Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trọng Sinh Chi Tài Nguyên Cuồn Cuộn

Chương 35: Học bá và học cặn bã

Chương 35: Học bá và học cặn bã


Tiết học số học nhanh chóng trôi qua trong lúc Lý Đông nghiêm túc đọc sách.

Tiết học này Lý Đông quả thật rất thành thật, đương nhiên, hắn chắc chắn không phải đọc sách toán học.

Nhẫn nhịn suốt một tiết học, Viên Tuyết không đợi giáo sư toán học rời đi liền xoay người nói: "Lý Đông, những ngày này ngươi tại sao không đến lớp?"

Ngữ khí của nàng rất gay gắt, khuôn mặt băng sương có dấu hiệu chuyển hóa thành khuôn mặt băng sơn.

Lý Đông gãi đầu, có chút bất đắc dĩ, nữ nhân này rốt cuộc có ý gì?

Đây là lo lắng ư? Hay là quan tâm ư?

Nhưng với nỗi oán giận nặng nề như vậy, Lý Đông có chút khó lòng chịu đựng.

"Ta bận."

Quan hệ với Tần Vũ Hàm còn chưa rõ ràng, lúc này Lý Đông nào dám suy đoán mập mờ, hắn chỉ nói một chữ rồi vùi đầu đọc sách.

Trên mặt Viên Tuyết trong chốc lát liền hiện đầy vẻ tủi thân, tự hỏi mình có phải chăng quá thấp hèn, mình cần phải lo lắng cho gia hỏa hỗn đản này ư?

Vốn dĩ còn có chút lo lắng, nhưng bây giờ liền biến thành phẫn nộ và xấu hổ, mình là người vô hình hay sao, hắn thậm chí không thèm nhìn mình một cái, thật quá đáng!

"Lý Đông!"

Thanh âm lớn hơn vài phần, một cảnh tượng rất quen thuộc, ánh mắt của bạn học lại một lần nữa đổ dồn về.

Lý Đông thở hắt ra, mình lớn lên đẹp trai thì phiền phức cũng nhiều!

Đành phải bất đắc dĩ giải thích nói: "Thật sự có việc bận rộn, tuần sau ta sẽ không xin nghỉ nữa. Ngày mùng một tháng năm sẽ có kỳ thi thử, ta hiện tại đang xem sách, xin đồng chí học bá hãy thông cảm cho nỗi thống khổ của kẻ học cặn bã."

Viên Tuyết nghe xong có chút muốn cười, nhưng nàng vẫn cố nhịn không bật thành tiếng, nỗi giận vừa dâng lên cũng dịu đi rất nhiều.

Mỗi lần đều như vậy, rõ ràng một bụng tức giận, thế nhưng lại bị gia hỏa này vài ba câu liền hóa giải.

Viên Tuyết cũng không biết Lý Đông có phải chăng là trời phái xuống để tra tấn mình, nàng sợ cứ tiếp tục như thế sẽ gây ra rối loạn nội tiết.

"Vậy được rồi, ngươi đọc sách đi, có chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta."

Viên Tuyết vừa thốt ra lời nói dịu dàng ấy, những trái tim thủy tinh trong toàn bộ lớp học vỡ tan tành.

Băng sơn mỹ nhân vừa mới nói gì?

Không hiểu có thể hỏi nàng ư?

Tất cả mọi người đều hoài nghi mình nghe nhầm, không phải nói Viên Tuyết rất lạnh lùng không chịu giúp đỡ các bạn học khác ư?

Mà là bởi vì ngay cả khi nàng giải thích cho ngươi, nàng vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, một hai lần thì còn được, qua mấy lần những nam học trò muốn tiếp cận nàng cũng không dám hỏi nữa.

Đám nam học trò với ánh mắt đầy ghen tị trần trụi bao vây lấy Lý Đông, ngay cả Vương Kiệt, bạn cùng bàn của hắn, cũng có chút không cam lòng, lẩm bẩm nói: "Thế đạo này là sao đây, vài ngày đều không thèm quay đầu nói chuyện với ta, Đông tử vừa đến đã trở nên nói nhiều."

"Thật sao? Hay là ta để Viên Tuyết cùng ngươi trò chuyện?" Trần Duyệt thính tai, nheo mắt cười ha hả nhìn Vương Kiệt nói.

"Ha ha, chỉ đùa một chút thôi, đây không phải là có nàng rồi sao. . ."

Đôi uyên ương trẻ liếc mắt đưa tình Lý Đông không hứng thú tham dự, hắn có chút đồng tình với Vương Kiệt, đôi khi khoảng cách mới có thể sinh ra vẻ đẹp, ngươi có biết không!

Về phần những lời vừa nói của Viên Tuyết bị Lý Đông tự động bỏ qua, không hiểu hỏi nàng ư, nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng kia, ta cũng không hỏi nổi, nào có đẹp bằng nhìn khuôn mặt tươi cười của Vũ Hàm nhà ta.

Lý Đông cũng không phải tiểu nam sinh dễ dàng bị sắc đẹp làm choáng váng đầu óc, hắn dám nói mình nếu thật sự nảy sinh tình cảm với Viên Tuyết, không quá một ngày Tần Vũ Hàm liền có thể nhận được tin tức.

Đừng nên xem thường sức ảnh hưởng của mỹ nữ, Tần Vũ Hàm mặc dù không học cùng lớp với hắn, nhưng các nàng muốn biết điều gì thì rất dễ dàng.

. . .

Nhịn ròng rã đến trưa, Lý Đông cuối cùng cũng được giải thoát.

Hắn nhanh chóng vác túi sách lên liền lao nhanh đến con hẻm nhỏ ngoài trường, hắn biết Tần Vũ Hàm chắc chắn sẽ ở đó chờ hắn, dù nàng có không chờ thì cũng đành chịu, bởi vì con hẻm đó là con đường Tần Vũ Hàm phải đi qua.

Phía sau nàng, Viên Tuyết có chút thất vọng, nàng đoán được Lý Đông đi đâu, chớ quên con hẻm đó cũng là đường về nhà của nàng.

Nhưng nàng là học bá, học bá rất ít khi rời trường sớm, cho nên ba năm cao trung Lý Đông rất ít khi đụng phải Viên Tuyết.

. . .

Khi Lý Đông đuổi tới con hẻm, Tần Vũ Hàm đã đến.

Trước kia Lý Đông chưa từng để ý, hôm nay lại không hiểu sao nghĩ đến một chuyện, đó chính là Tần Vũ Hàm lại có lúc đến sớm hơn hắn!

Phải biết dạy quá giờ không chỉ là thói quen của giáo sư, mà còn là lệ thường của học bá, trong tình huống bình thường những học trò giỏi đều là những người cuối cùng rời khỏi lớp học.

Nhưng Tần Vũ Hàm mà lại không hề chậm hơn hắn, có vài lần còn nhanh hơn hắn, điều này có chút khó tin.

"Vũ Hàm, tại sao nàng tới nhanh vậy?"

Tần Vũ Hàm cơ bản khinh thường không đáp lời, lời này hỏi thật chẳng có chút trình độ nào, nghe cứ như nàng đang mong ngóng chờ hắn vậy.

Lý Đông cũng dường như ý thức được điều gì, ánh mắt có chút rực cháy.

Hắn rất tự nhiên chuyển đề tài nói: "Vũ Hàm, tối nay chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm đi, mai là ngày nghỉ."

"Không đi, ai biết Viên Tuyết kia có tới không, ta cùng nàng không có tiếng nói chung." Tần Vũ Hàm lẩm bẩm một tiếng, kiêu ngạo hất tay Lý Đông muốn đưa tới.

Lý Đông cũng không nản lòng, trái lại có chút vui vẻ, đây là ghen tuông sao?

Nói thật, quan hệ hiện tại của hai người khiến Lý Đông cũng có chút đau đầu, dù sao cũng chưa từng nói rõ.

Thái độ của Tần Vũ Hàm Lý Đông cũng khó mà đoán định, nhưng chỉ dựa vào câu nói vừa rồi, Lý Đông cảm giác hẳn là mọi việc sẽ thành.

"Yên tâm, lần này không có những người khác, chỉ có hai chúng ta."

"Không có những người khác ta cũng không đi đâu, quan hệ của hai chúng ta là gì chứ, ta tại sao phải cùng ngươi cùng nhau ăn cơm, trong nhà ta cũng không phải không có cơm ăn.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch