“… Vì vậy, lá bài mà ngươi chọn chính là 7 rô đúng không?” Trước khay trà, Chu Đường hỏi Trình Tuấn đệ đệ của Trình Hảo Khán.
“Ừm…” Đôi mắt của Trình Tuấn nhìn chằm chằm vào Chu Đường, rất chờ mong.
“Tốt, tiếp theo chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích!” Nói xong, Chu Đường đưa tay vào trong túi của mình, móc ra một lá bài poker từ bên trong.
Sau khi quay mặt lá bài lại, rõ ràng là một lá 7 rô!
“Oa, điều này… Quá thần kỳ đi?” Trình Tuấn tò mò, “Thúc thúc, rốt cuộc sao lại làm được như thế?”
“Ôi?” Nghe nói như thế, Trình mụ mụ không vui, lúc này trách móc nói, “Đại Tuấn, sao lại nói thế chứ? Thúc thúc cái gì, gọi tỷ… À, gọi ca ca, người ta còn trẻ như vậy!”
“Ồ!” Trình Tuấn như phạm sai lầm sửa lại gọi một câu, “Ca ca!”
“Ha ha, không sao, gọi ta Đường ca là được!” Chu Đường móc một lá bài poker khác từ trong túi ra, “Đại Tuấn, chúng ta làm một lần nữa, lần này ta sẽ đặt lá bài lên bàn không động tới, cũng có thể biến ra lá bài mà ngươi muốn, có tin không?”
“Không động vào sao” Trình Tuấn nghi ngờ, “Vậy thì tốt, chúng ta lại làm lần nữa!”’
“Tốt!” Chu Đường đặt lá bài poker xuống, nói, “Quy tắc cũ, ngươi chọn hai loại từ bốn loại màu sắc trong bộ bài!”
“Ừm… Cơ và bích!” Trình Tuấn nói.
“Vậy… Lại chọn một loại trong cơ và bích!”
“Ừm…” Trình Tuấn suy nghĩ, “Ta chọn bích!”
“Tốt.” Chu Đường rất tùy tiện nói, “Vậy chỉ còn lại cơ thôi?”
“Ừm!”
“Vậy ngươi lại chọn ra mười lá từ mười ba lá bài cơ đi!” Chu Đường lại nói.
“Được, lần này ta chọn số.” Trình Tuấn nhìn chằm chằm lá bài poker nói, “Ta chọn 1 đến 10!”
“Tốt!” Chu Đường nhắc nhở, “Từ 1 đến 10 lại chọn năm lá!”
“1 đến 5!”
“Từ 1 đến 5 lại chọn ba lá!”
“1 đến 3!”
“Lại chọn hai lá!”
“Ừm…” Trình Tuấn đưa ra lựa chọn, “Ta chọn 2 và 3!”
“Tốt! Rất tốt!” Chu Đường giơ tay lên, đã tính toán trước nói, “Vậy chỉ còn dư lại 1 thôi! A cơ đúng không!”
“Ừm…” Trình Tuấn tò mò nhìn chằm chằm Chu Đường, không tin hắn cũng có thể tìm ra lá bài.
“Nhìn kỹ! Thời khắc chứng kiến kỳ tích lại đến!”
Nói xong, hắn lật lá bài poker ở phía trên cùng lên, hơn nữa lá bài này, đúng lúc là A cơ!
“Wow, thật là lợi hại!” Trình Tuấn không kìm lòng được vỗ tay, mặc dù cảm thấy chỗ nào đó là lạ, nhưng vẫn cảm thấy ma thuật này rất thần kỳ, liền hỏi, “Đường ca, ngươi có thể nói cho ta biết, sao ngươi lại làm được không?”
“Ha ha, thật ra, ta chỉ lợi dụng tư duy theo quán tính của ngươi cộng thêm chút ám thị tâm lý.” Chu Đường chỉ vào tấm A cơ kia nói ra đáp án, “Thật ra, ta vẫn không hề chạm vào lá bài này, ta đã sớm biết nó là A cơ.”
“Sở dĩ ta để ngươi lựa chọn, chính vì dẫn đường cho ngươi chọn lấy lá bài này!”
“Ầy, ta đưa ra một phạm vi, ngươi chọn trúng phạm vi này, vậy ta sẽ để ngươi tiếp tục chọn lựa.”
“Nếu ngươi không chọn trúng phạm vi mà ta muốn, vậy ta sẽ hỏi ngươi còn lại là cái gì, sau đó dẫn dắt người vào trong phạm vi mà ta muốn, cuối cùng để ngươi chọn được lá bài này, hiểu không?”
“Ồ… Ồ…” Đầu óc của Trình Tuấn không chậm chạp, lập tức hiểu rõ nguyên lý của ma thuật, lúc này than thở nói, “Lúc chưa hiểu rõ cảm thấy rất thần kỳ, sau khi hiểu rõ lại cảm thấy rất thần côn!”
“Ha ha ha, thật ra chính là như vậy, ma thuật không chỉ lợi dụng kỹ xảo, còn lợi dụng lòng người, cũng là một môn khoa học!” Chu Đường cười nói, “Sao nào, mấy chiêu mà ta dạy cho ngươi, có đủ đi khoe khoang một chút không?”
“Ừm!” Đại Tuấn vui vẻ gật đầu, “Sau này ta chắc chắn phải biến cho các bạn học của ta xem!”
“Đến nào, ăn cơm nào!” Lúc này, Trình Hảo Khán bê một bát vịt xông khói lên bàn, “Đường ca, cuối cùng đã làm xong món vịt xông khói mà ngươi thèm ăn đã lâu!”
“Quá tốt!” Chu Đường xoa tay, “Hôm nay cuối cùng đã có lộc ăn, ha ha!”
“Chu cảnh quan, vịt xông khói không đắt, lúc nào ngươi muốn ăn, trực tiếp nói cho ta biết là được, tuyệt đối đừng sợ phiền phức! Thế nhưng, ta phải nói với ngươi mấy câu.” Trình mụ mụ chỉ vào sữa bò và hoa quả ở cửa nói, “Nếu ngươi còn mang đồ đến, vậy thật sự là khách sáo!”
“Được rồi dì!” Chu Đường mỉm cười ra hiệu, “Lần sau ta chắc chắn sẽ sửa lại!”
Chu Đường lập tức khiến mọi người bật cười.
Sau đó, Chu Đường đẩy Trình Tuấn đi đến trước bàn ăn, mọi người lại vui vẻ hòa thuận ăn một bữa cơm nhà ấm áp…
Sau khi ăn xong, Trình mụ mụ cũng rất có mắt nhìn, lại nói hôm nay thời tiết ấm áp, đúng lúc thích hợp đi dạo sau bữa ăn, thế là đẩy Trình Hảo Khán và Chu Đường ra ngoài…
Thật ra, sáng nay đúng là ấm áp, nhưng đến tối thời tiết đã thay đổi, vì vậy khi hai người bước đi trên con đường nhỏ ở quảng trường, đã không còn bao nhiêu người!
“Ừm…”
“Ồ…”
Lúc đi dạo, đây là lần đầu tiên hai người xấu hổ ngậm miệng không nói gì, còn thấy hơi ngại ngùng.
Chậc chậc…
Chu Đường than thở, đây là chịu ảnh hưởng của nguyên chủ sao? Thân là bậc thầy lừa gạt, da mặt của mình có thể so với tường thành, sao hôm nay lại hơi ngại ngùng chứ?
“Ừm… Đường ca.” Trình Hảo Khán cúi đầu hỏi, “Ngày đó… Vụ án kia của ngươi, đã phá thế nào?”
“Ôi chao, ta đang nghĩ phải nói thế nào!” Cuối cùng, sau khi nhắc đến vụ án, Chu Đường lập tức có chủ đề, lúc này hưng phấn nói, “Lần trước, thật sự nhờ có ngươi!”
“Một câu đầu cơ kiếm lợi, đã để ta phá được một vụ án lớn quan trọng đấy!”
“Thật sao?” Trình Hảo Khán nở nụ cười xinh đẹp, “Vậy quá được! Không ngờ, ta còn có thể giúp ngươi một tay đấy!”
“Vậy…” Chu Đường suy nghĩ một chút, hỏi, “Áo lông của ngươi bán thế nào? Mấy ngày nay, sao không bày quầy bán nữa?”
“Đúng vậy.” Trình Hảo Khán nói, “Có một vài việc chính là như vậy, trời càng lạnh, lại càng không dễ bán! Vì vậy, bây giờ ta không bày quầy bán nữa!”
“Thế nhưng, bán ở trong trung tâm thương mại, cũng khá tốt…”
“Vậy cái người quản lý gì đó, còn tìm ngươi gây chuyện không?” Chu Đường lại hỏi, “Nếu lại tìm ngươi gây rắc rối, chắc chắn phải nói với ta!”
“Không có.” Trình Hảo Khán cười nói, “Sau chuyện lần trước, nàng cẩn thận hơn nhiều! Hơn nữa, lúc lão bản của chúng ta họp, cũng nhắc đến ý tưởng suy nghĩ vì khách hàng này, mặc kệ giàu hay nghèo, chỉ bán đồ thích hợp nhất cho khách hàng…”
“Đúng, ngươi đã bỏ thạch cao.” Trình Hảo Khán quan tâm hỏi, “Cánh tay còn đau không?”
“Cánh tay không còn đau, chỉ hơi hối hận!” Chu Đường thuận miệng nói.
“Ồ? Vì sao?”
“Bởi vì, cánh tay khỏi rồi, thì không còn lý do ăn chực nữa!” Chu Đường trêu đùa.
“Ha ha.” Trình Hảo Khán hiểu ý cười một tiếng, “Không sao, chẳng phải hôm nay vừa ăn chực một bữa à?”
“Ha ha ha…”
Cú vậy, hai người trò chuyện vừa nói vừa cười, trò chuyện rất vui vẻ.
Chu Đường phát hiện, Trình Hảo Khán là cô nương tốt bụng chính trực, hơn nữa rất quan tâm người khác, lúc nói chuyện cũng không nhăn nhó, tính tình lại tốt đến kỳ lạ.
Quan trọng nhất là, mỗi một lần ở bên cạnh nàng, đều có thể cho mình có một cảm giác yên tâm!
Đối với một bậc thầy lừa gạt, cảm giác yên tâm này thật sự quá hiếm có…
Chẳng lẽ… Đây chính là duyên phận mà ông trời định sẵn sao?
Sau khi đưa cô nương Hảo Khán về nhà, Chu Đường cũng như tìm được linh cảm, cũng không quay về nhà ngủ, mà tràn đầy phấn khởi quay về đồn cảnh sát…