“Ta đã biết, ta đã biết!” Trong văn phòng đồn cảnh sát, Chu Đường đi qua đi lại, kích động nói, “Chắc chắn người áo đen kia có vấn đề, chắc chắn có vấn đề!”
“Thế nào? Thế nào?” Hắn chỉ vào ảnh chụp khuôn mặt người áo đen ở trên chiếc bảng trắng nói, “Quả nhiên đã bị ta đoán trúng?
“Ngươi nói.” Lý Tiểu Tiên phân tích, “Lúc ấy hắn cầm một đóa hoa ở trong tay, cầm hoa, có phải giống đến tế bái ai không?”
“Đúng thế!” Chu Đường nói, “Còn có thể là ai chứ? Nếu đoán không sai, chắc chắn hắn tưởng Tiểu Thất đã chết, lương tâm bất an, vì vậy đến để tế bái!”
“Nếu ngày đó hắn không nhìn thấy ta thì tốt!” Chu Đường vỗ tay, buồn bực nói, “Vậy có thể bắt được hắn hỏi thăm rõ ràng!”
“Nếu phân tích như vậy…” Lý Tiểu Tiên suy nghĩ nói, “Vậy người áo đen này, chắc chắn là tài xế gây ra họa đâm Tiểu Thất?”
“Điều này còn phải nói sao?” Chu Đường nói, “Người này thuộc kiểu không có chủ kiến ngã theo chiều gió điển hình, 22 năm trước hắn đâm Tiểu Thất, vừa muốn cứu người, vừa muốn không phải chịu trách nhiệm!”
“Vì vậy sau khi đưa người đến bệnh viện mới nhớ ra việc bỏ trốn!”
“Hiện nay, hắn còn đang day dứt tự trách vì chuyện này, vì vậy mới đến bệnh viện tâm thần tế bái… Bệnh viện tâm thần, bệnh viện tâm thần…” Chu Đường vừa nghĩ đến một điểm, kích động nói, “Nói như vậy, người gây ra họa này vẫn đang âm thầm quan sát Tiểu Thất, vì vậy biết sau này Tiểu Thất được đưa đến bệnh viện tâm thần!”
“Gia hỏa này…”
“Đường ca, yên tâm đi!” Lúc này, Khổng Vượng nói, “Chúng ta đã tìm được, video theo dõi người áo đen này rời khỏi bệnh viện tâm thần, bây giờ cũng không phải 22 năm trước, chúng ta chắc chắn có thể bắt được hắn!”
“Vậy thì tốt.” Chu Đường nói, “Mặc dù người này không chắc chắn là Z phỉ, nhưng chắc chắn hiểu rõ tình hình quan trọng! Chỉ cần tìm được hắn, chắc chắn vụ án Z phỉ sẽ có đột phá trọng đại!”
“Đường ca, uống một miếng nước đi!” Lúc này, Tư Nhuế đưa một cốc nước cho Chu Đường, than thở nói, “Rất lâu rồi không thấy ngươi kích động như vậy!”
“Đúng vậy!” Chu Đường nhận lấy cốc nước, ừng ực uống mấy ngụm, nói, “Vụ án như vậy, thật sự chưa từng gặp trước đây, sau có thể không kích động chứ?”
“Đúng.” Hắn lại hỏi Lý Tiểu Tiên, “Bên Tiểu Thất thế nào, có tiến triển gì không?”
“Ừm, chúng ta đã rút DNA của hắn, khoa giám chứng đang xét nghiệm.” Lý Tiểu Tiên trả lời nói, “Chúng ta phát hiện, sau khi Lưu Hỉ Đường nằm viện, Tiểu Thất kia đã lấy hết tiền lẻ trong tiệm, có lẽ khoảng mấy trăm đồng!”
“Còn có, chúng ta thông qua giám sát, phát hiện lần cuối cùng Tiểu Thất xuất hiện ở thị trấn nhỏ ven biển, chính là buổi đêm Lưu Hỉ Đường nằm viện, hắn đã đón xe rời đi!”
“Ồ?” Đôi mắt Chu Đường sáng lên, “Nếu đón xe, vậy sẽ có dấu vết để lần theo?”
“Chúng ta tìm được tài xế xe taxi.” Lý Tiểu Tiên nói, “Tài xế xe taxi chứng thực, sau khi Tiểu Thất lên xe của hắn, yêu cầu lái vào nội thành, nhưng lại xuống xe ở khu vực kho thiết bị dầu hỏa!”
“Chúng ta đang toàn lực điều tra video theo dõi của khu vực đó, nhưng trước mắt còn chưa phát hiện hành tung của hắn!”
“Kho thiết bị dầu hỏa?” Chu Đường hỏi, “Sao ta chưa từng nghe nói đến chứ? Ở đâu?”
“Ồ.” Lý Tiểu Tiên ra hiệu với Chử Tuấn Đào một cái, giải thích, “Bây giờ gọi là đại lộ Dương Vịnh, kho thiết bị dầu hỏa là cách gọi trước kia, trước kia nơi đó có giếng dầu, có xây dựng nhà kho đủ loại thiết bị khai thác dầu mỏ, vì vậy người địa phương đều gọi nơi đó là kho thiết bị!”
Tốc độ của Chử Tuấn Đào cực nhanh, Lý Tiểu Tiên vừa mới kể xong, hắn ta đã mở ra bản đồ ở trên màn hình lớn.
“Đại lộ Dương Vịnh…” Chu Đường nhìn thấy, nơi đó là khu vực hoàn toàn hoang phế ở hướng Đông Bắc của An Châu, lúc này hỏi, “Nơi đó rất vắng vẻ, Tiểu Thất đến đó làm gì?”
“Đúng!” Lý Tiểu Tiên giới thiệu, “Sau khi khai thác dầu hỏa xong, nơi đó đã bị bỏ hoang, cũng không thể làm ruộng, cũng không thể xây nhà, đến bây giờ vẫn là một khu đất hoang không có giá trị khai thác!”
“Chúng ta điều tra một chút, bây giờ bên kia chỉ có một vài nhà máy nhỏ và nhà kho, không có quá nhiều người.”
“Ồ?” Chu Đường nhìn chằm chằm vào bản đồ, trong đầu lại nhanh chóng tự hỏi điều gì đó, suy nghĩ một lúc lâu hỏi, “Nơi này bị bỏ hoang vào lúc nào?”
“Vậy cũng khá lâu.” Lý Tiểu Tiên nói, “Có lẽ những năm 70 của thế kỷ trước, nơi đó đã bị vứt bỏ?”
“Ồ…” Chu Đường nhíu lông mày suy nghĩ sâu xa, hình như đang nghĩ đến tình hình gì đó quan trọng.
Thế nhưng, ngay lúc này, điện thoại của Chu Đường đột nhiên vang lên, lấy ra xem, lại là đội trưởng Nghiêm Bân gọi tới!
“Chu Đường, nhanh!” Vừa mới nhận điện thoại, trong điện thoại đã vang lên giọng nói vội vàng của Nghiêm Bân, “Cả đội các ngươi lập tức xuất phát, chúng ta đã điều tra được vị trí của người áo đen mà ngươi nói!”
…
30 phút sau, Chu Đường, Khổng Vượng, Lý Tiểu Tiên, Lôi Nhất Đình lái xe đến một cửa hàng bán đồ gia vị trong một chợ bán buôn ở khu Nam Thành của An Châu!
Thế nhưng, chờ bọn họ chạy đến nơi, Tiêu Lượng tổ một đã sớm dẫn người bắt lại kẻ tình nghi, đồng thời áp giải lên xe cảnh sát!
Chu Đường vội vàng chạy đến xe xem xét, lúc xem xét, chỉ thấy nam nhân đang bị đeo còng tay này, chính là người áo đen nhìn thấy ở bệnh viện tâm thần!!!
“Ta ĐM!” Tiêu Lượng đè vai Chu Đường, vẻ mặt lúng túng nói, “Kẻ tình nghi mẹ nó cùng một tên với ta! Thế nhưng, tên của hắn là chữ Tiêu có ba điểm thủy(1)!”
(1) Tiêu của tổ trưởng tổ 1: 萧 : Tiêu điều, điêu tàn.
Tiêu của người áo đen: 肖: Giống như, như nhau.
Bởi vì kích động, Tiêu Lượng cũng có hơi nói năng lộn xộn.
“Sao các ngươi tìm được hắn?” Chu Đường hỏi một câu.
“Cực kỳ đơn giản, đuổi theo camera cả một quãng đường.” Tiêu Lượng nói, “Sau đó âm thầm tìm kiếm ở trong chợ, chẳng mấy chốc đã tìm được hắn!”
“Lợi hại!” Chu Đường giơ một ngón tay cái với hắn ta, lúc này nói, “Ta dẫn người đi! Ngươi ở lại đây tìm mấy người biết hắn cũng mang về tra hỏi đi!”
Nói xong, Chu Đường để Lôi Nhất Đình trực tiếp ngồi trên ghế lái chiếc xe đang giam giữ kẻ tình nghi, sau đó bản thân cũng ngồi vào ghế phụ, khởi động xe, lập tức lái đi, chỉ để lại một luồng khói xe…
“Ôi chao, ôi chao ĐM.” Tiêu Lượng ngây ngốc đứng ngẩn ngơ một lúc lâu, lúc này mới nhớ ra mắng chửi, “Dựa vào cái gì? Ngươi là tổ trưởng, ta cũng vậy, ngươi thật sự coi ngươi là lãnh đạo hay sao? Hừ…”
Thế nhưng, mắng chửi thì mắng chửi, xoay người lại, hắn ta vẫn vội vàng ra lệnh cho đám thám viên dưới tay, lúc này đi tìm người quen biết với kẻ tình nghi, tiến hành điều tra theo thông lệ…
Trên xe cảnh sát, kẻ tình nghi Tiêu Lượng hoàn toàn bị dọa sợ, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy, nhưng trên mặt lại có biểu cảm hàm ý!
Chu Đường hiểu nhất việc nhìn mặt nói chuyện, cảm giác lớp phòng ngự tâm lý của Tiêu Lượng đã sụp đổ, hắn lập tức xoay người hỏi: “Tiêu Lượng, ngươi biết, vì sao chúng ta lại điều động người bắt ngươi không?”
“Biết… Biết…” Tiêu Lượng cắn răng, gật đầu thừa nhận, “Là vì vụ tai nạn xe cộ 22 năm trước? Ta biết, sớm muộn gì ngày này cũng đến!”
“Ta thật sự rất hối hận, biết vậy chẳng bỏ trốn, để một mình đứa bé kia ở lại bệnh viện!”
Nói đến đây, giọng nói của Tiêu Lượng đã nghẹn ngào.
“22 năm trước.” Chu Đường hỏi thẳng vào việc chính, “Ngươi đâm trúng hắn ở đâu?”
Đầu tiên Tiêu Lượng dừng lại một chút, sau đó tỏ vẻ thoải mái nói: “Kho thiết bị, kho thiết bị dầu hỏa!”