Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Đạo Bảng: Cẩu Thành Kiếm Thần Ta Bị Lộ Ra

Chương 18: Sự lựa chọn của Lý Vũ

Chương 18: Sự lựa chọn của Lý Vũ


"Không biết hai vị tiền bối tìm sư huynh của ta có việc gì không?" Đường Trì lộ vẻ khẩn trương hỏi.

Lúc này, Lý Vũ cũng bị tiếng quát tháo của hai vị trưởng lão làm thức giấc. Hắn vừa xoa đôi mắt còn ngái ngủ vừa bước ra khỏi phòng.

"Ai tìm ta thế?" Lý Vũ ngáp một cái rồi hỏi.

"Ngươi chính là Lý Vũ sao? Lão phu là Hồ Đông Sơn, trưởng lão của Ngọc Thanh Đạo Tông, hôm nay đặc biệt đến đây để..."

"Này này, ngươi có biết trước biết sau hay không! Ta đến trước, lẽ ra phải để ta giới thiệu trước chứ!" Giả trưởng lão kéo lấy Hồ trưởng lão, tức giận bất bình quát lớn.

"Cái gì mà ngươi đến trước, rõ ràng là ta đến trước!" Hồ trưởng lão không phục đáp lại.

"Nói đùa cái gì thế, chẳng phải ta đã nhanh hơn ngươi một chút đó sao?"

"Lão tiểu tử ngươi vẫn cứ ngang ngược không biết lý lẽ như vậy!"

"Ai mới là kẻ không biết lý lẽ? Rõ ràng là Thái Khung Đạo Tông chúng ta tìm thấy nơi ở của Lý Vũ trước, ngươi mặt dày vô sỉ bám đuôi ta đến đây thì có!" Giả trưởng lão quát.

"Ha ha, ngươi thật biết nói đùa. Người của Ngọc Thanh Đạo Tông ta đã đến trấn Lạc Thủy từ hôm qua, rõ ràng là các ngươi bám gót theo sau!" Hồ trưởng lão cũng không chịu thua, tiếng nói càng lúc càng lớn hơn.

"Được, nếu ngươi đã không nói lý lẽ, vậy cứ theo quy tắc cũ mà làm. Chúng ta luận võ phân cao thấp, ai thắng thì tính là người đến trước!"

"So thì so, ta sợ ngươi chắc!"

Nhìn hai lão giả tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, Lý Vũ ngơ ngác nhìn sang Đường Trì hỏi: "Bọn họ đang tranh giành cái gì ở đây vậy?"

"Ta cũng không biết, không hiểu gì cả!" Đường Trì cũng nghệch mặt ra.

Thấy hai vị lão giả tóc trắng xóa, tuổi tác cộng lại chắc cũng mấy trăm năm sắp sửa lao vào đánh nhau, Lý Vũ vội vàng xông lên hô hoán: "Này này, hai vị đại gia... à không, hai vị tiền bối, các ngươi có thể bình tĩnh một chút không? Nếu thật sự muốn đánh nhau thì làm ơn đi chỗ khác giùm, đạo quán này của ta hôm qua mới vừa xây xong đó!"

Hai người này nhìn qua tu vi không hề thấp, nếu thực sự đánh nhau ở đây, e rằng chỉ một chiêu là có thể san bằng cả cái đạo quán này.

"Được, chúng ta ra ngoài tỷ thí, đừng ở chỗ này làm bị thương hai đứa nhỏ!"

"Hừ, ta thấy là ngươi sợ mất mặt trước mặt người khác thì có!"

"Bớt nói nhảm đi, lát nữa ai mất mặt còn chưa biết đâu!" Hồ trưởng lão và Giả trưởng lão định bay ra khỏi đạo quán, tìm một nơi không người để phân cao thấp.

Đúng lúc này, đám đệ tử của Ngọc Thanh Đạo Tông và Thái Khung Đạo Tông cũng vừa bay tới. Đệ tử của hai môn phái có chừng hơn ba mươi người, ai nấy đều là tuấn nam mỹ nữ, chân đạp phi kiếm và phi hành pháp bảo. Những tà đạo bào không nhuốm bụi trần khẽ bay múa theo gió, trông rất có phong thái của người trong tiên gia đạo môn.

"Trưởng lão!"

"Trưởng lão!" Đệ tử hai bên vội vàng tiến lên ngăn cản trưởng lão nhà mình.

"Trưởng lão, nếu cả hai môn phái đều đã đến đây, vậy cứ để đích thân Lý Vũ lựa chọn đi. Dù sao Ngọc Thanh Đạo Tông ta cũng là đệ nhất tông môn của vương triều Đại Hạ, điều này không cần bàn cãi, lẽ nào lại sợ thua Thái Khung Đạo Tông sao!" Một nữ đệ tử có vẻ hiểu lễ nghĩa tiến lên khuyên nhủ.

"Đúng vậy, trưởng lão chớ nên chấp nhặt với bọn họ!" Một tên đệ tử lớn tuổi khác cũng lên tiếng.

Hồ Đông Sơn hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng cũng đã bình tĩnh lại, biết lời các đệ tử nói rất có lý. Phía bên kia, Giả trưởng lão dưới sự an ủi của đệ tử cũng nguôi giận. Dù sao chính sự vẫn quan trọng hơn, thời gian còn dài, lão nhất định sẽ tìm cơ hội dạy dỗ Hồ Đông Sơn một trận ra trò.

"Sư huynh, chẳng lẽ bọn họ vì Ma Đồng mà đến đây sao?" Đường Trì thấy người của hai đại môn phái cùng kéo đến, khả năng duy nhất hắn nghĩ tới chính là Ma Đồng. Chẳng lẽ họ đến để bắt Ma Đồng?

"Không phải đâu, ngươi cứ đứng sang một bên đi, đừng có nói leo!"

Hai vị trưởng lão dẫn theo đám đệ tử lần nữa bay trở lại trong đạo quán, Lý Vũ liền bước tới phía trước. Hắn đoán những người này đến chắc chắn là vì chuyện trên Tiềm Long Bảng.

Mọi người hạ xuống giữa sân, ánh mắt của đệ tử hai đại môn phái đồng loạt đổ dồn vào Lý Vũ. Họ đều hết sức tò mò, không biết thiên tài đứng đầu Tiềm Long Bảng rốt cuộc là hạng người như thế nào.

Lý Vũ đứng hiên ngang, tuy vì vừa ngủ dậy nên tóc tai hơi rối, nhưng vẫn không che giấu được diện mạo tuấn dật, khí chất hơn người. Năm nay hắn mới mười mười bảy tuổi, tuy còn chút nét ngây ngô nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác tràn đầy triều khí. Bộ đạo bào giản dị mặc trên người hắn cũng toát lên vài phần khí tức siêu phàm thoát tục.

Chỉ xét riêng về dung mạo và khí chất, quả thực là nhân trung long phượng. Một vài nữ đệ tử nhìn Lý Vũ, trong mắt đã lấp lánh ý cười. Tuy trong tông môn của họ không thiếu soái ca, nhưng cảm giác mới mẻ bao giờ cũng là thứ khiến người ta rung động nhất.

Thấy hai lão giả kia không đánh nhau nữa mà tâm bình khí hòa bay trở lại, Lý Vũ chắp tay hành lễ. Khách đến nhà thì vẫn phải giữ lễ tiết tiếp đón.

"Lý Vũ tiểu hữu, thiên tư của ngươi rất tốt, ngươi có nguyện ý gia nhập Ngọc Thanh Đạo Tông của ta không?" Hồ trưởng lão lên tiếng trước.

"Tông chủ của Thái Khung Đạo Tông chúng ta có ý muốn thu ngươi làm thân truyền đệ tử!" Giả trưởng lão lập tức cướp lời.

"Tông chủ chúng ta cũng vậy!" Hồ trưởng lão trừng mắt nhìn Giả trưởng lão, vội vàng nói thêm.

Quả nhiên! Lý Vũ đã đoán đúng mục đích của họ là đến để lôi kéo mình.

Lúc này, Lâm Thần với vẻ mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Vũ. Tuy trong lòng hắn chỉ mong Lý Vũ từ chối gia nhập Ngọc Thanh Đanh Tông hoặc chọn Thái Khung Đạo Tông, nhưng hắn hiểu rõ, hẳn là lúc này Lý Vũ đang vui mừng khôn xiết. Được hai đại tông môn tranh đoạt, được hai vị tông chủ muốn thu làm thân truyền đệ tử, đây là vinh dự to lớn biết bao, là chuyện mà bao nhiêu người cầu còn không được. Chuyện tốt như thế này chắc nằm mơ cũng phải cười tỉnh. Hơn nữa, thực lực và nền tảng của Ngọc Thanh Đạo Tông đều nhỉnh hơn Thái Khung Đạo Tông một chút, nên khả năng cao hắn sẽ chọn Ngọc Thanh Đạo Tông.

Không chỉ hắn, đệ tử của hai môn phái xung quanh cũng đầy vẻ hâm mộ Lý Vũ, hận không thể thay thế vị trí của hắn. Vừa bắt đầu đã là thân truyền đệ tử của tông chủ, điểm xuất phát của người ta chính là đích đến mà bọn họ cả đời không đuổi kịp. Thật đúng là người so với người chỉ thấy tức chết!

Thế nhưng, ngay khi mọi người tưởng rằng Lý Vũ sẽ mừng rỡ như điên, thì thấy sắc mặt hắn vẫn bình thường, không chút vui mừng hay sợ hãi. Hắn chắp tay với hai vị trưởng lão, giọng nói điềm nhiên: "Đa tạ hai vị tiền bối đã coi trọng, cũng cảm ơn thịnh tình của quý tông chủ, nhưng ta sẽ không rời bỏ môn phái của mình!"

Lời của Lý Vũ khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ. Hồ trưởng lão và Giả trưởng lão hiếm khi nhìn nhau một cái để xác nhận xem mình có nghe nhầm hay không. Đám đệ tử xung quanh càng kinh ngạc mở to mắt. Không nghe nhầm chứ, hắn từ chối, hắn thật sự đã từ chối! Đầu óc hắn không có vấn đề gì chứ?

Lâm Thần sau một thoáng ngẩn người, trong mắt liền ánh lên vẻ vui mừng. Hắn từ chối rồi, hắn thật sự đã từ chối!

"Lý Vũ tiểu hữu, ngươi là kỳ tài ngút trời, nếu cứ ở lại môn phái nhỏ bé này thì thật quá đáng tiếc. Gia nhập Ngọc Thanh Đạo Tông, ngươi sẽ có được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, tiền đồ sau này cũng rộng mở hơn nhiều. Hơn nữa, hiện tại ngươi đang đứng đầu bảng, lại nhận được phần thưởng của Thiên Đạo Bảng, người xưa có câu "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", tình cảnh của ngươi đang mười phần nguy hiểm. Ma Môn và những kẻ có ý đồ xấu có thể sẽ uy hiếp đến tính mạng của ngươi! Bái nhập Ngọc Thanh Đạo Tông, chúng ta có thể bảo hộ ngươi chu toàn cho đến khi ngươi đủ lông đủ cánh!" Hồ trưởng lão ngữ trọng tâm trường khuyên bảo.

Lời lão nói không sai, cũng là lời tâm huyết, nhưng lão không biết rằng Lý Vũ vốn không cần bất cứ ai bảo vệ.

"Phải đó, Ma Môn gần đây hành tung bất định, đệ tử chính đạo liên tục bị sát hại và bắt cóc. Hiện nay yêu ma hoành hành khắp nơi, lại thêm Ma Đồng xuất thế, thiên hạ e rằng sắp lâm vào cảnh bấp bênh, sinh linh đồ thán. Trước khi đại nạn kéo đến, sao ngươi không gia nhập Thái Khung Đạo Tông của chúng ta để có thêm một phần bảo đảm cho tính mạng?" Giả trưởng lão cũng ra sức khuyên nhủ.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch