Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tần Thời La Võng Người

Chương 18: Phi thụ giáo (1)

Chương 18: Phi thụ giáo (1)


Qua ba tuần rượu, men say vừa lúc.

Lạc Ngôn đưa mắt nhìn về phía con ngựa trắng đang vùi đầu uống rượu một bên, trong mắt lộ ra vẻ hiếu kỳ.

Bởi vì con ngựa này thật sự rất có ý tứ.

Chẳng cần người hầu hạ, ngửi thấy mùi rượu liền tự giác nhấc nắp vò rượu lên, thò cái đầu rộng vào, "Bẹp bẹp" uống.

Xem ra thế này, tửu lượng của nó cũng không nhỏ.

Quả thật thú vị.

"Lại nói con ngựa này Hàn huynh mua ở đâu, về sau có cơ hội, ta cũng đi sắm một con."

Lạc Ngôn hỏi Hàn Phi.

Đàn ông đối với tọa kỵ đều có một niềm yêu thích đặc biệt.

Thời nay ưa thích xe, nói chi đến thời cổ đại, sao có thể thiếu một con ngựa.

"Con ngựa này không phải mua, chính là năm đó trước khi du học, phụ thân tặng ta. Còn về việc nó học uống rượu như thế nào, nhắc đến cũng thật thú vị. Năm đó ta thích uống rượu ngon, tiểu muội ghét rượu nên không cho phép ta uống, thậm chí còn đem hết rượu ta cất giấu đi vứt bỏ. Chẳng có cách nào, ta đành phải giấu rượu trong chuồng ngựa, nghĩ bụng mỗi lần ra ngoài sẽ uống một chút, kết quả cái gia hỏa này lại uống sạch rượu ta giấu."

Hàn Phi nói đoạn cũng bật cười, lắc đầu, hiển nhiên có chút nhớ lại chuyện xưa.

Nhắc lại quãng thời gian ấy, cũng coi như là khoảng thời gian hắn vui vẻ và vô tư nhất.

Về sau thì... không đề cập tới cũng được.

"Trời sinh, vậy thì chẳng có cách nào."

Lạc Ngôn có chút bất đắc dĩ nói.

"Lực bất tòng tâm ~"

Hàn Phi nhún vai, khẽ cười nói.

"Thật ra cũng không phải là không có biện pháp, chỉ là không biết con ngựa yêu này của Hàn huynh năm nay mấy tuổi, đã trưởng thành hay chưa."

Lạc Ngôn tựa hồ nghĩ đến điều gì, cười tủm tỉm nhìn Hàn Phi, chợt hỏi.

Đã trưởng thành hay chưa?!

Làm sao đột nhiên kéo đề tài đi xa đến thế.

Hàn Phi ánh mắt có chút cổ quái nhìn Lạc Ngôn mới quen chưa lâu, không hiểu hỏi: "Lạc huynh đây là có ý gì?!"

"Nếu như con ngựa yêu này của Hàn huynh đã trưởng thành, vậy hiển nhiên cũng đến độ tuổi giao phối. Đến lúc đó tìm hai con ngựa tốt thượng đẳng cùng giao phối, sẽ sinh ra một hai con ngựa con kế thừa thiên phú của nó."

Lạc Ngôn trêu ghẹo nói.

"Ngạch..."

Hàn Phi nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía con ngựa yêu đang say sưa trong rượu mạnh một bên, qua một lát, mới thốt ra một câu: "Ý tưởng này của Lạc huynh, có chút lợi hại."

Người thường nhìn thấy một con ngựa tốt tuyệt đối sẽ không sinh ra loại ý nghĩ này.

Rốt cuộc điều này cũng như chuyện kia ở nam nhân, có nhiều hại cho thể chất, đối với ngựa mà nói cũng là như thế.

Cái lối tư duy này của Lạc Ngôn có chút khác thường.

"Chủ yếu là năm đó vì một vài hứng thú, ta đã nghiên cứu qua một vài vấn đề liên quan đến việc giao phối giữa động vật."

Theo đề tài này tiếp tục, trong óc Lạc Ngôn cũng hiện lên vô số hình ảnh về việc giao phối của động vật. Có lẽ là hứng thú dâng trào, hắn cũng theo đề tài này cùng Hàn Phi tiếp tục tán gẫu.

Uống rượu tán gẫu cũng phải tùy người.

Gặp phải người cùng thế hệ lại tính cách hợp nhau, Lạc Ngôn bình thường đều là nghĩ gì nói nấy, mà sẽ không đi cẩn thận suy nghĩ câu nói này có nên nói hay không.

Bởi vì khi ngươi nói chuyện mà còn phải suy nghĩ, ngươi cũng phải cân nhắc chén rượu này có nên uống hay không, và uống thế nào.

Đối với Hàn Phi.

Tuy rằng mới quen biết chưa lâu, nhưng Lạc Ngôn có thể cảm nhận được tính cách của đối phương ra sao, nói chuyện tự nhiên cũng bớt đi mấy phần cố kỵ và suy tư.

Mà thật lòng coi đối phương là bằng hữu vậy.

Nói đơn giản một chút, là do cảm giác.

Kết giao bằng hữu cũng cần cảm giác.

Vô luận nam nữ đều như thế.

Khi ngươi phát hiện cùng đối phương ở chung, cảm giác rất mệt mỏi, rất áp lực, chẳng hề nhẹ nhõm, vậy đã nói rõ hai ngươi không hợp.

Nghiên cứu động vật giao phối?!

Hàn Phi nghe vậy có chút ngỡ ngàng, hắn quả thực chưa từng nghe nói trong Chư Tử Bách Gia có phái nào chuyên môn nghiên cứu việc giao phối của động vật. E rằng ngay cả các tạp học gia cũng hiếm khi nghiên cứu lĩnh vực này. Điều cốt yếu là, việc giao phối của động vật, cứ thuận theo tự nhiên là được, cần gì nghiên cứu?!

"Hàn huynh đây là chướng mắt ư? Cảm thấy phương diện này thuộc về hạ cửu lưu?"

Lạc Ngôn cũng không thèm để ý ánh mắt cổ quái của Hàn Phi, tiếp tục nói.

Đề tài vốn là dùng để trò chuyện.

Nếu như hai bên đều đứng cùng một góc độ, thì trò chuyện có ý nghĩa gì.

Cái thú vị của việc tán gẫu nằm ở chỗ, làm sao ngươi dùng cái nhìn và góc độ của mình để thuyết phục đối phương, dù là ngươi là sai, vậy ngươi liền thành công.

Huống chi Lạc Ngôn hiện tại nói có lý có cứ, trong óc còn có vô số hình ảnh sống động chống đỡ, vô cùng hùng hồn.

"Tuyệt không có ý khinh thường, chỉ là có chút kinh ngạc, mời Lạc huynh chỉ giáo."

Men rượu của Hàn Phi dường như đã vơi đi phần nào, đối với thảo luận giữa các học giả, đệ tử Nho gia đều là cực kỳ nghiêm túc và chuyên chú, tuyệt đối không coi nhẹ bất luận học thuật nào, cho dù là những học thuật có vẻ không đáng kể cũng sẽ dành cho sự tôn trọng cơ bản, đây là lễ nghi của Nho gia.

"Chỉ giáo thì chưa dám nói tới, chỉ là thuận miệng nói vài câu. Vả lại, ở trong bảy nước hiện giờ, Chư Tử Bách Gia, đoán chừng không có phái nào sẽ có sự nghiên cứu đối với việc giao phối của động vật, chuyện ái ân. Bọn họ lại không biết giá trị và ý nghĩa của tri thức về phương diện này. Nói nhỏ thì, việc giao phối của động vật có thể làm tăng sự sinh sôi của súc vật.

Nói lớn thì, điều này liên quan đến vấn đề sinh sôi nhân khẩu.

Hàn huynh đã từng nghĩ đến chưa, nữ tử ở độ tuổi nào sinh nở thì gánh nặng cho cơ thể là nhỏ nhất, lại có xác suất sinh con thành công cao nhất?

Làm thế nào để đỡ đẻ mà có thể bảo đảm xác suất sinh nở thành công?

Dùng thủ pháp ra sao, tư thế thế nào, loại thuốc nào, và hoàn cảnh nào có thể nâng cao xác suất thành công?

Trong đó đều là học vấn, nhưng lại chưa từng có người nào đi chỉnh lý.

Tóm lại, vẫn là do những kẻ đọc sách khinh thường mà thôi.

Ta từng làm qua một thống kê đơn giản.

Nữ tử dưới 15 tuổi sinh con, tỉ lệ t‌ử v‌ong cao tới bảy phần.

Sau 15 tuổi, tỉ lệ t‌ử v‌ong sẽ giảm xuống còn ba phần.

Trong đó bao gồm cả nhà giàu sang lẫn người nghèo khổ, đây là một thống kê tổng thể.

Nếu như phân nhỏ ra để thống kê, con cái của bách tính nghèo khổ sinh nở còn phải giảm thêm hai phần nữa, điều này có liên quan đến hoàn cảnh.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch