“Đường ca, ngươi nhìn vào mắt của ta đi! Nhìn vào mắt của ta đi!” Trong văn phòng, Lý Tiểu Tiên ngồi ngay ngắn đối diện Chu Đường, rất chân thành nhìn chằm chằm hỏi, “Ngươi chắc chắn, tinh thần của ngươi không có vấn đề sao?”
“Đừng như vậy…” Chu Đường nghịch ngợm nói, “Dáng vẻ của ta đẹp trai như vậy, sợ ngươi không đỡ nổi!”
“Làm ơn! Ngươi còn tâm trạng nói đùa sao?” Lý Tiểu Tiên bắt chéo cánh tay hỏi, “Ngươi nhanh nói cho ta biết, ba công nhân xây dựng kia, rốt cuộc có quan hệ gì với xác nữ bất hủ?”
“Không có quan hệ!” Chu Đường trả lời rất dứt khoát.
“Lại nữa! Trong miệng ngươi có thể nói ra lời nói thật nào không?” Lý Tiểu Tiên sắp phát điên, nặng nề hỏi, “Ngươi có biết không, vụ án ‘công nhân xây dựng’ này, độ khó điều tra phá án còn khó hơn cả xác nữ bất hủ đấy?”
“Ừm…” Chu Đường gật đầu, trên mặt tỏ ra chững chạc đàng hoàng.
“Vậy ngươi có biết hay không, nhận vụ án này.” Lý Tiểu Tiên lại hỏi, “Chúng ta sẽ phải đi đào cống thoát nước của sân vận động?”
“Ừm…” Chu Đường lại gật đầu.
“Mười hai năm, thi thể đã hư thối, xác suất còn có thể tìm ra hài cốt nhỏ đến mức nào, ngươi có biết không?” Lý Tiểu Tiên hỏi lại.
“Ừm…” Lần này, Chu Đường lắc đầu.
“Làm cái gì thế! Đường ca.” Lý Tiểu Tiên tức giận vỗ bàn, “Rõ ràng bọn họ đang liên kết lại ép buộc chúng ta, loại vụ án vất vả lại không có kết quả tốt này, sao có thể nhận chứ?”
Vào lúc này, tất cả đám thám viên căng thẳng đều ngồi bên cạnh, đôi mắt trợn to nhìn chằm chằm vào Chu Đường.
Bọn họ thật sự nghĩ mãi mà không rõ, rốt cuộc Chu Đường muốn làm gì?
“Đường ca, ngươi đừng giả vờ!” Lý Tiểu Tiên híp mắt nói, “Ngươi chắc chắn đã nghĩ đến thứ gì đó quan trọng, vụ án công nhân xây dựng, nhất định có liên quan đến vụ án xác nữ bất hủ, vì vậy ngươi mới nhận, đúng không?”
“Đúng!” Chu Đường gật đầu thật mạnh, sau đó lại lắc đầu thật mạnh, “Ồ… Không đúng!”
Cứ như vậy, đám thám viên lại càng mơ hồ, tất cả đều co quắp ở trên ghế, tỏ vẻ thất vọng.
“Tiểu Tiên, ta hỏi ngươi!” Lúc này, cuối cùng Chu Đường đã nói chuyện nghiêm túc, “Với tình huống vừa rồi, nếu chúng ta không nhận, sẽ có hậu quả gì, ngươi đoán được không?”
“Có hậu quả gì?” Lý Tiểu Tiên tức giận nói, “Cùng lắm thì đánh một trận thôi! Không thể để bọn họ bắt nạt người như vậy!”
“Được, ta hỏi lại ngươi.” Chu Đường nói, “Nếu chúng ta chơi một trận, có thể thay đổi kết quả sao?”
“Ừm…” Lý Tiểu Tiên hơi do dự, “Mặc dù không thay đổi được kết quả, nhưng ít nhất có thể thoải mái một chút!”
“Được, ngươi cũng biết vậy, đến cuối cùng không thay đổi được kết quả, vì sao chúng ta còn phải chống lại chứ?”
Chu Đường nói một câu, lập tức khiến văn phòng của tổ bốn trở nên yên tĩnh, mỗi người đều nhìn Chu Đường với ánh mắt khác lạ.
Bởi vì, Chu tổ trưởng ngày xưa nổi tiếng là người nóng tính, việc có thể giải quyết bằng nắm đấm, từ trước đến nay sẽ không nói nhảm!
Nhưng bây giờ, Chu Đường không chỉ bĩnh tĩnh đến kỳ lạ, ngược lại còn khuyên người khác, thật sự khiến người ta thấy bất ngờ!
“Vậy… Vậy cũng không thể tùy ý để bọn họ bóp nặn như vậy!” Lý Tiểu Tiên cắn răng nói, “Như thế cũng quá oan ức!”
“Không, ngươi đã nghĩ sai!” Chu Đường nghiêm mặt nói, “Một người chịu oan ức, cách đáp trả mạnh mẽ nhất không phải là dùng bạo lực để chống đối, mà phải dùng thực lực để chứng minh bản thân!”
“Đường ca.” Tư Nhuế nói nhỏ, “Nói thì như thế, nhưng muốn chứng minh bản thân, đâu có dễ dàng như vậy!”
“Đúng vậy…” Chử Tuấn Đào cân nhắc nói, “Vụ án công nhân xây dựng, thật sự rất khó khăn! Mặc dù nghi phạm đã nhận tội, nhưng muốn định tội, vậy…”
“Chưa nói đến sẽ tốn sức đến thế nào, khó phá đến thế nào.” Lý Tiểu Tiên nói theo, “Dù có phá, cũng kém xa vụ án xác nữ bất hủ!”
“Không phải ta không muốn nhận vụ án này, chỉ cảm thấy không công bằng, rất tức giận…”
“Ngươi nghĩ vậy là sai rồi.” Chu Đường lại nói, “Đứng ở góc độ người bị hại, không có vụ án nào không quan trọng!”
“Chúng ta đều là thám tử chuyên nghiệp, không thể chọn lựa, hơn nữa…” Chu Đường mỉm cười, “Mặc dù chúng ta nhận vụ án này, nhưng cũng không nói sẽ từ bỏ điều tra vụ án xác nữ bất hủ?”
“Ồ?” Nghe thấy lời ấy, cả đám người đều tỉnh táo lại.
“Các ngươi biết, lúc chơi mạt chược phải hồ thế nào mới thú vị nhất không?” Chu Đường tỏ ra thần bí hỏi, “Không phải hồ bài lớn, không phải sờ chữ, mà là – tiệt hồ(1) đó! Ha ha ha…”
(1) Khi chơi mạt chược, nếu một người đánh ra con bài, có hai người có thể cùng thắng, nhưng người ngồi cửa trên sẽ ăn, đây gọi là tiệt hồ. Nghĩa rộng là làm chuyện gì đó bị người khác vượt lên trước.
“Đường ca, ngươi…” Đám người càng không hiểu nổi nhìn Chu Đường, Lôi Nhất Đình yếu ớt hỏi, “Nói như vậy… Ngươi đã có ý tưởng rồi sao?”
“Vừa rồi ngồi họp, ta đã phát hiện một việc!” Chu Đường cười nói, “Bọn họ đã bắt được công nhân xây dựng, nói rõ suy nghĩ của bọn họ vẫn dừng ở sân vận động!”
“Bọn họ còn chưa nghĩ ra, có lẽ nên tìm kiếm đáp án từ trên người Kim Tiêu Linh, chúng ta còn đang vượt mặt bọn họ đấy!”
“Ồ… Hiểu rõ, hiểu rõ!” Lôi Nhất Đình gật đầu, “Chúng ta công khai điều tra vụ án công nhân xây dựng, trên thực tế vẫn tiếp tục điều tra xác nữ bất hủ?”
“Nói như vậy…” Lý Tiểu Tiên nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm Chu Đường hỏi, “Câu nói kia của ngươi là giả đúng không? Hai vụ giết người này, căn bản cũng không liên quan?”
“Đúng thế!” Chu Đường thần bí cười một tiếng, “Sở dĩ ta nói như vậy, đơn giản chỉ là lừa gạt bọn họ mà thôi, để trong lòng tất cả bọn họ đều cân nhắc một chút, có phải đã đưa một món quà lớn cho ta hay không!”
“Ta đoán, chắc chắn bây giờ bọn họ đang suy nghĩ, rốt cuộc hai vụ giết người này có liên quan gì không!”
“Ngươi…” Lý Tiểu Tiên nghĩ hơn mười từ để miêu tả, cuối cùng vẫn lời ít mà ý nhiều nói, “Thật xấu!”
“Vụ án công nhân xây dựng, chúng ta vẫn chưa điều tra, nhưng…” Chu Đường nói, “Những lời ta vừa nói ra, cũng không phải tất cả đều là ăn nói lung tung!”
“Bọn họ thật sự bỏ qua một việc!”
“Hả?” Lý Tiểu Tiên vội hỏi, “Chuyện gì? Bọn họ bỏ qua việc gì?”
“Dựa vào kinh nghiệm lừa gạt hơn hai mươi năm của ta, à không, kinh nghiệm trinh sát hình sự.” Chu Đường nói như thật, “Công nhân xây dựng đã khai nhận kia, chắc chắn không đơn giản như chúng ta đã thấy!”
“Năm nay ngài mới bao nhiêu tuổi chứ?” Tư Nhuế xoa tay, “Từ lúc sinh ra đã có kinh nghiệm trinh sát hình sự rồi hả?”
“Ồ?” Đám thám viên lại càng tò mò, Lôi Nhất Đình vội hỏi, “Vì sao chứ?”
“Ha ha… Hãy chờ xem!” Chu Đường cũng không trả lời thẳng, mà thừa nước đục thả câu nói, “Chẳng mấy chốc các ngươi sẽ biết!”
“Ta dám cá với các ngươi, vụ án ‘công nhân xây dựng’ này, chắc chắn còn phức tạp hơn những điều chúng ta đã tưởng tượng trước đó…”
“Lại còn như thế này… Chậc chậc…” Khổng Vượng tặc lưỡi, “Còn không thể nói rõ ràng ngọn ngành với chúng ta sao?”
“Tốt!” Chu Đường nói, “Vụ án ‘công nhân xây dựng’ này, do ta và Bái Bì phụ trách, các ngươi vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu, đi điều tra nhân vật thần bí cùng Kim Tiêu Linh đến sân bóng đi!”
“Mọi người nghe ta nói, chúng ta cứ làm hết sức với vụ án này là được, đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân! Phá được là tốt nhất, không phá được thì chậm rãi phá!”
“Ta vẫn là câu nói kia, chỉ cần người vui vẻ, chắc chắn sẽ may mắn!”
“Chỉ cần mọi người đều giữ…”
Ai ngờ, Chu Đường còn chưa dứt lời, điện thoại trong văn phòng đã kêu lên reng reng…
Khổng Vượng ngồi gần nhất, vội vàng nghe máy.
“Hả? Ồ… Ồ… Được, được!”
Sau khi cúp máy, Khổng Vượng nói với đám người:
“Tổ một vừa gọi điện thoại đến, nói hai tên đồng bọn công nhân xây dựng khác đã quy án, muốn chúng ta đi thẩm vấn…”
“Nhìn đi! Ta đã nói gì hả?” Chu Đường nhân cơ hội khoe khoang, “Vận may đã đến đúng không nào?”