Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiên Tử Rất Hung

Chương 38: Cùng đến chỗ chết!

Chương 38: Cùng đến chỗ chết!
Hơn nữa, cho dù ngủ lại trong nhà cô gái kia thì sao? Bản cung kén Phò mã, cũng không phải Thánh Thượng chọn phi tần, yêu cầu tú nữ phải có thân thể hoàn bích. Đàn ông có hồng nhan tri kỷ thì có gì là hiếm lạ? Vương Tranh, ngươi tự mình nói xem, ngươi có mấy phòng thê thiếp?"

Lời ấy vừa thốt ra, toàn trường lặng ngắt như tờ, ngay cả các thế gia công tử tham tuyển cũng phải cúi đầu, duy chỉ có Tả Lăng Tuyền ánh mắt thản nhiên.

Vương Tranh sắc mặt cứng lại, không nghĩ tới công chúa lại thốt ra một câu như vậy. Hắn đảo mắt, lại nói:

"Theo quy củ, Phò mã không thể nạp thiếp, vứt bỏ thê tử nghèo hèn lại càng bị người khinh thường..."

Khương Di cau mày gấp gáp: "Phò mã của bản cung, có thể nạp thiếp hay không, chính là do bản cung định đoạt, còn cần ngươi quy định sẵn quy củ sao? Nếu không, ngươi Vương Tranh hãy làm chủ cho bản cung, ở đây một lần nữa chọn cho bản cung một người khác?"

"Vi thần không dám."

Vương Tranh vội vàng cúi đầu, biểu tình xấu hổ: "Chẳng qua là, chẳng qua là người này, xác thực không ổn..."

Khương Di thấy những triều thần này cứ níu lấy không buông, đành phải vỗ nhẹ rào chắn để ngăn lại lời nói, đảo mắt nhìn về phía Tả Lăng Tuyền:

"Tả Lăng Tuyền, bản cung hôm nay đặc biệt cho phép, vị cô nương họ Thang kia nếu là hồng nhan tri kỷ của ngươi, hôm nay liền có thể để nàng nhập môn làm thiếp, cả triều văn võ đều có thể làm chứng, bản cung ngày sau sẽ đối đãi nàng như tỷ muội, sẽ không bạc đãi nàng nửa phần. Ngươi có bằng lòng hay không?"

Cả triều văn võ nghe thấy lời này, toàn trường xôn xao.

Ngay cả người trong tông tộc họ Khương cũng đều cảm thấy không ổn. Đây cũng quá tiện nghi cho tiểu tử kia rồi, nào có Phò mã nào thoải mái đến thế, còn để công chúa cùng nàng ta chung một chồng?

Nhưng điều càng khiến bọn hắn không ngờ tới chính là phản ứng của Tả Lăng Tuyền.

Tả Lăng Tuyền cũng không ngờ Khương Di có thể nói ra lời này. Bất quá, suy nghĩ kỹ lại, hắn liền minh bạch Khương Di chính là tin tưởng hắn, để hắn thuận thế tự chứng minh. Hắn vốn là thanh bạch, tự nhiên chân thành đáp:

"Ta cùng vị cô nương họ Thang kia chỉ là bèo nước gặp nhau, thanh bạch không chút nào liên quan đến nhau, chuyện này ta không thể đáp ứng."

Lời ấy vừa thốt ra, những chuyện khác tự nhiên không cần giải thích nữa.

Là thì là, không phải thì chính là không phải.

Nghìn vàng ở trước mặt, mỹ nhân ở trên giường, hắn cũng sẽ không thay đổi lời nói.

Cả triều văn võ nghe vậy đều gật đầu, trong mắt không còn hoài nghi hay phỏng đoán, chỉ còn lại tán thưởng.

Khương Di suýt nữa tìm cho mình một người muội muội, trong lòng kỳ thật cũng rất khẩn trương, sợ gia hỏa này không biết xấu hổ thuận miệng đáp ứng. Thấy Tả Lăng Tuyền trả lời như vậy, Khương Di cũng hoàn toàn yên lòng, ánh mắt nàng nhìn Tả Lăng Tuyền giữa bất tri bất giác cũng nhu hòa mấy phần. Nàng thờ ơ nhìn về phía Vương Tranh:

"Vương Thượng thư, ngươi còn có thứ nước bẩn gì không muốn người biết, muốn đổ lên thân Phò mã đây không?"

Lời đã nói đến nước này rồi, Vương Tranh còn có thể nói gì nữa? Hắn liền vội vàng khom người hành lễ, sau đó lại đối với Tả Lăng Tuyền giơ tay hành lễ:

"Tả công tử, đây đều là lời đồn đãi của lão phu, hiểu lầm mà thôi, còn xin công tử thứ lỗi."

"Không sao, Vương đại nhân cũng là vì công chúa mà suy nghĩ, sự tình nói rõ ràng là được."

Tả Lăng Tuyền đối với Vương Tranh cùng đám người hắn không có nửa phần hảo cảm, nhưng Tam thúc của hắn làm quan trong triều, nên bậc thang cần cho vẫn phải cho. Hắn nói dứt lời, chắp tay cáo từ, trong nháy mắt đã xuống lôi đài, chuẩn bị trở về bên cạnh Tả Hàn Trù.

Chỉ là Khương Di vừa mắng xong bề tôi, đảo mắt đã thấy Tả Lăng Tuyền muốn bỏ đi, nàng lại mở miệng bảo:

"Đứng lại, ngươi đi đâu vậy?"

Tả Lăng Tuyền dừng bước, đáp lại nhìn về phía Khương Di, hơi lộ vẻ mờ mịt.

"Ta trở về nhà chứ đi đâu, chẳng lẽ vẫn đứng đây sao?"

Khương Di giơ tay vẫy vẫy: "Lại đây, bản cung có chuyện muốn nói cùng ngươi."

Giọng điệu mười phần bá đạo.

Tả Lăng Tuyền thầm thở dài, chỉ cảm thấy hai chữ "Tự do" càng lúc càng xa.

Người ta thường nói "Quân vương muốn thần chết, thần không thể không chết". Trưởng công chúa thì tương đương với Nữ Hoàng Đế của Đại Đan triều, hắn cũng không thể không để ý mà quay đầu bỏ đi được. Lập tức hắn chỉ có thể xoay người lại, đến dưới cao lầu, chờ Trưởng công chúa đi xuống...
-----



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch