Một người trẻ tuổi mặc trang phục bình thường đã chờ sẵn ở trước cửa biệt thự của Trương Tầm.
Người này là Đường Uyên, con trai độc nhất của phủ thành chủ thành phố Vân Châu.
Đường Uyên vừa vội vã từ vạn tộc chiến trường trở về ngay trong đêm qua.
Hắn đã nghe qua những lời đồn về Trương Tầm, hay nói đúng hơn, trong một khoảng thời gian rất dài, Trương Tầm luôn là mục tiêu phấn đấu của hắn.
Hắn nhỏ hơn Trương Tầm ba tuổi, vào thời điểm Trương Tầm tiến vào vạn tộc chiến trường, hắn chỉ mới vừa bước chân vào học viện võ đạo Vân Châu.
Lần này, vì Trương Tầm trở về để Vân Châu tuyển chọn người tham gia thí luyện của Thái Hoa phủ, nên phụ thân hắn mới gọi hắn về.
"Thí luyện Thái Hoa phủ..."
"Làm sao có thể đơn giản như vậy chứ."
Đường Uyên tựa người vào cửa biệt thự, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía cái cây lớn đang đung đưa theo gió ở đằng xa.
Trên đầu ngón tay hắn, một đồng xu màu đen sẫm nhảy múa giữa các móng tay, thỉnh thoảng lóe sáng rồi lại tối đi.
"Mời vào." Giọng nói phát ra từ loa ngoài cửa đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Đường Uyên.
Cửa chính biệt thự mở ra, Đường Uyên chậm rãi bước vào trong.
Trong phòng, Trương Tầm vừa mới tắm rửa xong đi ra. Những vết thương chằng chịt trên cơ thể hắn hiện rõ mồn một. Trông thấy Đường Uyên, hắn liền cười lên tiếng chào hỏi:
"Cứ tự nhiên ngồi đi."
"Uống gì đây..." Trương Tầm bước về phía chiếc tủ lạnh ở đằng xa: "Bia nhé?"
"Được." Đường Uyên nhìn theo bóng lưng Trương Tầm rồi đáp lại một tiếng.
Trong đầu hắn vẫn còn đang kinh ngạc trước những vết thương lộ ra ngoài lớp áo ngủ của Trương Tầm.
Trương Tầm... đã ở Thái Hoa phủ suốt tám năm qua.
Việc này đòi hỏi thực lực ra sao và sự cảnh giác cao độ đến nhường nào mới có thể làm được chứ?
"Vút..." Trương Tầm lấy ra một chai bia ném cho Đường Uyên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn rồi cười hỏi: "Nghĩ gì thế?"
"Có chuyện gì sao?"
Đường Uyên cười cười: "Không có gì, chỉ là ta có chút kinh ngạc."
Trương Tầm chú ý tới ánh mắt của Đường Uyên, bèn chỉ vào vết sẹo của mình: "Cái này à?"
"Ừm." Đường Uyên khui bia uống một ngụm, rồi ngồi xuống đối diện Trương Tầm.
Trương Tầm tùy ý cười một tiếng: "Vẫn ổn, của ta thế này là còn ít đấy, những người khác còn nhiều hơn."
"Cái nơi quỷ quái như vạn tộc chiến trường vốn dĩ là như vậy mà."
"Đúng vậy, nơi đó là chỗ ăn thịt người." Đường Uyên tràn đầy cảm xúc, hắn cũng từng ở vạn tộc chiến trường vài năm.
"Ta từng ở khu vực cồn cát bên kia suốt ba năm."
"Đã có rất nhiều lần suýt chút nữa là mất mạng."
Sau một hồi cảm thán, Đường Uyên tự giới thiệu bản thân: "Đường Uyên, năm nay hai mươi bảy tuổi, võ đạo tứ phẩm."
"Hiệu trưởng nói bên phía ngươi cần sắp xếp một số việc, cho nên bảo ta qua đây để hỗ trợ ngươi."
Trương Tầm suy nghĩ vài giây, có chút không chắc chắn hỏi lại: "Con trai độc nhất của thành chủ, Đường Uyên?"
"Đúng vậy." Đường Uyên đáp.
Ánh mắt Trương Tầm lộ ra một tia đầy ẩn ý, hắn cười nói: "Xem ra Vân Châu này cũng không yên bình nhỉ."
"Thành chủ và hiệu trưởng bảo ngươi qua đây, đoán chừng là sợ ta gặp phải phiền phức."
Đường Uyên cũng không kiêng dè gì, nói thẳng: "Đúng vậy, hiện tại chuyện về thí luyện của Thái Hoa phủ đã truyền ra ngoài."
"Một lượng lớn tài nguyên của Vân Đại đang tập trung về phía này, rất khó để không xảy ra chuyện."
Đường Uyên im lặng vài giây rồi nói: "Sư ca, liên bang không giống với vạn tộc chiến trường, đây là hai thế giới khác nhau, có hai bộ quy tắc riêng biệt."
"Ở thế giới liên bang, việc xử lý nhiều chuyện rắc rối hơn ở vạn tộc chiến trường rất nhiều."
"Sư ca, ngươi đã rời khỏi đây quá lâu rồi, cho nên phụ thân và hiệu trưởng mới bảo ta tới để xử lý giúp ngươi."
Trương Tầm không hề phản bác, hắn cũng hiểu rõ sự khác biệt giữa hai bên: "Đúng vậy, bên này quả thực phiền phức thật."
"Ở vạn tộc chiến trường, hễ gặp phiền phức thì cứ trực tiếp giết đi là xong chuyện."
"Còn ở bên này... e là không thể làm vậy."
"Sau này phải làm phiền ngươi rồi."
"Chuyện nhỏ thôi." Đường Uyên cười đáp.
Trương Tầm châm một điếu thuốc, mặc kệ sau này có phiền toái gì, đó cũng là chuyện của tương lai.
Hiện tại điều quan trọng nhất chính là chuyện phòng tu luyện.
Sau khi giải quyết xong, bản thân hắn cũng phải tìm thời gian để phục dụng Linh Tuyền Đan, tiến vào trạng thái tu luyện nhằm nâng cao thực lực.
Chuyện tu luyện không thể cứ mãi trì hoãn được.
"Ngươi hãy liên hệ với phụ thân ngươi và hiệu trưởng xem."
"Xem khi nào họ rảnh, ngươi cùng ta đi một chuyến đến phủ thành chủ, có một vài việc cần tìm họ thương nghị."
"Việc này vô cùng hệ trọng."
"Được." Đường Uyên liền gọi điện thoại hỏi thăm, sau đó liền xác định thời gian.
"Họ đang ở phủ thành chủ, chúng ta có thể qua đó bất cứ lúc nào."
"Đi thôi." Trương Tầm đứng dậy đáp lại một tiếng: "Ta đi thay bộ quần áo khác rồi đi."
Một lát sau...
Trương Tầm cùng Đường Uyên rời khỏi biệt thự, đi ra khỏi Vân Đại.
Ngay khoảnh khắc bước ra ngoài, Trương Tầm đã nhận ra có điểm bất thường, rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn đã sinh tồn ở vạn tộc chiến trường suốt tám năm, nếu không có sự nhạy cảm này thì hắn đã sớm bỏ mạng từ lâu rồi.
"Người quả thật đông thật đấy." Trương Tầm không khỏi cảm khái.
Đường Uyên vốn đã biết rõ tình hình bên ngoài nên không nói thêm gì nhiều.
Hai người lên xe rồi thẳng tiến đến phủ thành chủ.
Trên suốt quãng đường đi, vẫn có không ít người bám theo sau lưng họ.
"Không phải chứ, thế này chẳng phải là quá quang minh chính đại rồi sao?" Trương Tầm ngồi trong xe, nhận ra vẫn có người bám đuôi phía sau, nét mặt hắn lộ vẻ hơi kỳ quái.
Hay nói đúng hơn là hắn nhất thời vẫn chưa thích nghi được với tình huống kiểu này.
Chuyện này nếu ở vạn tộc chiến trường, chỉ cần bám theo quá mười phút là đã trực tiếp ra tay giết người rồi.
"Sư ca, không có cách nào khác đâu, đây chính là thế giới liên bang." Đường Uyên giải thích.
"Dù sao đối phương cũng chỉ là theo dõi chứ chưa có hành vi vi phạm nào khác."
"Cũng đúng." Trương Tầm lắc đầu, quả thật hắn cần phải thích nghi với phương thức sinh hoạt ở bên này.
Sau đó, ánh mắt hắn dời sang đồng xu màu đen sẫm liên tục nhảy múa trên tay Đường Uyên.
"Ngươi bắt đầu chơi thứ này từ khi nào vậy?"
Đường Uyên cười nói: "Một năm trước, ta vô tình gặp được một người, người đó bảo làm như vậy có thể rèn luyện độ chuẩn xác khi khống chế linh khí."
"Ta dùng thử qua, quả thực thấy có tiến bộ nên vẫn luôn luyện tập cho tới nay."
Trương Tầm bật cười nói: "Một gia hỏa suốt ngày khoác chiếc áo choàng rách rưới đúng không?"
"Hơn nữa, lão gia hỏa kia lúc nào trông cũng thần thần bí bí, đúng không?"
Đường Uyên hơi sững sờ: "Đúng vậy, phương pháp rèn luyện cùng đồng xu này tiêu tốn năm vạn linh thạch."
"Sư ca biết chuyện này sao?"
Tay phải Trương Tầm khẽ động, đồng xu trên đầu ngón tay Đường Uyên liền trực tiếp bay sang.
Sau đó, nó lơ lửng ngay phía trên tay phải của Trương Tầm, hoàn toàn đứng im.
Một giây, hai giây, ba giây... trọn vẹn mười giây trôi qua.
"Cũng không tệ lắm, chất lượng trung phẩm, không lỗ." Tay phải Trương Tầm khẽ nhúc nhích, đồng xu lại rơi trở về ngón tay Đường Uyên.
Đường Uyên liền nắm chặt đồng xu, kinh ngạc nhìn Trương Tầm.
Vừa rồi, đồng xu kia đã dừng lại giữa không trung suốt mười giây.
Đó là tận mười giây cơ đấy!
Đồng xu này được làm từ chất liệu đặc biệt, muốn nó nhảy múa giữa không trung thì bắt buộc phải dùng linh khí để dẫn dắt.
Còn muốn cho nó đứng yên giữa không trung, ngón tay cần phải không ngừng truyền ra linh khí tác động lên đồng xu, hơn nữa cường độ phải vô cùng chuẩn xác.
Nếu không thì... đồng xu sẽ lập tức rơi xuống đất.
Thế nhưng trong mười giây vừa rồi, đồng xu lơ lửng trên không trung gần như không hề nhúc nhích, điều này chứng tỏ khả năng kiểm soát linh lực của Trương Tầm đã đạt tới mức độ kinh người.
Hay nói cách khác, Trương Tầm đang trực tiếp dùng linh khí để nâng đỡ nó.
Linh khí hóa tơ...
"Sư ca... ngươi thế này..." Đường Uyên thực sự chấn kinh rồi.
Với khả năng khống chế linh khí như thế này của Trương Tầm, hắn không dám tưởng tượng năng lực thực chiến của đối phương sẽ mạnh đến mức nào.
Đây chính là thực lực của đệ tử thế lực đỉnh cấp như Thái Hoa phủ sao?
Quá mạnh mẽ rồi.
Khoảng cách này... quả thật không phải chỉ là một chút.
"Ting ting..."
Điện thoại di động của Đường Uyên vang lên tiếng báo hiệu.
"Gửi cho ngươi rồi đấy, cứ từ từ mà luyện, thứ này không có đường tắt đâu, chủ yếu là phương pháp thôi." Trương Tầm tùy ý cười nói.
Đường Uyên vui mừng khôn xiết, liên tục nói lời cảm ơn, sau đó lập tức mở điện thoại ra xem tài liệu vừa nhận.
Bên trong giới thiệu vô cùng chi tiết quá trình linh khí hóa tơ, kèm theo cả phương pháp thực hiện.
"Sư ca... cái này..."
Đường Uyên không phải kẻ ngốc, hắn biết rõ thứ này vô cùng quý giá.
Việc khống chế và giữ ổn định linh khí luôn là nền tảng trong chiến đấu, tài liệu này tuyệt đối không hề tầm thường.
"Không có gì đâu, đều là do chúng ta tự mình đúc kết ra." Trương Tầm biết rõ Đường Uyên đang lo lắng điều gì, bèn trao cho hắn một ánh mắt trấn an.
Sau đó, hắn tựa người vào ghế, giọng nói mang theo chút hoài niệm vang lên:
"Ban đầu chúng ta cũng luyện thứ này, về sau mấy huynh đệ liền bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để nâng cao hiệu quả nhanh hơn."
"Qua lại vài lần, tài liệu thu thập được cũng ngày một nhiều thêm."
"Những phần liên quan đến bí mật tông môn, chúng ta đều đã loại bỏ rồi."
"Thứ này không tính là quá quý giá, chỉ là những người ngươi tiếp xúc chưa đủ tầm để tiếp cận loại tài liệu này mà thôi."
"Đúng rồi... lão đầu bán đồ cho ngươi là một vị cường giả Phong Hầu cảnh đấy, sau này có gặp lại thì nhớ khách khí một chút."
"Lão tên là gì thì ta không rõ, có điều người của Thái Hoa phủ đều bảo chúng ta gọi lão là Tôn lão quỷ."
Đường Uyên nhất thời ngây người, trong đầu hắn lập tức hiện lên dáng vẻ lấm la lấm lét của lão đầu kia.
"Phong Hầu cảnh sao... Dáng vẻ của lão..."
"Sư ca... chuyện này..."
Trương Tầm thấy Đường Uyên kinh ngạc như vậy liền bật cười, bọn hắn năm xưa cũng có phản ứng y hệt thế này.
"Không ngờ tới đúng không? Lúc trước chúng ta cũng không thể nào ngờ được."
"Gặp được Tôn lão quỷ cũng được xem như một loại kỳ ngộ, phương pháp đó lão cũng không phải gặp ai cũng bán."
"Dĩ nhiên, lão cũng lừa gạt không ít người, đồng xu kia cũng chia ra làm nhiều loại khác nhau. Loại hạ đẳng nhất gần như không có tác dụng gì, hoàn toàn là để bịp bợm."
"Ở khu vực Bắc Vực này, ai luyện môn này thì đồng xu đều là từ chỗ Tôn lão quỷ mà ra cả."
"Dù sao ngươi cứ hiểu lão nhân kia là một lão ngoan cố là được."
"Đồ tốt trên người lão đầu kia không thiếu, có điều lão chỉ bán tùy theo đối tượng thôi. Lúc trước bọn ta từng đi tìm Tôn lão quỷ nhưng cũng không tìm được."
"Ừm... Sau này nếu có gặp lại thì đừng có ngại ngùng, hãy nắm lấy cơ hội, có gì thắc mắc hay không hiểu thì cứ trực tiếp hỏi thẳng. Mặt dày một chút cũng không sao, cứ đuổi theo mà hỏi, lão đầu kia không phải người bình thường đâu."
Đường Uyên nghiêm túc gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Cường giả Phong Hầu cảnh cơ mà... Một nhân vật như vậy dù thế nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không tầm thường.
"Ừm." Trương Tầm không nói thêm gì nữa, hắn hiểu rất rõ Tôn lão quỷ là hạng người gì.
Tôn lão quỷ có thể đưa đồng xu thật cho ai thì thiên tư của người đó chắc chắn không tồi, đây có thể coi là sự công nhận về tư chất.
Bản thân hắn đã gặp được hậu bối này, vậy thì tiện tay chỉ điểm một chút.
Trên vạn tộc chiến trường... có thêm một vị cao thủ là có thêm một phần hy vọng.
Con đường tu luyện của mỗi người cuối cùng có thể đi được bao xa, chẳng ai dám nói trước điều gì.
Nào là kỳ ngộ, nào là tích lũy sâu dày rồi bộc phát về sau, vân vân...
Ví như chính bản thân hắn, vốn dĩ đã không còn hy vọng gì, nhưng nhờ có hệ thống mà ngọn lửa hy vọng lại một lần nữa được thắp sáng.
Không lâu sau, chiếc xe dừng lại trước cổng phủ thành chủ.
Thành chủ Đường Đông Lưu và Lục Phù đã đứng đợi sẵn từ trước.
Đường Uyên cung kính chào: "Phụ thân, hiệu trưởng."
"Bái kiến Đường thành chủ, bái kiến hiệu trưởng." Trương Tầm khẽ hành lễ.
"Khách khí làm gì, đều không phải người ngoài cả." Đường Đông Lưu và Lục Phù cười ha hả nói.
"Vào trong rồi nói."
"Ngươi vội vã tìm chúng ta như vậy, là có chuyện gì sao?"
Mấy người vừa trò chuyện vừa rảo bước đi vào trong nhà.