Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tàng Phong

Chương 33: Nhạc Phù Dao trong thành Thiên Đấu, Diễn Thiên Thu trên Ly Sơn tông (1)

Chương 33: Nhạc Phù Dao trong thành Thiên Đấu, Diễn Thiên Thu trên Ly Sơn tông (1)



Đó là hai chữ bay bổng then chốt.

Thật giống như gió trong khe núi, cây cỏ ven đường.

Tầm thường đến mức không khiến người ta liếc mắt nhìn.

Nhưng cũng theo lời ấy rơi xuống, gió đêm nhẹ nhàng chợt bắt đầu cuồng bạo, giống như một loại rung động mãnh liệt tuôn ra, rồi ngay lập tức im lặng ngừng lại.

Cũng giống một vị kiếm khách, rút kiếm, vào bao. Làm liền một mạch, đầu lâu của kẻ địch đã rơi, nhưng một khắc này lại thêm khắc sâu trên vỏ kiếm, bên trong hào quang hoa lệ của mũi kiếm.

Nụ cười trên mặt nam tử áo xanh dần dần đọng lại, sắc thái trong ánh mắt gã từ dữ tợn đến kinh ngạc, từ kinh ngạc đến khiếp sợ, lại từ khiếp sợ hóa thành sợ hãi thật lâu vẫn không thể tan đi.

Cái chết mà Từ Hàn chờ đợi rốt cuộc vẫn không buông xuống.

Yên tĩnh bỗng nhiên đến khiến cho hắn theo bản năng mở hai mắt ra, lọt vào trong tầm mắt lại là một hình ảnh khiến hắn nhớ mãi từ nay về sau.

Mũi kiếm của đám Tu La chỉ cách hắn trong gang tấc, sát ý trong con ngươi bọn chúng vẫn đang còn sôi trào.

Nhưng thời gian và không gian dường như đọng lại ở một khắc này.

Sau đó.

Phốc!

Phốc!

Phốc!. . .

Mấy thanh âm khẽ vang lên ở trong đêm dài yên tĩnh.

Máu tươi cực nóng bắn ra từ chỗ cỗ những Tu La áo đen này, đầu của bọn chúng cùng lúc đó dùng một vết cắt bằng phẳng từ trên cổ của bọn chúng rơi xuống, thân thể cũng đồng loạt ngã xuống đất.

Từ Hàn ngây ngẩn cả người.

Hắn cũng không thể hiểu trong thời gian một hơi thở khi mình nhắm mắt lại thì nơi đây cuối cùng đã xảy ra những chuyện gì.

Hắn không thể tưởng được rốt cuộc thứ gì có thể im hơi lặng tiếng chém giết hơn mười vị Tu La trong thời gian ngắn như vậy.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía người còn sống duy nhất trong trận chiến này - vị nam tử áo xanh kia.

Mà cũng trong tích tắc ánh mắt hắn rơi xuống trên người nam tử.

Bịch!

Chỉ nghe một tiếng giòn vang như vậy, nam tử áo xanh vừa rồi còn không ai bì nổi thân thể giống như đã mất đi khí lực vốn có, bỗng nhiên quỳ xuống.

"Tha cho. . . Tha mạng. . ." Đầu lưỡi của gã dường như đã dính lại, lúc nói chuyện đứt quãng, đầu cũng cực kỳ thấp, ngạo khí trước kia như ảo ảnh trong tản đi, nhìn qua chỉ giống như một con chó nhà có tang.

Từ Hàn vẫn đang sững sờ, nhưng hắn theo bản năng cho rằng vẻ sợ hãi của nam tử cũng không phải do hắn gây nên.

Vì vậy, hắn chậm rãi quay đầu nhìn lại phía sau lưng, đã thấy trong bóng tối nơi xa có một cái bóng người đang chậm rãi đi tới.

Mượn ánh trăng thưa thớt trên bầu trời, Từ Hàn thấy rõ dung mạo người đến.

Đó là một vị lão giả mặc một bộ áo gai bình thường, bộ dáng có chút lôi thôi, sợi tóc trên trán tán loạn, dường như đã lâu không được chải chuốt.

Nhưng lưng áo của lão lại thẳng tắp.

Thẳng tắp giống như là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm trên thông Cửu Tiêu, dưới chống Vong Xuyên.

Từ Hàn nhận ra lão nhân kia.

Không thể nghi ngờ chính là Thương Hải Lưu.

Lão đi tới bên người Từ Hàn, cũng không hề liếc nhìn hắn.

"Đi về hỏi chủ nhân nhà ngươi, bằng ba chữ Thương Hải Lưu kia, nếu muốn bảo vệ tiểu tử này, có đủ hay không?" Thương Hải Lưu thay đổi thái độ có chút bướng bỉnh như thường ngày, lạnh lùng nói với nam tử áo xanh.

Thanh âm của lão cũng không lớn, nhưng rơi vào trong tai nam tử áo xanh kia lại như ánh sét khiến thân thể gã càng run rẩy lợi hại.

Gã cũng không có tâm tư suy nghĩ vì sao Thương Hải Lưu rõ ràng đang cùng Nhạc Phù Diêu đánh tới trời đất mù mịt lại bỗng nhiên xuất hiện ở nơi đây, quả thực một kiếm lấy đi tính mạng của những Tu La kia liền đủ để cho gã khiếp sợ.

Đây chính là Thương Hải Lưu a.

Nhân vật mà Diêm La Thập Điện cũng không dám trêu chọc, gã chỉ là một vị Đại Tu La sao dám tức giận?

Dưới đáy lòng âm thầm chửi bới những thám tử đã đưa sai tin tức kia đồng thời nam tử áo xanh lại vội vàng nói : "tiểu nhân có mắt như mù, xúc phạm tới tiền bối, tiểu nhân liền trở về chuyển ý nghĩ của tiền bối tới tôn thượng."

Nói xong gã vội vàng đứng lên, cũng không dám liếc nhìn Thương Hải Lưu, liền muốn rời đi.

"Đợi một chút!" Nhưng bước chân còn chưa phóng ra, thanh âm của Thương Hải Lưu lại một lần nữa vang lên sau lưng gã.

Thân thể nam tử giống như nhận được mệnh lệnh cứng rắn dừng lại, sau đó gã cực kỳ không tình nguyện quay đầu, trên mặt đã máu thịt lẫn lộn lại cố gắng nổi nên một ý cười trái lương tâm.

"Tiền bối còn có điều gì căn dặn?"

Thương Hải Lưu cũng không trả lời vấn đề của gã trước tiên, lão lại vượt qua người nam tử áo xanh đi tới chỗ cách đó không xa, khom người xuống bế con mèo đen vẫn đang còn lạnh run trên mặt đất, thả vào trong ngực.

"Ngươi làm mèo của ta tổn thương đấy, nhưng tính mạng của ngươi lại không bồi thường nổi." Thương Hải Lưu vuốt ve thân thể mèo đen, ánh sáng màu trắng thuận theo bàn tay của lão dũng mãnh tiến vào trong cơ thể mèo đen, làm cho thân thể mèo đen run rẩy dần dần ngừng lại.

Nam tử áo xanh nghe vậy đầu đang cúi thấp ngừng lại ngay tại chỗ, gã không thể đoán được tâm tư của Thương Hải Lưu, càng không có nổi dũng khí phản kháng.

"Nhưng tiểu tử kia gãy một cánh tay, ngươi dù sao cũng phải bồi thường." Giọng nói của Thương Hải Lưu vang lên lần nữa.

Thân thể nam tử áo xanh chấn động, gã vội vàng ngẩng đầu, lo lắng muốn giải thích nói: "tiền bối, cánh tay của hắn không phải do tại hạ . . ."

Nhưng gã còn chưa nói hết lời đã bị Thương Hải Lưu cứng rắn cắt ngang.

"Thời điểm ta đi ra, hắn vẫn đang còn hai cánh tay, chẳng lẽ ta nhớ lầm?" long mày Thương Hải Lưu nhíu lại hỏi.

Nam tử áo xanh cũng không ngốc, hiển nhiên gã vào lúc đó đã hiểu được ý tứ của Thương Hải Lưu, nếu hôm nay gã không trả giá thật lớn thì không thể rời khỏi nơi này.

Gã cũng là người cương quyết, vào lúc đó cắn răng một cái, trường kiếm trong tay lóe lên hàn quang, một đường máu tươi hiện ra, một cánh tay của gã đã ầm ầm rơi xuống mặt đất.

"Tiền bối. . .



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch