Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trọng Sinh 1979: Thời Đại Này Do Ta Viết Lại

Chương 72: Một viên đại tướng

Chương 72: Một viên đại tướng



Lúc này Trương Quốc Vinh tuy chưa nổi đình nổi đám nhưng cũng đã có chút danh tiếng, cát-xê nhận được chắc chắn không thấp, Khang Kiếm Phi không muốn lãng phí ngân sách quý báu vào vai nam thứ hai.

Thang Trấn Nghiệp giải thích: "Không tốn bao nhiêu tiền đâu, đưa hắn một vạn tiền cát-xê là hắn tuyệt đối sẽ đồng ý. Hơn nửa tháng trước ta có đóng vai quần chúng trong một bộ phim tên là "Dưới Mái Hiên: Nút Thắt Chết", bộ phim đó do Trương Quốc Vinh đóng chính mà cát-xê cũng chỉ có một vạn đồng. Trương Quốc Vinh dường như bán đĩa nhạc không được tốt lắm nên rất muốn tạo được danh tiếng ở mảng phim ảnh, có người mời đóng phim hắn nhất định sẽ đồng ý."

Khang Kiếm Phi cũng từng nghe nói qua chuyện này, có người tìm Trương Quốc Vinh đóng "Hồng Lâu Mộng", nói là mời hắn đóng vai Giả Bảo Ngọc, Trương Quốc Vinh đang khao khát đóng phim liền hớn hở đi ngay, kết quả bộ phim định quay lại là một bộ phim sắc dục...

"Nhưng ta là một đạo diễn mới, hắn sẽ nhận phim của ta sao?" Khang Kiếm Phi khá nghi ngờ.

Trương Quốc Vinh khao khát đóng phim là thật nhưng cũng không phải phim của bất kỳ ai hắn cũng nhận.

Nếu là đạo diễn lớn tìm hắn đóng phim, nói không chừng người ta không lấy tiền cát-xê cũng sẽ đóng, mà Khang Kiếm Phi ngoại trừ việc viết tiểu thuyết có chút danh tiếng ra thì năng lực ở các phương diện khác chưa có mấy người biết đến, kiểu gì cũng không thể có sức hút đối với Trương Quốc Vinh.

Thang Trấn Nghiệp nói: "Ta giúp ngươi hỏi một chút, được hay không thì ngày mai đều sẽ trả lời ngươi."

"Được, ngày mai nói chuyện tiếp." Khang Kiếm Phi cúp điện thoại, chuyển Thang Trấn Nghiệp từ danh sách đen sang danh sách xám, độ tin cậy của hắn còn cần phải tiếp tục xem xét.

Lại gọi đi hơn mười cuộc điện thoại, tổ quản lý hiện trường coi như đã xong xuôi, nhưng thợ quay phim thì vẫn còn thiếu.

Mấy thợ quay phim mà Khang Kiếm Phi nhắm tới sau khi nghe nói hắn định tự mình làm đạo diễn quay phim thì đều coi như đang nghe chuyện cười, không chút do dự mà từ chối.

Khang Kiếm Phi buồn bực không thôi, đang chuẩn bị trong đêm đi tới đảo Hồng Kông để ký hợp đồng với Lý Tái Phụng trước rồi tính sau, vừa mở cửa đã gặp Triệu Nhã Chi đang xách đồ ăn đêm đi tới.

Triệu Nhã Chi vào trong phòng, liếc mắt liền thấy nước mì còn sót lại trên bàn trà, trách móc: "A Tài còn ở phim trường gấp rút quay phim, ta biết ngay ngươi ở nhà một mình chắc chắn lại đang ăn mì gói. Mì gói không có dinh dưỡng gì đâu, tự mình nấu một bát mì mà ăn cũng tốt."

Khang Kiếm Phi không đợi Triệu Nhã Chi đặt đồ ăn đêm xuống đã từ phía sau ôm lấy eo nàng nói: "Chi tỷ, hay là ta dọn đến ở cùng nàng đi, A Tài thực sự quá lười, đến cơm cũng không chịu nấu, đi theo nàng thì không lo bị đói."

"A Phi, đừng như vậy." Triệu Nhã Chi đẩy tay hắn ra để vùng vẫy, nhưng lại không có bao nhiêu sức lực, vẫn bị Khang Kiếm Phi ôm chặt lấy.

Lần trước sinh nhật Triệu Nhã Chi là một cơ hội tốt, Khang Kiếm Phi cũng đã nảy ra ý định "ăn" nàng, không ngờ vào lúc mấu chốt nhất, Triệu Nhã Chi lại chết sống không chịu phục tùng.

Khang Kiếm Phi chưa bao giờ cho rằng mình là người chính nhân quân tử, hắn chính là một kẻ tiểu nhân thực thụ.

Tuy nhiên hắn làm người vẫn có một chút giới hạn cuối cùng, ví dụ như chỉ khi đói bụng mới đi ăn trộm, hơn nữa không trộm của người nghèo, phụ nữ, người già, người bệnh và trẻ nhỏ.

Còn về phương diện phụ nữ, nếu hắn đã nhắm trúng ai thì thủ đoạn lừa gạt gì cũng sẽ dùng tới nhưng tuyệt đối sẽ không dùng vũ lực khi phụ nữ không tình nguyện.

Khang Kiếm Phi cảm thấy như vậy rất không có hàm lượng kỹ thuật, cũng không có bao nhiêu cảm giác thành tựu, giống như xuất thân trộm cắp của hắn, hắn luôn rất khinh bỉ hành vi cướp bóc và bắt cóc.

Trong đồ ăn đêm còn có đùi ngỗng quay, Khang Kiếm Phi nhét vào miệng liền gặm lấy gặm để, ở trước mặt mỹ nữ không hề để ý tới hình tượng của bản thân.

Triệu Nhã Chi nhìn hắn ăn một hồi rồi nói: "Hôm nay trên đường về ta gặp Huỳnh Hán Vĩ, có tán gẫu với hắn một lát. Hắn đã xin lỗi ta, nói ngày đó là hắn xúc động, cầu xin ta làm hòa với hắn..."

Khang Kiếm Phi ngắt lời: "Nàng đồng ý rồi sao?"

"Ta còn đang do dự," Triệu Nhã Chi nói rồi thở dài một tiếng, "Chính lúc tán gẫu với hắn mới phát hiện ra, hóa ra ta đã sớm nguội lạnh với hắn rồi, không còn yêu cũng chẳng còn hận."

Khang Kiếm Phi hỏi: "Vậy nàng còn do dự cái gì? Nếu đã không yêu hắn nữa thì không quay lại, hà tất phải làm cho bản thân đau khổ, cùng lắm thì ta nuôi nàng."

"Ai cần ngươi nuôi," Triệu Nhã Chi bị hắn nói một câu như vậy thì không còn phiền muộn nữa mà buồn cười nói, "Ngươi đến bản thân còn nuôi không nổi, còn phải đợi ta mang đồ ăn đêm tới cho đây này."

Khang Kiếm Phi cười nói: "Đợi bộ phim này của ta quay xong rồi bán chạy, đến lúc đó ta sẽ trở thành ông chủ lớn của công ty điện ảnh, còn sợ không nuôi nổi nàng sao?"

Triệu Nhã Chi sớm đã miễn dịch với những lời bỗ bã này của hắn, hỏi: "Đúng rồi, bộ phim của ngươi tiến triển thế nào rồi?"

Khang Kiếm Phi nói: "Thiếu một thợ quay phim chính."

Triệu Nhã Chi suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta có thể đề cử cho ngươi một người."

"Ai?" Khang Kiếm Phi hỏi.

Triệu Nhã Chi nói: "Chính là thợ quay phim Chung Chí Văn của bộ "Phong Kiếp" lần trước."

"Hắn chịu tới sao?" Khang Kiếm Phi hỏi, trong lòng lại vô cùng vui mừng.

Chung Chí Văn chính là thợ quay phim sau này nổi danh cùng với những người như Đỗ Khả Phong, Hoàng Nhạc Thái, Bào Đức Hi, là khách quen của giải Kim Tượng Hồng Kông, hơn nữa trình độ đạo diễn của người này cũng không tệ.

Vừa có thể quay phim vừa có thể làm đạo diễn, nếu có thể lôi kéo Chung Chí Văn vào Đông Phương Mộng Công Xưởng thì đó chính là tăng thêm một viên đại tướng cho công ty.

Triệu Nhã Chi nói: "Ta giúp ngươi đi thuyết phục hắn."

Khang Kiếm Phi vui mừng ôm chầm lấy Triệu Nhã Chi, cái miệng đầy dầu mỡ vừa mới ăn đùi ngỗng quay hôn một cái lên má nàng, khiến cho Triệu Nhã Chi "nổi trận lôi đình", đuổi theo Khang Kiếm Phi đánh cho một trận tơi bời.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch