Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tần Thời La Võng Người

Chương 38: Dạo phố (2)

Chương 38: Dạo phố (2)


Kẻ có thể mưu sinh nơi thời đại này, làm sao có người nào thuần phác?

Bọn họ đều có thuộc về mình trí khôn vặt.

Kẻ khờ dại rốt cuộc cũng là thiểu số.

Còn Lạc Ngôn, một người thông minh như vậy, lại là khách hàng chủ chốt của người bán hàng rong.

. . . .

Lạc Ngôn nào hay biết những hành động và biểu cảm sau đó của người bán hàng rong. Giờ phút này hắn đã tới một tiệm rèn, dự định đánh một thanh kiếm. Những thanh kiếm của La Võng đều đã bị hắn vứt đi, bởi trên những thanh kiếm ấy đều có ký hiệu đặc trưng của La Võng. Còn về Kinh Nghê Kiếm.

Tuy Kinh Nghê chẳng ngại cho hắn sử dụng, nhưng hiển nhiên chuôi kiếm này chẳng thích hợp để lấy ra mà khoe mẽ.

Dễ dàng rước lấy phiền phức.

Riêng là Vệ Trang, một kẻ hiếu chiến luôn khát khao đối thủ cường đại, một khi nhìn thấy hắn cầm Danh Kiếm Kinh Nghê như vậy, ý nghĩ đầu tiên chắc chắn là xông lên dùng Sa Xỉ mà ‘chào hỏi’, dùng phương thức của kiếm khách mà hỏi thăm.

Để tránh việc mình bị cưỡng chế ‘làm tóc’.

Lạc Ngôn cảm thấy Kinh Nghê Kiếm vẫn cứ nên để một bên phủ bụi thì tốt hơn.

"Kiếm? Khách nhân có yêu cầu gì không?"

Đại sư phụ tiệm rèn nghe vậy, hỏi dò.

"Chỉ cần đủ cứng cáp là được."

Lạc Ngôn suy tư một chút, khẽ nói.

Hắn hi vọng chuôi kiếm này có thể cứng chắc, cứng rắn như huynh đệ hắn vậy, có thể giữa loạn thế này mang đến cho hắn chút lòng tin và ấm áp.

"Cứng rắn ư? Điều này... chỉ có thể cố gắng hết sức."

Đại sư phụ tiệm rèn với ánh mắt có chút cổ quái nhìn Lạc Ngôn đang nghiêm túc. Hắn cảm thấy đối phương là kẻ tới đùa cợt, làm gì có người nào chế tạo kiếm lại dựa theo yêu cầu này? Có người cầu kiếm đẹp đẽ, có người cầu kiếm sắc bén, dẻo dai, nhưng truy cầu độ cứng, đây quả là một ý tưởng lạ lùng.

"Tài liệu nào tốt nhất thì dùng cái đó, ta chẳng thiếu tiền."

Lạc Ngôn từ trong ngực lấy ra một ít kim tệ nhỏ, biểu thị mình chẳng phải kẻ tới đùa cợt, hắn rất nghiêm túc.

"Không có vấn đề! Chỗ ta còn có một khối Vẫn Thiết gia truyền, sẽ dùng cho khách nhân, tuyệt đối sẽ chế tạo cho ngài một thanh tuyệt thế hảo kiếm! Chẳng hay khách nhân có yêu cầu gì về tạo hình thanh kiếm?"

Ánh mắt đại sư phụ tiệm rèn lập tức sáng rỡ, bị vàng hấp dẫn, ngữ khí cũng lập tức trở nên nhiệt tình, vỗ ngực phồng lên, tự tin nói.

Nếu chẳng phải thế giới này không có Danh Kiếm Sơn Trang, ta suýt chút nữa đã tin rồi.

Trong lòng Lạc Ngôn thầm than một tiếng, hắn cũng chẳng trông mong đối phương có thể rèn ra một thanh tuyệt thế hảo kiếm gì, chỉ cần dùng được là ổn. Thế nhưng tạo hình mà đối phương nói lại khiến hắn có chút tâm thần dao động, suy nghĩ một chút, hắn cầm lấy một khối than củi vẽ lên trên vách tường, đồng thời trong óc cũng hiện ra rất nhiều đoạn phim ngắn.

Chỉ chốc lát sau đó, một món vũ khí thon dài, chẳng phải kiếm mà cũng chẳng phải đao, liền xuất hiện trên vách tường.

Đồng thời, từng hàng số liệu cũng được Lạc Ngôn ghi xuống.

"Sư phụ, xin hãy rèn theo hình mẫu này, có tài liệu tốt nào, có thủ đoạn gì, đều xin hãy dùng hết. Đây là tiền đặt cọc."

Lạc Ngôn tiện tay ném than củi vào bếp lò, chỉ vào tạo hình Đường Đao mình vừa vẽ, mà cười nói:

Ngươi quả nhiên là kẻ tới đùa cợt!

Đại sư phụ tiệm rèn nhìn món vũ khí vừa được vẽ trên vách tường, trong lòng đã có chút chắc chắn.

Đã rèn sắt nhiều năm như vậy, vũ khí cũng chẳng phải chưa từng rèn qua, nhưng loại kiếm như Lạc Ngôn vẽ thế này, là lần đầu tiên hắn trông thấy.

Thế nhưng tạo hình lại rất đẹp, dùng làm bội kiếm thì rất không tồi.

Vì nể mặt vàng bạc, đại sư phụ tiệm rèn quyết định chẳng nói nhiều, chỉ chuyên tâm làm việc, làm theo yêu cầu của đối phương.

"Được, sau năm ngày khách quan có thể tới nhận hàng."

Đại sư phụ tiệm rèn gật đầu đáp.

"Năm ngày?!"

Lạc Ngôn nghe vậy, hơi ngoài ý muốn thốt ra.

"Nếu khách nhân gấp gáp, ba ngày cũng có thể giao."

Đại sư phụ tiệm rèn khẽ nhíu mày, nói.

"Năm ngày thì năm ngày vậy, ta cũng chẳng quá gấp, xin phiền sư phụ."

Lạc Ngôn lập tức cảm thấy nhiệt huyết nguội lạnh, chẳng mấy hứng thú mà nói, thật uổng công hắn vừa rồi còn trông mong điều gì đó, ví như gặp phải đại sư phụ ẩn cư nào đó, để chế tạo cho mình một thanh danh kiếm.

Ráo riết ba ngày đã có thể chế tạo ra, thêm chút sức ép, nói không chừng một hai ngày cũng xong.

Sản xuất nhanh chóng như vậy làm sao có hàng tốt?



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch