Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Cơ Diệu Thám

Chương 154:

Chương 154




“Xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì!?” Chu Đường vừa quay về văn phòng đồn cảnh sát, đã hỏi Lý Tiểu Tiên, “Không phải nói xế chiều mai mới có kết quả DNA sao?”

“Có phải là, trong lúc kiểm tra thi thể lại phát hiện điều gì không?”

“Không!” Lý Tiểu Tiên nói, “Trương pháp y điên rồi, đưa hàng mẫu đến đại học y khoa An Châu, dùng bộ dụng cụ tân tiến nhất của tỉnh, đã có số liệu phân tích DNA!”

“ĐM cái lão Trương này.” Chu Đường ngạc nhiên, “Báo cáo chính xác không? Thật sự không phải là Lưu Song Song?”

“Đúng!” Lý Tiểu Tiên cầm một phần báo cáo photo nói, “Đây là bản fax do hắn gửi đến từ đại học y khoa An Châu! Bộ thi thể được phát hiện trong kho thiết bị, có sự khác biệt rất lớn với Lưu Song Song, trăm phần trăm không phải cũng một người!”

“ĐM!” Chu Đường cầm báo cáo nhìn một chút, không thể tin nổi, “Vậy chuyện này… Thật lợi hại!”

“Đúng vậy!” Vương Tinh cũng tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi, “Người chết mặc quần áo của Lưu Song Song lúc mất tích, nếu người chết không phải Lưu Song Song, vậy… Vậy tại sao lại mặc quần áo của Lưu Song Song chứ?”

“Chẳng lẽ…” Vương Tinh nghĩ đến một khả năng, dường như cũng là một loại khả năng duy nhất, “Chẳng lẽ… Lưu Song Song thật sự là – Z phỉ!!?”

Vương Tinh vừa nói như vậy, tất cả mọi người ở đây đều tự có suy đoán riêng ở trong đầu.

Đúng vậy, có lẽ người chết là một con tin khác, cũng có lẽ là đồng bọn của Z phỉ, bị Lưu Song Song diệt khẩu!

Chuyện này, dù nhìn ngang hay nhìn dọc, Lưu Song Song đều giống thủ phạm chủ mưu!

Nàng thiết kế cả vụ bắt cóc, sau đó hại đồng bọn, cầm tiền cao chạy xa bay, sung sướng vui vẻ!

Thế nhưng…

Chu Đường càng nghĩ, vẫn cảm thấy một cô nương 18 tuổi, rất khó có mưu kế cao thâm như vậy.

Huống hồ, lúc trước hắn còn từng bàn luận với Vương Tinh, cả thế giới đều cho rằng nàng chỉ là người bị hại, vậy vì sao sau khi tiêu diệt đồng bọn, không thản nhiên khôi phục thân phận của mình chứ?

Chẳng lẽ… Z phỉ là một đội ngũ khổng lồ, ngoại trừ Lưu Song Song, còn có những người khác?

Đúng là như thế, vậy vụ án này, sẽ không còn cách nào điều tra tiếp nữa!

“Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy!?” Lúc này, đội trưởng Nghiêm Bân cũng nghe tin chạy đến, vừa vào cửa đã kích động trách móc, “Một vụ án mà thôi, sao cứ như ngồi xe cáp treo vậy?”

“Chu Đường.” Hắn ta hỏi Chu Đường, “Bộ thi thể đó thật sự không phải là Lưu Song Song sao?”

“Ừm, có vẻ như không sai!” Chu Đường đưa báo cáo xét nghiệm cho Nghiêm Bân.

“Không thể nào?” Nghiêm Bân lau mồ hôi trên trán, “Nếu không phải Lưu Song Song, vậy còn có thể là ai? Hỏi chưa? Bên khoa giám chứng đã tìm ra thân phận của người chết chưa?”

“Không có!” Đột nhiên, một người mập mạp mặc áo khoác trắng đi vào cửa, chính là pháp y Trương Dung, chỉ thấy hắn ta chán nản, vô cùng mệt mỏi đi vào nói, “Không tìm được thân phận của người chết!”

“Thế nhưng, các ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, thông qua DNA của thi thể, chúng ta phát hiện ra một bí mật lớn!”

“Hả?” Không ai ngờ, vẫn còn tiếp tục đảo ngược.

“Sau lần đầu tiên ta nhìn thấy danh sách DNA của thi thể, ta còn tưởng gửi sai hàng mẫu đấy!” Trương Dung thở hổn hển nói, “Cho đến cuối cùng nhìn thấy cặp nhiễm sắc thể thứ 23 là X, ta mới hiểu rõ, ta cũng không lấy sai hàng mẫu!”

“Hơn nữa, DNA của thi thể, ngoại trừ việc cặp nhiễm sắc thể thứ 23 này quyết định giới tính, lại có sự tương tự chín mươi phần trăm với DNA của một người khác!”

“Lão Trương, có ý gì?” Nghiêm Bân kích động hỏi, “Cái này giống với DNA của ai? Lưu… Lưu Song Song sao?”

Sau khi nói xong, Nghiêm Bân mới nhận ra mình căn bản đang nói năng lộn xộn.

“Là kẻ tình nghi – Tiểu Thất!” Trương Dung gằn từng chữ nói ra đáp án.

Hả?

Vừa nói ra lời này, hiện trường vang lên rất nhiều tiếng kêu ngạc nhiên, mọi người đều nhịp, tất cả đều bị những điều đột nhiên xuất hiện làm bất ngờ!

“Tiểu Thất?” Chu Đường hỏi, “DNA có độ tương tự cao, chỉ khác biệt giới tính, nói vậy người chết không phải muội muội của Tiểu Thất, cũng là tỷ tỷ?”

“Không!” Ai ngờ, Trương Dung lại ném ra một quả bom nặng ký, “Không chỉ là tỷ muội ruột, mà lại là – Thai long phượng!!!”

Hắc…

Lần này, hiện trường lại một lần nữa bùng nổ, không ai ngờ, lại xuất hiện tình tiết vụ án hí kịch như thế.

“Thai long phượng, vậy là lớn như nhau!” Chu Đường suy nghĩ nói, “22 năm trước Tiểu Thất khoảng 18 tuổi, vậy thai long phương này, cũng giống như vậy hả?”

“Ồ…” Vương Tinh nhớ ra điều gì đó, nói với Chu Đường, “Chẳng trách, Tiểu Thất nhìn thấy Tư Nhuế giả trang Lưu Song Song, lại nghiến răng nghiến lợi như thế!”

“Nếu không đoán sai, có khả năng Lưu Song Song đã giết tỷ muội song sinh của Tiểu Thất, vì vậy hắn mới căm hận Lưu Song Song thấu xương!”

“Bản thân cũng có bệnh tâm thần, lại vẫn có thể nhớ dáng vẻ của Lưu Song Song!”

“Đúng thế!” Nghiêm Bân cũng trợn to mắt, kích động hùa theo, “Tiểu Thất khôi phục ký ức ở bệnh viện tâm thần, chuyện đầu tiên sau khi trốn ra ngoài là đi tìm Lưu Hỉ Đường, rất rõ ràng muốn thông qua Lưu Hỉ Đường để tìm đến Lưu Song Song!”

“Nói như vậy…” Lý Tiểu Tiên suy đoán, “Lưu Song Song này, thật sự có khả năng vẫn còn sống?”

“Thế nhưng.” Nghiêm Bân nói ra sự lo lắng của hắn, “22 năm chưa từng lộ mặt, nếu muốn tìm ra nàng, cũng không dễ dàng!”

Sau khi Nghiêm Bân nói xong câu này, trong văn phòng đột nhiên yên tĩnh lại.

Mọi người đều nhận ra đây là vấn đề quan trọng nhất, mặc dù tình tiết vụ án có tiến triển nhiều như vậy, nhưng nếu Tiểu Thất không thể khôi phục tâm trí, nói ra chân tướng, vậy tương đương bọn họ vẫn không có cách nào điều tra ra chân tướng!

“Người chết trong kho thiết bị là thai long phượng với Tiểu Thất.” Trương Dung nói, “Vì vậy, xác suất có thể tra ra thân phận của người chết, cũng giống với Tiểu Thất!”

“Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, rất khó điều tra ra được, chúng ta phải dùng những cách khác mới được!”

“Ừm!” Nghiêm Bân nói, “E rằng đây là cơ hội duy nhất của chúng ta! So sánh ảnh chân dung, mô phỏng 3D, bản đồ gen, lão Trương, mặc kệ có kỹ thuật gì, mặc kệ tiêu bao nhiêu tiền, nhất định phải tìm ra thân phận của hai người họ!”

“Còn cần ngươi nói điều này sao?” Trương Dung thừa nhận, “Nếu ta không sốt ruột như các ngươi, còn cần hơn nửa đêm chạy đến đại học y khoa nhờ vả người ta sao?”

“Chờ chút, chờ chút…” Lý Tiểu Tiên đứng đối diện bảng trắng viết tình tiết vụ án, “Đến bây giờ, sao ta vẫn thấy không đúng chứ?”

“Sau khi Tiểu Thất khôi phục ký ức, vẫn đào đồ vật ở trong kho thiết bị, chính là đào thi thể của tỷ muội hắn sao?”

“Nếu đúng như vậy, vậy hắn chắc chắn biết, tỷ muội của hắn đã chết, hơn nữa còn bị chôn ở trong kho hàng! Vậy hắn… Vì sao lại bị xe đâm chứ?”

“Ừm.” Vương Tinh vô cùng đồng cảm nói, “Nếu Tiểu Thất vô tội, vậy khó khăn lắm mới khôi phục ký ức, vì sao không chọn báo cảnh sát chứ?”

“Còn có.” Lý Tiểu Tiên nói, “Tài xế gây chuyện đã nói, người chạy ở phía trước Tiểu Thất xuất hiện rất đột ngột, có lẽ liều lĩnh chạy đi!”

“Vậy… Tiểu Thất và người kia cùng nhau chạy trốn sao? Hay là, Tiểu Thất đang truy đuổi người kia?”

Nghi ngờ chồng chất, ép đám người không thể thở nổi.

Sau khi đội trưởng Nghiêm Bân suy nghĩ một lượt, nói: “Kéo tài xế lái xe gây chuyện kia ra thẩm vấn đi! Không được thì cho thôi miên, xem hắn còn có thể nhớ ra, người chạy phía trước Tiểu Thất là ai hay không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch