Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Võ Đại Lang: Ta Còn Là Cưới Phan Kim Liên

Chương 10: Thêm nguyên liệu nấu ăn mới! Canh hai! (1)

Chương 10: Thêm nguyên liệu nấu ăn mới! Canh hai! (1)


"Bản vẽ cải tạo sao? Ta nhìn không hiểu... Nhưng trông thật tinh xảo, không ngờ ngươi còn biết vẽ cả những thứ này..." Phan Kim Liên lúc này càng cảm thấy Võ Thực khiến nàng kinh ngạc, kẻ vừa thấp lùn lại thô kệch này không ngờ lại đa tài đa nghệ đến thế.

Phan Kim Liên nhìn Võ Thực cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, chỉ là khi Võ Thực ngồi trên ghế đẩu, nàng phải cúi đầu mới nhìn thấy mặt hắn. Nàng thầm cảm thán, Đại Lang bây giờ coi như đã biết kiếm tiền, chẳng kém cạnh ai. Nếu hắn tuấn tú hơn một chút, vóc dáng cao hơn một chút, nàng cũng chẳng còn mong cầu gì hơn.

Nhưng Phan Kim Liên biết rõ điều đó là không thể, Võ Thực chỉ cao một mét tư, không thể nào cao thêm được nữa, nàng chưa từng nghe nói ai ở tuổi này mà còn lớn thêm được. Nàng cảm thấy Võ Thực vẫn có những ưu điểm riêng, ít nhất là biết kiếm tiền, lại có nhiều ý tưởng mới mẻ, quả là một người có khiếu làm ăn.

Phan Kim Liên vốn đã quen sống trong những gia đình đại hộ, tự nhiên không hy vọng điều kiện sống sau này quá kém cỏi. Nay Đại Lang đã biết kiếm tiền, dù nhìn hắn vẫn thấy không đành lòng, nhưng nàng cũng không còn bài xích như trước.

"Đại Lang, làm xong thì nghỉ ngơi sớm một chút, đừng để quá mệt mỏi!" Phan Kim Liên dặn dò một câu rồi đi lên lầu.

"Được!" Võ Thực gật đầu, mãi đến đêm khuya khi chuẩn bị xong xuôi các bản vẽ, hắn mới vươn vai đi ngủ.

Chỉ là khi lên lầu, Võ Thực vừa đi vừa mải suy nghĩ nên không chú ý mà ngồi xuống giường của Phan Kim Liên. Phan Kim Liên giật nảy mình: "Đại Lang ngươi muốn làm gì? Ta vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng!..."

Kỳ thật lúc này hắn cũng không có ý nghĩ đó, trong đầu hắn đều là các bản vẽ trang trí. Võ Thực đi sang phòng nhỏ bên cạnh để ngủ, Phan Kim Liên nhìn theo bóng lưng hắn mà thở dài một tiếng, nàng quả thực vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong. Nhưng thấy Võ Đại vất vả như vậy, trong lòng nàng cũng có chút áy náy. Bản tính nàng vốn không xấu, đêm đó Phan Kim Liên trằn trọc không ngủ, vừa nghe thấy động tĩnh biết Võ Đại dậy làm việc, nàng cũng vội vàng thức giấc để giúp đỡ thu dọn.

Sáng sớm sau khi làm xong một đợt bánh, Võ Thực bảo Vận ca mang đi giao cho các chưởng quỹ đã đặt hàng xung quanh. Mỗi ngày hắn đều phải đưa đi mấy chục chiếc bánh nướng. Vận ca trở thành người giao hàng cho hắn, làm việc rất hăng hái. Tô Nhị cũng đến phụ giúp một tay. Phan Kim Liên nhờ vậy mà nhẹ nhõm hơn nhiều. Võ Thực hiện tại cũng không thấy mệt mỏi, thể chất tăng cường khiến hắn làm việc gì cũng đầy sức lực.

Có đôi khi Võ Thực thầm nghĩ, thể chất tăng cường rồi thì phương diện kia của mình liệu có tăng cường theo không? Mặc dù Phan Kim Liên không cho hắn chạm vào, nhưng là đàn ông thì có thể không dùng đến nhưng nhất định công năng phải mạnh mẽ... Khụ khụ...

Ngày hôm đó, vừa mở cửa vào sáng sớm:

"Võ chưởng quỹ, ngươi cuối cùng cũng mở cửa rồi, ta đợi ngươi đã nửa ngày!"

"Võ chưởng quỹ, cho ta ba chiếc bánh nướng!"

"Cho ta sáu chiếc!" Có khách nhân mua cả phần bữa sáng cho gia đình tại chỗ Võ Đại.

Công việc kinh doanh ngày càng phát đạt.

"Mọi người đừng chen lấn, ai cũng sẽ mua được, hãy xếp hàng đi!" Võ Thực bận rộn đến quên cả trời đất. Vận ca cũng giúp đỡ phụ việc, vì buôn bán tốt nên Vận ca thường phụ xong mới về nhà đi bán lê, như vậy buổi sáng hắn cũng không cần đi bán dạo nữa. Tô Nhị thì cần cù chăm chỉ làm việc bên lò lửa, tuy trời lạnh nhưng bên lò vẫn rất ấm áp, lại còn kiếm được tiền.

Lúc thuê bọn họ, Võ Thực đã giao hẹn trả một ngàn ba trăm văn, cao hơn bên ngoài một chút. Gần đây buôn bán tốt nên hắn cũng không keo kiệt, định bụng đến lúc phát lương sẽ thưởng thêm.

Buổi chiều khi dẹp hàng, trong tiệm có mấy người tìm tới, đều là thợ mộc và thợ xây. Võ Thực tranh thủ lúc nghỉ bán để họ bắt đầu thi công trong nhà. Nhìn thấy bản vẽ của Võ Thực, mấy người thợ không khỏi thắc mắc, một người thợ mộc hỏi: "Võ chưởng quỹ, đây là bản vẽ cải tạo nhà sao?"

"Phải! Ta giải thích cho các ngươi, chỗ này và chỗ này phải làm cho vuông vắn, mặt đất lát lại một tầng gạch đá cho thật chỉnh tề, còn đây là chỗ đặt quầy hàng, cánh cửa này... phá bỏ cho ta!"

Võ Thực giải thích một hồi lâu, mấy người thợ cuối cùng cũng hiểu ra, không khỏi bội phục thiết kế độc đáo của hắn. Trong mấy ngày sau đó, nhà của Võ Đại bắt đầu được sửa sang, tuy phong cách có chút khác biệt với các cửa hàng khác nhưng lại mang một hương vị đặc biệt riêng.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch