vô cớ.

Không thể quay về nữa rồi...

Không biết mấy nàng bạn gái của ta có lẽ sẽ tìm tới nhà không, nếu vậy, lão già kia chắc sẽ mắng ta lắm đây.

Nguyệt thì sẽ không đâu, rốt cuộc cũng chưa từng hứa hẹn điều gì, mọi người đều dựa theo nhu cầu của riêng mình.

Bên Lam Điệp thì khó xử lý rồi...

Hứa Nghệ tính cách nhu mì, haizz, ta muốn cưới nàng nhất, nàng tương đối thích hợp làm phu nhân. . .

. . . . .

"Khụ khụ, ngươi vừa nói gì đó?"

Lạc Ngôn hoàn hồn, xấu hổ tằng hắng một tiếng, cười khan nói.

Hàn Phi cũng không hỏi Lạc Ngôn đang suy nghĩ gì, chỉ lặp lại lời vừa rồi: "Ta vừa nói, lời ngươi nói rất thú vị, bất quá cưỡi ngựa thì không nên gọi là "uống rượu điều khiển", mà phải gọi là "tửu cưỡi"."




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch