Hình tượng uy nghiêm của Lý Thừa Định bỗng chốc biến mất, hắn tức hổn hển quát: "Tiên sinh, mời ngươi chỉ giáo cho ta, ta đường đường là Thái tử phủ, cớ sao lại có những kẻ ngu xuẩn như vậy?
Đồ phế vật!
Ngu xuẩn!
Ngụy Tử Hiến, Dương Nhị Lang, Tiền Tam Cao, toàn bộ mẹ hắn đều là lũ ngu xuẩn!
Chẳng lẽ ngu xuẩn cũng sẽ truyền nhiễm sao?
A!"
Sau một trận phát tiết, Lý Thừa Định thất hồn lạc phách ngồi trên vương tọa, hai mắt đỏ ngầu!
Hắn vốn không lấy mưu lược làm sở trường.
Sở dĩ trở thành Thái tử, hắn dựa vào công lao hiển hách dựng nên từ vô vàn xương cốt.
Năm đó, hắn trấn thủ Bắc Hoang, lập nên quân công hiển hách, mang theo vinh quang vô thượng xuôi nam, nhất cử trở thành Đông cung Thái tử.
Hắn vốn cho rằng sau khi trở thành Thái tử, hắn có thể đại triển quyền cước, hăng hái lập chí nhất thống thiên hạ.
Không ngờ vừa trở về, hắn lại gặp đại biến.
Hắn trở thành tù phạm bị vây hãm ở Trường An.
Một thân tu vi Thông Huyền cảnh của hắn chẳng dùng vào đâu.
Bệ hạ đang độ thịnh niên, tuổi thọ kéo dài.
Khi Bệ hạ chỉ ngồi trên long ỷ thờ ơ lạnh nhạt, Lý Thừa Định cũng không dám có nửa điểm cử động vi phạm.
Một tôn Đại Tông Sư cảnh Phản Chân.
Trên đời này, ngoại trừ vài người rải rác, không ai có thể địch lại ngài ấy!
Nếu theo tính tình của Lý Thừa Định, nào là nhị lão, tam lão, tứ lão, hoặc về sau có thể còn có ngũ lão, lục lão... Tất cả đều phải giết sạch sành sanh, tự nhiên sẽ không có ai cản trở con đường của hắn nữa.
"Điện hạ, hạ thần có một lời, không biết có nên nói hay không!"
Gặp Lý Thừa Định dần dần an tĩnh lại, Chư Vô Thường vẫy quạt mà nói.
"Nói!"
"Theo ý kiến của thần, kỳ thật Điện hạ không cần thiết nhằm vào Trần Lưu Hầu!"
Chư Vô Thường chậm rãi nói: "Hổ phụ sinh khuyển tử, Trần A Man chỉ là một kẻ bao cỏ, tu vi bất quá Hóa Hư cảnh mà thôi. Không có người kế tục, lại chỉ là một Hầu gia nhàn tản. Cứ để bọn hắn tự sinh tự diệt là được, việc gì phải tự hạ thân phận đi trêu chọc bọn hắn? Cho dù thêm một nhà quả phụ Tây Bá Hầu phủ, cũng chỉ là hai con sâu kiến bám víu nhau để sưởi ấm mà thôi, ngay cả tư cách để Điện hạ ra tay cũng không có!" Nói lời khó nghe, trêu chọc bọn hắn, trừ việc khiến Bệ hạ không vui, chẳng có lấy nửa phần lợi ích!"
"Bản cung làm sao lại không biết?"
Lý Thừa Định thở dài nói: "Trần A Man không đáng sợ, thế nhưng chừng nào tám trăm Trần Lưu Giáp trong tay hắn còn chưa tiêu tan, chừng ấy bản cung sẽ không được sống yên ổn!"
Chư Vô Thường nao nao.
Hắn là người mới bộc lộ tài năng trong những năm gần đây, tuổi đời tuy đã hơn năm mươi, song kinh nghiệm còn nông cạn. Hắn căn bản không biết Trần Lưu Giáp là đội quân nào. Trên sử sách cũng không hề có ghi chép.
Lý Thừa Định trên mặt lộ ra vẻ hồi ức, cảm khái nói: "Người thiện chiến không khoe công lao hiển hách. Trần Lưu Giáp tuy thanh danh không hiện, nhưng lại là đội quân tinh nhuệ nhất Đại Đường, Thần Sách Quân hay Huyền Giáp Quân, so với bọn hắn, ngay cả xách giày cũng không xứng.
Mấy trăm năm trước, Trần Lưu Giáp đi đến đâu, vạn thú lặng im, ngàn quân tránh lui đến đó.
Bọn hắn như những u linh trên chiến trường, thu hoạch mạng sống của địch nhân, đồng thời cũng thu hoạch mạng sống của chính mình.
Bọn hắn không sợ tử vong, thậm chí sẵn sàng đón nhận cái chết.
Từng có lần, bọn hắn dạ tập ngàn dặm, một đêm giết sạch mười vạn đại quân Man tộc Bắc Hoang, giết đến nỗi vương đình phương Bắc mấy trăm năm không dám xuôi nam.
Bởi vì sát phạt quá nặng, sách sử cũng không dám lưu lại nửa điểm dấu vết."
Nói đến đây, Lý Thừa Định thần sắc quỷ dị nói: "Chắc hẳn ngươi cũng đã nghe nói Trần Lưu Vương đến vị bất chính, là hoàn toàn nhờ liếm mông Tiên Đế mà có được vương vị phải không!"
Chư Vô Thường không trả lời, dù sao chuyện này liên quan đến một số tư ẩn của Tiên Đế, hắn chỉ khẽ nháy mắt.
"Tại nơi bản cung, ngươi không cần cẩn trọng đến thế!"
Lý Thừa Định chế nhạo nói: "Nếu như vương vị của Trần Lưu Vương là dựa vào liếm mông mà có được, thì rất nhiều vương hầu của Đại Đường này, đại khái tất cả đều đã xếp hàng đi liếm qua rồi.
Bởi vì Trần Lưu Vương, chính là chủ nhân đời thứ nhất của Trần Lưu Giáp..."
Nói đến đây, Lý Thừa Định xa xăm nhìn về phía phương Bắc. Trong thoáng chốc, hắn phảng phất thấy được trên thảo nguyên mênh mông, có tám trăm chiến sĩ khoác áo bào đen, tay cầm Mạch Đao trang nghiêm đứng thành một đường thẳng.
Đối mặt với thiết kỵ mênh mông như thủy triều ập tới, trên mặt bọn hắn hoàn toàn tĩnh mịch.
Theo chiến kỳ của Trần Lưu Vương huy động,
Tám trăm chiến sĩ giơ cao đồ đao, dị thú dưới hông gào thét tê minh, ngàn quân tránh lui, nhân mạng như cỏ rác ngã xuống!
Thây ngang khắp đồng!
Máu chảy thành sông!
Chư Vô Thường trầm mặc không nói.
Điện hạ tôn sùng Trần Lưu Giáp đến vậy, nhưng lại cứ tâm tâm niệm niệm muốn triệt để chôn vùi bọn hắn. Trong này hơn phân nửa là dính đến ân oán không cách nào hóa giải.
Lý Thừa Định chậm rãi thở dài nói: "Tiên Đế băng hà không lâu, Trần Lưu Vương cũng lưu lại cô nhi quả mẫu mà cưỡi hạc về Tây phương, đứa bé kia, chính là Trần Lưu Hầu Trần A Man!"
Bệ hạ muốn bắt chước Tiên Đế, cùng Trần A Man kết làm huynh đệ khác họ, quân thần một lòng. Vốn dĩ mọi chuyện đều tốt đẹp, Trần A Man tuy tư chất tu hành không được, nhưng tay cầm Trần Lưu Giáp, cũng không tính làm yếu đi tên tuổi của Trần Lưu Vương.
Thế nhưng mười bốn năm trước một trận biến cố, đã khiến rất nhiều mưu đồ của Bệ hạ trở thành hư không.
Mẫu thân ngu xuẩn kia của ta, không biết từ đâu lại biết được nội tình của Trần Lưu Vương phi. Nhân dịp Trần Lưu Vương hồi hương tế tổ, Hầu phủ phòng vệ trống rỗng, liền điều động hai vị Tông Sư của gia tộc vây giết Trần Lưu Vương phi!
Trần A Man tức sùi bọt mép, dưới cơn nóng giận điều động tám trăm Trần Lưu Giáp vào kinh thành, giết đến máu chảy thành sông, toàn bộ thân tộc Hoàng hậu, bị tàn sát hầu như không còn!
Nếu không phải Bệ hạ ra tay, e rằng ngay cả mẫu thân cùng ta, đều đã chôn cùng Trần Lưu Vương phi rồi.
Kể từ đó. Trần Lưu Vương bị tước đi vương vị, tám trăm Trần Lưu Giáp dần dần già đi cũng giải ngũ về quê, chung thân không được vào kinh."
"Thì ra là thế!"
Chư Vô Thường mặt mũi tràn đầy chấn kinh.
Mười bốn năm trước, kinh đô náo động, thân tộc Hoàng hậu tạo phản, bị chém đầu cả nhà. Thái tử Lý Thừa Định quỳ tại ngự thư phòng ba ngày ba đêm. Rốt cục khiến Hoàng đế Bệ hạ nảy lòng thương hại, không đuổi tận giết tuyệt, chỉ là giáng Từ Hoàng hậu vào lãnh cung.
Cũng chính từ ngày hôm đó về sau, Thái tử chẳng những không bị liên lụy, ngược lại còn nhảy lên trở thành giám quốc.
Chuyện này lúc ấy huyên náo toàn thành đều biết, thiên hạ xôn xao!
Đều nói thân tộc Hoàng hậu thật ngu xuẩn. Rõ ràng vương vị dễ như trở bàn tay lại bị bọn hắn tự tìm đường chết mà bỏ lỡ.
Một môn đình vinh quang đến cực điểm, trong vòng một đêm sụp đổ, máu chảy thành sông.
Còn nói Thái tử Điện hạ trung hiếu song toàn, Hoàng đế Bệ hạ thánh minh nhân đức!
Chư Vô Thường sở dĩ bái nhập môn hạ Lý Thừa Định, cũng là bởi vì từ chuyện này trông thấy được Hoàng đế Bệ hạ có sự kỳ vọng đặc biệt đối với Thái tử.
Chưa từng nghĩ, trận náo động mười bốn năm trước, lại ẩn giấu đi chân tướng như vậy.
Trầm mặc thật lâu, Chư Vô Thường buồn bã nói: "Chỉ cách nhau mười bốn năm, Điện hạ liền không lo lắng Trần Lưu Giáp lần nữa vào kinh thành, giết cho máu chảy thành sông sao?"
"Mẫu thân dù ngu xuẩn, cũng vẫn là mẫu thân của ta!"
Lý Thừa Định ánh mắt lóe lên tức giận, nhìn về phía hoàng cung lạnh lẽo nói: "Thân là con độc nhất của mẫu thân, ta không thể trơ mắt nhìn nàng chết héo trong lãnh cung, làm thành cô hồn dã quỷ!"
"Trần Lưu Giáp đã ẩn mình trong bóng đêm hơn ba trăm năm, bọn hắn đã già, nên bị triệt để mai táng!"
"Bản cung đã đợi mười bốn năm, cũng đã nhìn mười bốn năm!"
Lý Thừa Định thình lình quay đầu, hai con ngươi đỏ ngầu như máu: "Ta không chờ được nữa, tiên sinh, ngươi đã hiểu chưa?"
Chư Vô Thường nao nao, xá dài chấm đất: "Vô Thường nguyện đem tấm thân này, vì quân mà rút kiếm chém đầu lâu!"