"Nơi này có mười một túi nước, nước sạch bên trong đã được ta chia đều, mỗi túi có năm phần nước sạch."
"Lương khô bánh ngô cũng có mười một cái."
"Đây chính là những thứ ta đoạt được từ trên đám xác khô kia, giờ ta đem chúng chia đều cho mọi người."
Trong hầm mỏ, Ngụy Thành bình tĩnh nói. Thực ra trước đó hắn cũng có chút do dự, không biết có nên độc chiếm những thứ này hay không. Nếu làm vậy, hắn có thể một hơi tu luyện tới tam giáp Nội Lực.
Hắn bảo đảm rằng cũng chẳng có ai dám nói gì.
Thế nhưng, nghĩ đến việc còn có những đội ngũ khác tồn tại, lại cân nhắc đến phần thưởng "lấy mạng đầu tiên" từ bia đá truyền công mới thực sự trân quý, nên hắn cần phải tận lực đoàn kết mọi người, cố gắng nâng cao thực lực bình quân của cả nhóm.
Bởi vì hắn cũng không biết kế tiếp sẽ còn gặp phải chuyện gì.
Trong nhất thời, thần sắc trong ánh mắt của mọi người liên tục biến đổi, đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.
"Ngụy ca thật hào phóng."
Vu Lượng cười híp mắt giơ ngón tay cái lên, nhanh chóng lấy đi một túi nước và một phần bánh ngô, đây đều là đồ tốt.
"Cảm ơn Ngụy ca."
Trương Dũng tiến tới lấy đi phần của mình, ánh mắt có chút hổ thẹn.
Đầu trọc ca bước tới, nở nụ cười chất phác, cũng không nói gì mà lấy đi một phần.
Hàn Đông ít nói cũng tiến lên, gật đầu với Ngụy Thành rồi lấy đi phần của hắn.
Những người khác cũng nhanh chóng tiến lên, khách khí thì khách khí, nhưng chỗ tốt thì mọi người đều không bỏ qua. Ngược lại, bọn họ rất vui mừng khi thấy một người hiền lành như Ngụy Thành tồn tại.
Ngụy Thành cũng lấy đi phần của hắn. Đương nhiên, chuyện trước đó hắn đã lén giữ lại hai túi đầy nước sạch, hai mươi phần bánh ngô, ba khối Bích Ngọc khoáng thạch cùng một khối hắc thiết khoáng thì không cần để người khác biết.
Lòng người chính là bị thu mua từng chút một như thế.
Hắn không cần những người này phải trung thành tuyệt đối với mình, cũng không bận tâm việc họ sẽ đưa ra quyết định có lợi cho bản thân sau khi cân nhắc kỹ lưỡng. Ngụy Thành chỉ hy vọng vào thời khắc hỗn loạn, vào lúc khẩn cấp, bọn họ có thể theo bản năng mà nghe theo mệnh lệnh của hắn, như vậy là đủ rồi.
Hắn là một người hiền lành chân chất, thì có thể có tâm tư xấu gì được chứ?
Tiếp đó, mọi người đều tranh thủ thời gian tu luyện, nỗ lực tích lũy nhị giáp Nội Lực để đả thông đường kinh mạch Tiên Thiên thứ hai.
Còn Ngụy Thành lại không vội tu luyện mà chỉ ngồi đó, dáng vẻ như đang suy ngẫm điều gì.
Đến giờ phút này, nhiều chuyện đã dần lộ rõ chân tướng. Chẳng hạn như chuyện tu luyện, sở dĩ bọn họ có thể tiến triển thần tốc như vậy, một mặt là do ba giây thần quang chiếu rọi lúc ban đầu đã cải biến thể chất của mọi người. Mặt khác là nhờ loại nước sạch và bánh ngô đặc biệt kia, vốn không phải vật phàm trần. Nguyên nhân cuối cùng chính là tấm bia đá truyền công đã trực tiếp đóng gói tâm pháp tu luyện rồi nhồi nhét vào đầu bọn họ như nhồi vịt, vì thế mới có hiệu quả tốc thành như vậy.
Ban đầu Ngụy Thành cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Nhưng sau khi hắn liên tục ba lần được loại ánh sáng đặc thù kia chiếu rọi, khiến Tinh Thần lực tăng mạnh, giúp hắn vừa có thể tu luyện thành thạo, vừa có thể nghiền ngẫm thêm về những bí ẩn sâu xa của Bàn Sơn tâm pháp.
Sau đó hắn phát hiện ra, Bàn Sơn nội lực nhìn qua thì như thuộc về hắn, hắn có thể tùy ý vận chuyển và sử dụng, nhưng ở tầng thứ vi mô hơn, chính Bàn Sơn nội lực lại đang dẫn dắt hắn.
Nói một cách dễ nghe thì đây là sự thần diệu vô biên của Bàn Sơn nội lực. Còn nói khó nghe thì hắn chính là một con rối bị giật dây.
Hắn chỉ biết vận chuyển Bàn Sơn nội lực một cách thô thiển, thô bạo khiến nó bao phủ toàn thân, thô bạo thúc động Kim Chung Tráo. Hắn hoàn toàn không hiểu, cũng không biết Bàn Sơn nội lực đã tạo ra sự cộng hưởng nhịp nhàng với cơ thể mình như thế nào, làm sao để bản thân đạt được ưu thế to lớn đến vậy. Hắn chỉ biết cái vẻ bề ngoài mà không rõ thực chất bên trong.
Nếu Tinh Thần lực của Ngụy Thành không đủ mạnh mẽ và không thành thạo đến mức này, thì cho dù hắn có nghĩ tới điểm đó cũng vô lực thay đổi. Giống như một đống hạt đậu đỏ trộn lẫn với một đống hạt đậu xanh, ai cũng biết phải nhặt ra sao, nhưng lại không đủ sức để thực hiện.
Nhưng hiện tại, Tinh Thần lực của Ngụy Thành đã đủ để hắn tìm ra quy luật thực sự giữa muôn vàn manh mối rối rắm. Vì thế, hắn không vội vã tiếp tục tu luyện Bàn Sơn nội lực nữa. Hắn muốn hiểu cho rõ chân nghĩa của Bàn Sơn tâm pháp.
Hắn lấy túi nước ra, uống một ngụm nước sạch thật lớn, khẽ thở ra rồi chậm rãi điều tức, quán chiếu bản thân. Tinh Thần lực mạnh mẽ lúc này thâm nhập vào trong, gặp gỡ Bàn Sơn nội lực.
Đáng tiếc là cả hai không hề cộng hưởng, cũng chẳng có chút liên hệ nào. Vào giây phút này, Bàn Sơn nội lực đối với Ngụy Thành giống như một người xa lạ lướt ngang qua.
Đây cũng chính là điều mà Ngụy Thành phát hiện ra khiến hắn không thể nhẫn nhịn được. Bàn Sơn nội lực vẫn vận chuyển như thường lệ, đi qua kinh mạch, huyệt khiếu, nội tạng, lướt qua huyết nhục, quét qua xương cốt, chớp mắt đã đi hết vòng quanh thân thể, trông chẳng có gì khác lạ so với mọi ngày.