Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Vị Này Sau Ba Mươi Tuổi Quá Yêu Nghiệt

Chương 17: Nguyên nhân của các biến cố (1)

Chương 17: Nguyên nhân của các biến cố (1)

Tả Vấn Thiên chậm rãi đi vào giữa sân rộng: "Vừa vặn trở về để làm một vài việc."

"Có một tiểu gia hỏa chạy tới bên này của các ngươi, ta cũng hết cách."

Vừa nói, Tả Vấn Thiên vừa chỉ tay về phía nữ tử ở đằng xa: "Hà Du Du."

Trương Tầm bật cười: "Có ý gì đây?"

"Muốn dẫn người đi sao?"

Tả Vấn Thiên hơi khó xử nói: "Không phải, ta chỉ là muốn nói cho nha đầu này biết, không cần thiết phải chạy xa như vậy, thứ nàng muốn thì Bắc Nhạc đều có thể cho."

Trương Tầm ít nhiều biết rõ tình cảnh của Tả Vấn Thiên, lúc trước Tả Vấn Thiên từng ở dưới tay hắn một thời gian không ngắn.

Hắn quay đầu nhìn về phía Hà Du Du: "Muốn trở về không?"

Hà Du Du khẽ lắc đầu: "Sư ca, ta không quay về."

Tả Vấn Thiên tỏ vẻ bất lực: "Nha đầu, ngươi nghe ta đi, phương thức huấn luyện của Trương ca ngươi gánh không nổi đâu."

"Người bình thường thật sự không thể chịu đựng nổi."

"Ta chịu được!" Giọng nói kiên định của Hà Du Du vang lên.

Tả Vấn Thiên vẻ măt cổ quái, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta nói thật cho ngươi biết, ta chỉ ở cùng bọn họ nửa tháng là đã phải bỏ chạy."

"Ta không cần nói nhiều nữa, chính ngươi tự suy nghĩ đi."

Dứt lời, vô số người lộ vẻ mặt cổ quái nhìn về phía Tả Vấn Thiên và Trương Tầm.

Tả Vấn Thiên vốn là một trong mười đại thiên tài của Bắc Vực, mới hai mươi tuổi đã đột phá võ đạo tam phẩm, hơn nữa võ học từ rất sớm đã đạt đến cảnh giới trung thành.

Với thực lực bực này mà chỉ ở cùng đám người Trương Tầm nửa tháng đã phải bỏ chạy sao?

Chuyện này...

"Vừa vừa phải phải thôi." Trương Tầm liếc xéo Tả Vấn Thiên một cái: "Lời này của ngươi nói ra nghe cứ như Thái Hoa phủ là nơi ăn thịt người không bằng."

Tả Vấn Thiên lắc đầu liên tục, trong mắt hắn, Thái Hoa phủ đúng thật là nơi ăn thịt người.

Người bình thường thật sự gánh không nổi.

Cường độ quá mức kinh khủng.

Đúng lúc này, có một người từ phía Vân Đại đi ra, bước tới bên cạnh Trương Tầm nói: "Trương Tầm, người của Bắc Nhạc tới đây là vì Hà Du Du."

"Tả Vấn Thiên chính là qua đây để đòi người."

"Hiệu trưởng bảo ngươi tự mình quyết định chuyện này."

"Thực lực của Tả Vấn Thiên rất mạnh, thân pháp đã đạt tới đại thành."

Trương Tầm khẽ gật đầu: "Ta biết rồi."

Tả Vấn Thiên thấy thế bèn chắp tay, khẽ nói: "Trương ca, nể mặt chút đi."

"Nha đầu này thật sự không thích hợp đâu."

Trương Tầm không thèm để ý đến Tả Vấn Thiên mà quay sang nhìn Hà Du Du: "Nha đầu, ta hỏi ngươi lần cuối cùng."

"Có muốn trở về không?"

Ngay khắc này, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào thân ảnh của Hà Du Du.

Hà Du Du nhìn vào ánh mắt bình thản kia của Trương Tầm, sau một hồi đấu tranh tư tưởng trong lòng, nàng mới chậm rãi mở miệng: "Sư ca, ta có thể không quay về không?"

Trương Tầm nở một nụ cười tự tin: "Đương nhiên rồi, trừ phi Tả Vấn Thiên dùng cảnh giới để áp chế ta."

"Cùng là võ đạo tam phẩm, ta có thể đánh cho hắn phải tâm phục khẩu phục."

Xung quanh vang lên một trận xôn xao.

Cảm giác mà Trương Tầm mang lại cho mọi người lúc này chính là cuồng vọng, cực kỳ cuồng vọng.

Tả Vấn Thiên... đó chính là một thiên tài tuyệt đối.

Nghe vậy, Tả Vấn Thiên khẽ nheo mắt lại, hắn hiểu rất rõ Trương Tầm là loại người nào.

Trương Tầm ở trong tiểu đội của Thái Hoa phủ có lẽ không phải là kẻ mạnh nhất, nhưng tuyệt đối là kẻ tự tin nhất.

Những năm qua, tỉ lệ thương vong của tiểu đội Trương Tầm luôn ở mức thấp nhất.

Trương Tầm xưa nay chưa từng nói khoác.

"Trương ca, ta chỉ mất một năm đã luyện thân pháp tới cảnh giới đại thành!" Giọng nói trầm thấp của Tả Vấn Thiên vang lên.

Lời còn chưa dứt, thân ảnh của Trương Tầm đã xuất hiện ở trước mặt Tả Vấn Thiên, khoảng cách chỉ vỏn vẹn một mét.

Đồng tử của Tả Vấn Thiên đột ngột co rụt lại, hắn vô cùng kinh hãi nhìn Trương Tầm đang đứng ngay trước mặt.

"Tiểu Thiên, ngươi xem thân pháp này của ta thế nào." Trương Tầm híp mắt cười nhìn Tả Vấn Thiên.

"Thanh Phong Trục Vân đại thành, Phong Quá Vô Ngân!" Tả Vấn Thiên chấn kinh nhìn Trương Tầm.

"Trương ca..."

"Ngươi thế này..."

"Ngươi đang đùa kiểu gì vậy chứ?!"

"Điên rồi, điên thật rồi!!"

Tả Vấn Thiên đã bắt đầu nói năng lộn xộn. Thân pháp Thanh Phong Trục Vân của Thái Hoa phủ, trong số những người hắn quen biết, kẻ có thể luyện tới cảnh giới đại thành chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Trương Tầm rõ ràng trước đó chỉ mới ở mức tiểu thành, vậy mà mới một năm không gặp đã trực tiếp đạt tới đại thành.

Kết quả này khiến hắn thật sự không biết phải hình dung như thế nào nữa.

"Còn muốn đánh nữa không? Hay là thử một chút xem." Trương Tầm cười nói.

"Đánh cái rắm ấy." Tả Vấn Thiên liên tục xua tay, lộ ra vẻ sợ hãi: "Trương ca vẫn là Trương ca."

"Ngươi nói sao thì là vậy."

"Nha đầu này giao cho ngươi đó, ta không quản nổi nữa rồi."

Tả Vấn Thiên dứt lời liền trực tiếp rời đi, không thèm quay đầu lại.

Mặc cho người của Bắc Nhạc thành có nháy mắt ra hiệu thế nào, hắn cũng vờ như không thấy.

Trong lòng hắn biết rất rõ, ở cùng một cảnh giới mà đấu với Trương Tầm đã đạt tới thân pháp đại thành thì chẳng khác nào tự tìm khổ.

Bản thân hắn là thiên tài không sai, nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với loại người đã chinh chiến suốt tám năm ròng rã trên vạn tộc chiến trường như Trương Tầm.

Tả Vấn Thiên đến nhanh mà đi cũng nhanh, tuy rằng việc này có phần kỳ lạ, nhưng nó lại một lần nữa chứng minh sự khủng bố của Trương Tầm.

Bắc Nhạc thành lần này để Tả Vấn Thiên tới đây rõ ràng là có chuẩn bị trước, tất cả là vì cô bé Hà Du Du kia.

Thế nhưng sau khi nhìn thấy thân pháp đại thành của Trương Tầm, Tả Vấn Thiên liền dứt khoát bỏ đi, không thèm ngoảnh đầu lại.

Tả Vấn Thiên là ai chứ, một trong mười đại thiên tài của Bắc Vực, có bao giờ chịu cúi đầu trước ai đâu.

Hiện tại tất cả những điều này chỉ có thể nói rõ một vấn đề: Ở cảnh giới võ đạo tam phẩm này, nếu như không thể áp chế được Trương Tầm về mặt lĩnh ngộ võ học thì căn bản là không có cách nào đấu nổi.

Ở cùng một điều kiện, Trương Tầm chính là vương giả.

"Thái Hoa phủ... quả nhiên giống như lời đồn." Không ít người bắt đầu cảm thán.

Tả Vấn Thiên không mạnh sao? Chắc chắn là không phải.

Tả Vấn Thiên vốn nổi tiếng là kẻ kiêu ngạo, thế nhưng khi đối mặt với Trương Tầm lại trực tiếp nhượng bộ.

Khoảng cách chênh lệch đáng sợ này không chỉ là một chút ít.

Người của Vân Đại ai nấy đều kinh hãi nhìn Trương Tầm.

Thân pháp đại thành... đây rốt cuộc là thực lực khủng khiếp cỡ nào chứ.

Rất nhiều cường giả thượng tam phẩm cũng chỉ luyện thân pháp đến mức trung thành, độ thuần thục của mức đại thành này quả thực là quá cao.

"Hắn rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu thực lực nữa?" Đây chính là tiếng lòng của vô số người lúc này.

Theo tư liệu từ phía vạn tộc chiến trường, Trương Tầm rõ ràng chỉ ở mức tiểu thành, mọi người có suy đoán thì tối đa cũng chỉ là trung thành mà thôi.

Thế nhưng hiện tại, Trương Tầm lại trực tiếp phô diễn ra thân pháp đại thành.

"Khó trách hắn lại dám lập võ đài, hắn quả thật là có chỗ dựa vững chắc." Xung quanh vang lên không ít tiếng cảm thán.

Giữa sân rộng một lần nữa rơi vào bầu không khí im lặng.

Đối mặt với một Trương Tầm có chiến lực kinh người như thế, trừ phi những người thuộc thế hệ trước chịu ra tay, bằng không thật sự không có cách nào đánh lại.

Nhưng nếu để những bậc tiền bối thượng tam phẩm tự hạ thấp thân phận ra tay, đó chẳng phải là làm loạn hay sao.

"Trương Tầm, so tài chút kiếm pháp thế nào?" Một người nhìn Trương Tầm đứng giữa sân, mỉm cười hỏi.

Trương Tầm cười đáp: "Được, xin mời..."

Không lâu sau, hai người chỉ so tài điểm tới là dừng, người kia bèn chủ động lui xuống.

Sau đó lại có người tiếp tục đi lên để giao đấu thân pháp.

Tiếp đó lại có người không dùng võ học mà chỉ thuần túy đọ sức bằng nhục thân.

Tất cả những cuộc so tài võ học đều chỉ dừng lại ở mức điểm tới là dừng, sau đó mỗi người đều tự thối lui.

Trận khiêu chiến đầy không khí giương cung bạt kiếm này dường như đã đi đến hồi kết sau khi Tả Vấn Thiên xuất hiện và ép được Trương Tầm phô diễn thân pháp đại thành.

Mục đích của mọi người không phải là đánh bại Trương Tầm, mà là để phô diễn thực lực của riêng mình.

Cuộc so tài liên tục kéo dài cho đến khoảng năm giờ chiều.

Trương Tầm đã trải qua không dưới hai mươi trận chiến, tuy nói tiêu hao không nhỏ nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể chịu đựng được.

Không ít người đều biết rõ trữ lượng linh khí của võ đạo tam phẩm là bao nhiêu, Trương Tầm chiến đấu cho tới tận bây giờ mà vẫn có thể duy trì được sức chiến đấu, khả năng khống chế linh khí bực này khiến vô số người phải trầm trồ thán phục.

Thái Hoa phủ quả thực rất mạnh!

Trương Tầm cũng vô cùng mạnh mẽ!

Trương Tầm hiểu rõ mục đích của các trường đại học lớn, thế nên khi chiến đấu, hắn cũng luôn giữ thế cân bằng lực lượng.

Vân Đại chỉ cần mười người, học sinh có nhiều hơn nữa thì hắn cũng không thể nhận hết, để những học sinh khác tìm được một nơi chốn tốt cũng là chuyện tốt.

Trong sự kinh ngạc và cảm thán của vô số người, trận đấu lôi đài thu hút muôn vàn ánh nhìn này đã hạ màn với tư thế vô địch tuyệt đối của Trương Tầm.

Những mối nghi ngờ trong lòng của vô số người cũng theo đó mà được giải đáp.

Ví như, Thái Hoa phủ có thật sự mạnh mẽ giống như trong truyền thuyết hay không? Câu trả lời dĩ nhiên là có, mạnh đến mức không có gì để bàn cãi.

Còn nữa, tại sao Thái Hoa phủ lại đồng ý cấp hạn ngạch thí luyện cho Vân Đại, hơn nữa còn chưa từng công khai phủ nhận chuyện này.

Thực lực của Trương Tầm như vậy, sớm muộn gì cũng phải trở về Thái Hoa phủ, hắn tự nhiên có tư cách để tiến cử.

Đồng thời, không ít người hoài nghi rằng Thái Hoa phủ là cố ý muốn để Trương Tầm phô diễn thực lực.

Phía Vân Đại vừa mới kết thúc, phía Thiên Lam thành cũng lập tức tung ra tin tức: Mười ngày sau, Vân Du Phong sẽ đích thân tới Thiên Lam thành để chỉ đạo cho nhóm học sinh tham gia giải đấu giữa các trường đại học lần này.

Thiên Lam thành vừa đưa tin, Bắc Nhạc thành cũng không hề chịu kém cạnh khi cử Tả Vấn Thiên làm người dẫn đầu cho giải đấu lần này.

Các trường đại học khác cũng lần lượt công bố tin tức, các thiên tài đỉnh cấp từng ra trường trước đây nay đều sôi nổi trở về để chỉ dẫn cho kỳ thi đấu lần này.

Trong phút chốc, giải đấu giữa các trường đại học lần này đã trở thành tiêu điểm chú ý của vô số người.

Ở phía bên kia vạn tộc chiến trường, không ít người cũng đang dồn sự chú ý vào chuyện nơi đây.

Đặc biệt là khi nhiều người nhìn thấy biểu hiện của Trương Tầm, bọn họ kinh ngạc đến mức cằm suýt chút nữa rơi xuống đất.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch