Chuyển sang ngày hôm sau, Chu Đường dẫn đầu đám thám viên, hai vợ chồng Soái Quốc Đống, còn có cữu cữu Lý Kế Nghiệp của Soái An Kỳ, tất cả đều được khiêm tốn “mời” đến cục cảnh sát tra hỏi.
Thế nhưng, dựa theo kế hoạch đã làm tốt trước đó, bọn họ cũng không vội vàng thẩm vấn Soái Quốc Đống và Lý Kế Nghiệp, mà đầu tiên mời Lý Bình mẫu thân của Soái An Kỳ vào phòng thẩm vấn.
Sau khi đi vào phòng thẩm vấn, nhìn ngọn đèn mờ tối, căn phòng ngột ngạt, hiển nhiên Lý Bình vô cùng căng thẳng, sắc mặt tái xanh, đôi môi run rẩy.
“Lý Bình, biết vì sao đưa ngươi đến đây không?” Chu Đường đưa cho Lý Bình một lệnh bắt giữ chính thức, “Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi có thể sớm nói ra tình hình, ta sẽ xin cân nhắc mức hình phạt xử lý giúp ngươi!”
“A?” Vừa nghe đến hai chữ cân nhắc mức hình phạt(1), Lý Bình hoàn toàn bị dọa sợ, ánh mắt né tránh, vô cùng lo lắng.
(1) Nguyên văn là 量刑/lượng hình, nên là hai chữ.
Thế nhưng, bà ta do dự một lúc, vẫn giả vờ hồ đồ hỏi thăm: “Cảnh sát, ta thật sự không biết ngươi có ý gì! Ta… Ta phạm phải tội gì?”
“Được!” Chu Đường nhẹ gật đầu, “Cơ hội… Đã cho ngươi! Ngươi không quý trọng, vậy đừng trách ta không khách sáo!”
Nói xong, Chu Đường ra hiệu Tư Nhuế, mở một đoạn ghi hình ở trên laptop.
Còn đoạn ghi hình này, đã ghi lại hình ảnh trước đó Soái Quốc Đống nói ra chân tướng.
Sau khi Lý Bình nhìn thấy, lập tức bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn co quắp ở trên ghế thấm vẩn.
Đương nhiên bà ta không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào, chỉ tưởng đây là bạn già Soái Quốc Đống đã khai nhận ở đồn cảnh sát, nhưng căn bản không tưởng tượng nổi, rốt cuộc video kia lấy được từ đâu.
“Lý Bình, bạn già của ngươi đã nhận tội!” Chu Đường tạo áp lực, vặn hỏi, “Ngươi còn có gì để nói? Ngươi biết, các ngươi phạm tội gì không?”
“Ta… Ta…” Lý Bình tự lẩm bẩm, lại không nói ra lời.
“Lừa gạt, ảnh hưởng tư pháp công chính, lừa dối cảnh sát điều tra…” Chu Đường hung dữ nói, “Các ngươi sẽ chịu hình phạt bao nhiêu năm, từng tính chưa?”
“Cảnh sát, ta… Ta biết sai…” Lý Bình co quắp ngồi ở cạnh bàn, hối hận uể oải nói, “Lúc trước chúng ta cũng bị ma quỷ ám ảnh, thấy nữ nhi không còn, không còn suy nghĩ gì nữa… Ta… Chúng ta sai… Cầu xin các ngươi, cầu xin các ngươi xử lý nhẹ tay!”
“Ta… Ta bằng lòng nhận tội!”
“Được!” Chu Đường thấy đã đạt được mục đích thứ nhất, lúc này mới điều chỉnh mạch suy nghĩ một chút, bắt đầu tra hỏi, “Ta hỏi ngươi, lúc Soái An Kỳ xảy ra chuyện, ngươi đang ở đâu?”
“Ta?” Lý Bình suy nghĩ, nói, “Ta tan làm ở đơn vị, sau đó đến chợ bán thức ăn mua thức ăn, chuẩn bị làm cơm tối… Nhưng sau khi ta trở về, đã thấy… Thấy Kỳ Kỳ xảy ra chuyện…”
“Lúc đó.” Chu Đường vội hỏi, “Soái Quốc Đống đâu? Hai người các ngươi, là ai đến hiện trường trước?”
“Chúng ta… Chúng ta về cùng lúc!” Lý Bình nói, “Ta mua đồ ăn ở chợ bán thức ăn xong, lúc quay về, đúng lúc nhìn thấy cha đứa nhỏ!”
“Lúc ấy ta còn thấy buồn bực! Ta hỏi hắn, không phải ngươi đi đón An Kỳ sao? Vì sao không đi cùng nhau chứ?” Lý Bình nhớ lại nói, “Soái Quốc Đống nói, xe đạp của hắn bị hỏng, vá bánh xe làm chậm trễ! Chờ đến khi hắn lại đến trường luyện thi, hài tử đã đi rồi!”
“Chúng ta nghĩ, chắc chắn hài tử đã tự về nhà, kết quả… Hài tử thật sự về nhà, nhưng nàng… Nàng lại treo cổ ở trên ống khí lò sưởi! Hu hu… Hài tử đáng thương của ta… Nàng… Vì sao nàng lại nghĩ quẩn chứ?”
“Vì sao, không suy nghĩ cho chúng ta chứ?”
“Vậy ngươi cẩn thận kể lại xem.” Chu Đường hỏi, “Tình hình lúc đó, chi tiết mà các ngươi có thể nhớ đến, đều nói tất cả một chút!”
“Ồ… Ồ…” Lý Bình căng thẳng nói, “Hai chúng ta cùng về nhà, ta lớn tiếng gọi một câu, xem An Kỳ đã quay về chưa?”
“Nhưng không có ai trả lời, hai chúng ta cho rằng hài tử vẫn chưa về, ta còn trách móc Soái Quốc Đống mấy câu…”
“Thế nhưng, ta nhanh chóng nhìn thấy, cửa phòng mở rộng, xuyên qua cửa sổ ở sảnh, ta đã thấy, có thứ gì đó treo trên vách tường, ta còn tưởng là rèm cửa hoặc là quần áo gì đó!”
“Nhưng chờ đến lúc hai ta đi vào nhìn, hu hu…” Lý Bình than thở khóc lóc, “Đã thấy An Kỳ treo ở trên ống khí lò sưởi, dáng vẻ đã không còn sống nữa…”
“Ngươi…” Chu Đường hỏi, “Miêu tả cụ thể một chút! Ống khí lò sưởi cao bao nhiêu? Người treo cổ thế nào?”
“Điều này…” Lý Bình hơi ngạc nhiên, nhớ lại nói, “Chính là dựa vào sau lưng tường, ống khí lò sưởi không cao, khoảng một mét năm, chiều cao còn không bằng một người bình thường!”
“Nàng… Sao nàng có thể tự treo cổ chết chứ?”
“Dây thừng thì sao?” Chu Đường hỏi, “Từng thấy sợi dây thừng kia chưa? Là của nhà các ngươi sao? Bây giờ còn gì nữa không?”
“Không có… Hết rồi! Đã hết! Sợi dây thừng kia… Ừ…” Lý Bình kích động nói, “Từng thấy sợi dây thừng kia, có lẽ là dây ni lông trong nhà ta, nhưng không thường dùng, ta cũng không chắc chắn lắm, là… Ừ… Là màu trắng…”
“Dây thừng đã bị xử lý như thế nào?” Chu Đường vặn hỏi.
“Dây thừng… Là…” Lý Bình nói, “Cữu cữu của nàng, cữu cữu của nàng đã ném đi?”
“Được.” Chu Đường ổn định lại cảm xúc một chút, lại hỏi, “Cữu cữu của hài tử, cũng chính là đệ đệ của ngươi?”
“Ừm…” Lý Bình nhẹ gật đầu.
“Hắn tên là gì?”
“Lý Kế Nghiệp.”
“Lúc ấy.” Chu Đường lại hỏi, “Các ngươi nghĩ như thế nào, lại ngụy trang Soái An Kỳ thành bị giết, lại làm như thế nào chứ?”
“Điều này sao… Soái Quốc Đống, hắn chưa hề nói sao?” Lý Bình nghi ngờ.
“Nói nhảm!” Chu Đường vỗ bàn một cái, “Ta hỏi ngươi, ngươi cứ thành thật trả lời, chúng ta chắc chắn phải xác minh khẩu cung của các ngươi!”
“Ồ… Ta nói…” Lý Bình nói, “Lúc ấy, là ta đưa ra ý tưởng, lúc này Soái Quốc Đống đã bối rối, thật ra ta cũng bối rối, nhưng… Ta không muốn không còn cái gì nữa!”
“Vì vậy, chúng ta đã gọi điện thoại cho cữu cữu của nàng, cữu cữu của nàng ở rất gần chúng ta, hơn nữa còn có xe minibus!”
“Lúc ấy, chúng ta không dám nói thẳng tình hình với hắn, chỉ nói sau khi An Kỳ tan học vẫn chưa về nhà, để hắn đi giúp đỡ tìm hài tử…”
“Không lâu sau, hắn đã đến! Cửa sau của nhà chúng ta là một khoảng đất trống, nơi đó tiện dừng xe, mỗi lần hắn tới, đều đỗ xe ở đó!”
“Sau khi hắn đến, chúng ta đã bắt đầu bàn bạc nên làm cái gì?”
“Cuối cùng, sau khi chúng ta bàn bạc một chút, quyết định trước tiên chở thi thể của An Kỳ ra ngoài, sau đó giả vờ nàng mất tích, sau đó… Lại ngụy trang thành dáng vẻ bị người ta giết hại…”
“Kế Nghiệp rất hiểu về bảo hiểm, hắn nói cho dù là giết hại, cũng chia ra nhiều loại tình huống, công ty bảo hiểm mới có thể bồi thường hợp lý!”
“Điều đầu tiên, đó là phải khiến vụ án này trở thành vụ án chưa giải quyết, chỉ cần không tìm thấy hung thủ, không có người chịu trách nhiệm, chỉ có như vậy mới có thể nhận được sự bồi thường hợp lý!”
“Nếu có hung thủ, vậy tiền bồi thường sẽ giảm bớt một khoản, e rằng ngay cả mười vạn nguyên cũng không có…”
“Vì vậy…” Chu Đường nhíu mày, “Các ngươi mới biến nàng thành dáng vẻ búp bê, bịa ra một câu chuyện về sát thủ biến thái?”
“Các ngươi làm như vậy… Chưa từng suy nghĩ đến Soái An Kỳ sao? Người đã chết, còn phải chịu sự sỉ nhục như vậy? Các ngươi còn là cha mẹ ruột của nàng, lương tâm không thấy áy náy chút nào sao?”
“Hu… Hu…” Nói đến chỗ đau lòng, Lý Bình nghẹn ngào khóc rống, “Ta thật sự xin lỗi, xin lỗi nữ nhi của ta, hu hu…”