Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Cơ Diệu Thám

Chương 94:

Chương 94




Một buổi chiều hoàng hôn vào hai mươi năm trước, trên sân bóng của học viện hàng không vừa mới kết thúc một trận thi đấu bóng đá!

Sau khi đội viên thi đấu và khán giả xem thi đấu lần lượt giải tán, một bóng dáng gầy yếu mỏng manh, xuất hiện trên bãi tập!

Đó là Trần Tử Bạch năm 18 tuổi, bởi vì cơ thể yếu đuối còn có xu hướng tự kỷ, hắn ta không thể tham gia rất nhiều hoạt động thể dục thể thao, vì vậy hắn ta rất hâm mộ những vận động viên có thể tùy ý rong ruổi trên sân bóng.

Trong màn đêm mờ nhạt, hắn ta đặt quả bóng đá mà mình yêu thích ở mốc penalty, sau đó dùng một chân đá về phía khung thành, bởi vì sức lực không đủ khiến động tác không chính xác, đá quả bóng rất khó coi, thậm chí đá mấy chân cũng không đá trúng khung thành…

“Này, bạn học!” Ai ngờ, ngay lúc hắn ta đang nghiêm túc đá bóng, bên cạnh lại vang lên giọng nói của một nữ hài tử, “Ta có thể đá cùng với ngươi không?”

Trần Tử Bạch quay lại nhìn, đột nhiên nhìn thấy Kim Tiêu Linh tóc dài, trẻ trung xinh đẹp.

Thế nhưng, bẩm sinh Trần Tử Bạch tính tình nhút nhát, không giỏi tiếp xúc với người khác lại như bị dọa sợ, chạy đến khung thành, ôm quả bóng của mình muốn chạy đi!

Thế nhưng, bởi vì bối rối, hắn ta vấp phải lưới trong khung thành, ngã xuống ngay tại chỗ, quả bóng cũng tuột ra khỏi tay lăn đi…

“Ôi?” Kim Tiêu Linh lập tức chạy tới phía trước quan tâm hỏi, “Ngươi không sao chứ?”

Nói xong, Kim Tiêu Linh còn kéo cánh tay của Trần Tử Bạch, muốn đỡ hắn ta đứng lên.

Trong chốc lát, Trần Tử Bạch giật nảy cả người như chạm vào, sau đó tránh ra chạy mất, thậm chí còn không rảnh lo nhặt quả bóng lên…

Từ ngày đó về sau, Trần Tử Bạch thường xuyên trốn ở đằng sau cửa sổ trong phòng học sinh lý nhìn sân bóng, trước kia hắn ta cũng thường xuyên như vậy, nhưng chỉ chú ý đến trận thi đấu.

Nhưng vào lúc này đây, hắn ta không còn quan tâm trận thi đấu nữa, mà vẫn luôn tìm kiếm cô gái xinh đẹp đã nhặt quả bóng của hắn ta…

Chẳng mấy chốc, hắn ta phát hiện hình như Kim Tiêu Linh cũng đang tìm hắn ta, sau khi trận thi đấu mỗi ngày kết thúc, nàng đều cầm quả bóng kia, đứng chờ trước khung thành một lúc.

Thế nhưng, Trần Tử Bạch lấy dũng khí rất nhiều lần, vẫn không dám đi xuống lấy lại quả bóng. Hắn ta cũng không biết, rốt cuộc hắn ta sợ cái gì…



Thời gian quay lại hiện tại, quay lại bên trong hầm trú ẩn dưới mặt đất u ám ẩm ướt.

Sở dĩ Chu Đường không lập tức áp giải hắn ta về đồn cảnh sát thẩm vấn, là muốn lợi dụng chứng cứ bên trong hầm trú ẩn, để Trần Tử Bạch khai nhận.

Kết quả cũng giống với dự tính của hắn, sau khi khiến Trần Tử Bạch ý thức được tội lỗi của mình hoàn toàn bại lộ, cũng không tiếp tục nghĩ quá nhiều, đã nhận tội ngay tại chỗ!

“Lúc đó, ta đã rất thích nàng…” Vào lúc này, Trần Tử Bạch ngồi trên một chiếc ghế cũ, vẻ mặt thoải mái nói, “Thế nhưng, từ đầu đến cuối ta cũng không có can đảm đến sân bóng tìm nàng…”

“Mãi cho đến khi… Không nhìn thấy nàng ở trên sân bóng nữa mới thôi…”

“Nhắc đến cũng kỳ lạ.” Trần Tử Bạch nói, “Mẹ ta cho rằng, ta sẽ tự kỷ cả một đời, không thể tiếp xúc với người khác!”

“Nhưng từ sau khi gặp được Kim Tiêu Linh, ta đã thay đổi, ta thử soạn bản thảo cho tạp chí, sau đó thử tìm việc, thậm chỉ còn thi được giấy chứng nhận tư cách giáo viên, còn có bằng lái…”

“Thế nhưng… Ta không có cách nào quên được Kim Tiêu Linh, trải qua sự tìm kiếm, ta nhanh chóng tìm thấy nàng, cũng như trong dự đoán, nàng làm tiếp viên hàng không…” Trần Tử Bạch nở một nụ cười quái dị, “Lúc đầu, ta muốn theo đuổi nàng!”

“Thế nhưng… Lúc đó ta chẳng phải là cái gì, ta không dám…”

“Vì vậy, ta chỉ có thể yên lặng chú ý đến nàng, sau đó cố gắng đi tìm việc…”

“Sau này, cuối cùng ta đã trúng tuyển vào tạp chí mỹ nhân đô thị, dù chỉ là trợ lý, nhưng cũng là một công việc chính thức.” Trần Tử Bạch nói, “Chỉ tiếc, tạp chí ở Diệu Danh, ta phải rời khỏi An Châu, không thể như trước kia, thường xuyên nhìn thấy Kim Tiêu Linh…”

“Ta làm việc không bao lâu, trong nhà cũng xảy ra việc lớn… Mẹ ta qua đời… Mẹ ta là thân nhân duy nhất trên đời này, ta không thể chấp nhận, cũng không thể đối mặt…”

“Vì vậy, ta trực tiếp cho thuê căn nhà, không muốn về căn nhà kia nữa…”

“Ta oán hận, ta hối hận, điều mẹ ta hy vọng nhìn thấy nhất khi còn sống, đó là ta có thể tìm được một người bạn gái, trước khi bà ấy chết đi cũng không nhìn thấy, chắc chắn không yên lòng…”

Sau khi nói đến đây, vẻ mặt và thần thái của Trần Tử Bạch đã hoàn toàn thay đổi, ánh mắt của hắn ta thẳng tắp, nghiễm nhiên sa vào trong trạng thái thần kinh…

“Ta đã thề, đời này chỉ có thể để Kim Tiêu Linh làm bạn gái của ta…” Trong mắt Trần Tử Bạch lóe lên vẻ hung ác, “Thế nhưng, nàng là tiếp viên hàng không, có rất nhiều rất nhiều người theo đuổi nàng, mặc dù ta có công việc, nhưng vẫn chẳng là cái thá gì, chẳng là cái thá gì…”

“Vì vậy, ta đã lựa chọn nơi này…” Trần Tử Bạch ra hiệu phòng mật thất kia một chút, “Ta đã chế tạo nơi này thành nhà của chúng ta, kế hoạch ban đầu của ta, là đưa Kim Tiêu Linh đến đây, để nàng sống với ta…”

“Thế nhưng… Thế nhưng… Hu hu hu…” Đột nhiên, Trần Tử Bạch không có chút dấu hiệu nào gào khóc, “Ta không ngờ, nàng lại dị ứng với thuốc, ta dùng thuốc mê đánh ngất nàng, sau khi đưa nàng đến, nàng… Nàng đã không được nữa… Hu hu hu…”

Nghe đến đó, cả đám người Chu Đường đều lộ ra vẻ âm trầm, dù là ai cũng không thể nào hiểu được hành động của Trần Tử Bạch.

“Ngươi ngay cả theo đuổi… Cũng không thử theo đuổi một chút sao?” Lý Tiểu Tiên nói ra nghi ngờ, “Sao ngươi có thể làm như vậy chứ?”

“Ta không theo đuổi nàng được! Bên cạnh nàng hoặc là kẻ có tiền, hoặc là soái ca, không có phần của ta…” Trần Tử Bạch khóc lóc kể lể, “Thế nhưng… Ta thật sự không muốn giết nàng… Nàng đi quá đột ngột…”

“Sau đó thì sao?” Chu Đường hỏi, “Ngươi đã làm cái gì?”

“Ta chỉ có thể dán cái chậu thủy tinh này, ta không thể… Không thể không gặp được nàng!” Trần Tử Bạch lại ra hiệu về phía căn mật thất, “Ta còn có chìa khóa phòng học và nhà kho, ta tìm rất nhiều dụng cụ, còn có dung dịch chống phân hủy, ta muốn… Ta muốn lưu giữ thật tốt vẻ ngoài của Kim Tiêu Linh, chỉ có thấy được nàng, cuộc sống của ta mới có thể trở lại bình thường, mới có thể tiếp tục…”

“Thế… Thế nhưng là…” Trần Tử Bạch đã hoàn toàn rơi vào điên cuồng, trợn đôi mắt đầy tia máu nói, “Ta lại không… Lại không giữ được, dung dịch chống phân hủy cũng không phải vạn năng, thời gian dài, vẫn… Vẫn thay đổi… Vẫn thay đổi…”

Trần Tử Bạch nói đến thay đổi, tất nhiên đang chỉ thi thể của Kim Tiêu Linh vẫn xảy ra sự biến dạng…

“Nàng… Dáng vẻ của nàng thay đổi, ta cũng biến thành một người buồn bực mất tập trung, không nhìn thấy nàng, ta… Ta lại chẳng là cái thá gì!” Trần Tử Bạch nói, “Vì vậy… Ta chỉ có thể lại… Lại tìm một người…”

“Ngươi tìm ai?” Chu Đường vội hỏi.

“Ta làm trợ lý thợ chụp ảnh, từng gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp.” Trần Tử Bạch nói, “Thủy Kỳ Kỳ, Thủy Kỳ Kỳ rất giống Kim Tiêu Linh, nàng đánh bóng chuyền, còn là người mẫu xe hơi, tính tình cũng tốt…”

“Vì vậy… Vì vậy…”

“Vì vậy ngươi liền bắt cóc nàng?” Lý Tiểu Tiên siết chặt nắm đấm, không kiềm chế được cơn giận hỏi, “Thế nhưng, Thủy Kỳ Kỳ cũng không dị ứng với thuốc chứ? Ngươi… Ngươi giết nàng?”

“Nàng… Nàng phản kháng, không ngừng kêu lên, không ngừng kêu lên…” Trần Tử Bạch điên cuồng nói, “Vì vậy ta đã dùng băng dính, dùng băng dính dán kín miệng và mũi của nàng…”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch