Đại Càn vương triều, Thương Long châu, quận thành Vị Thủy.
Trời đã sáng rõ.
Ầm!
Bên trong một gian nhà dân ở ngõ Lê Hoa vang lên tiếng xèo xèo của thịt khi vừa cho vào chảo dầu nóng.
Những miếng thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ nhảy lách tách trong chảo, dầu nóng không ngừng ép ra lớp mỡ béo ngậy, hương thơm của thịt tỏa ra tràn ngập cả tiểu viện.
Bên ngoài cửa sổ, một bé gái để tóc trái đào đang nằm bò lên bệ, đôi mắt trông mong nhìn vào trong phòng, nước miếng chảy xuống làm ướt gần nửa bệ cửa.
"Ca ca, thơm quá đi thôi ~~"
Trần Nhị Nha nhìn thiếu niên đang bận rộn trong phòng, luôn cảm thấy hôm nay ca ca có chút khác so với ngày thường.
Đêm qua ca ca bận rộn cả đêm không về, mãi đến lúc trời tờ mờ sáng mới tan sở. Bình thường nếu có việc tuần đêm, sau khi về nhà, ca ca cơ bản chỉ ăn qua loa một miếng rồi nằm lăn ra ngủ. Nhưng hôm nay lại thật hiếm lạ.
Hắn chẳng những mua thịt về mà còn tự mình cầm dao xuống bếp.
"Niếp Niếp, chờ một chút, sắp xong rồi đây."
Thiếu niên đang bận rộn, tay chân thuần thục đổ phụ liệu vào nồi sắt, rắc thêm chút muối, sau đó mỉm cười với cô bé bên cửa sổ.
Nụ cười của hắn có chút rạng rỡ, Trần Nhị Nha cảm thấy hôm nay ca ca thật dễ nhìn.
Hắn nhanh nhẹn múc thịt ba chỉ đã chín ra bát, sau đó lại nổi lửa xào một đĩa rau tươi. Rau này do chính tay Trần Nhị Nha trồng, từ lúc hái cho đến khi vào nồi vẫn còn tươi nguyên.
Động tác của thiếu niên cực kỳ điêu luyện, hết thảy đều được giải quyết gọn gàng.
"Niếp Niếp, mau lại bưng thức ăn, hôm nay chúng ta ăn ở ngoài sân."
Trần Bình An xới hai bát cơm, bưng về phía sân nhỏ.
Giữa sân bày một chiếc bàn gỗ cũ kỹ cùng hai chiếc ghế. Trên ghế có không ít vết cắt, hằn rõ dấu vết của năm tháng.
"Đến đây!"
Trần Nhị Nha động tác nhanh nhẹn, mỗi tay bưng một bát thức ăn, hứng khởi đặt lên bàn.
"Ca ca, hôm nay có chuyện gì tốt sao mà huynh lại làm nhiều đồ ăn ngon như vậy?"
Trần Nhị Nha nhìn thức ăn thơm phức trên bàn, nước miếng suýt chút nữa trào ra.
Trên bàn đặt hai bát cơm trắng tinh, không chút tạp chất, nhìn qua là biết được nấu từ loại gạo thượng hạng. Một bát thịt ba chỉ, một đĩa rau xào và một bát canh xương hầm thơm lừng. Nước canh đặc màu trắng sữa bốc hơi nghi ngút, khiến người ta thèm thuồng.
Bữa ăn thịnh soạn thế này, đừng nói là bây giờ, ngay cả khi phụ thân của họ còn sống, bọn họ cũng hiếm khi được hưởng thụ qua.
Nghe vậy, Trần Bình An xoa đầu muội muội: "Chỉ là cảm thấy đã lâu không ăn thịt, hôm nay muốn ăn một bữa cho đã thèm."
"Ca~ muội lớn rồi, đừng có cứ xoa đầu muội mãi thế!"
Trần Nhị Nha gạt tay ca ca ra, ra vẻ hung dữ nhìn hắn, nhưng vừa nhìn qua, nàng bỗng ngẩn người. Trong mắt ca ca dường như đang phát ra ánh sáng. Loại ánh sáng này, kể từ sau khi phụ thân qua đời, nàng chưa từng thấy lại trong mắt hắn.
Hôm nay rốt cuộc là vì sao?
Trần Bình An ôn nhu nhìn muội muội, gắp một miếng thịt ba chỉ béo mà không ngấy vào bát cơm của nàng: "Đừng ngẩn người nữa, mau ăn đi!"
"Vâng."
Trần Nhị Nha bừng tỉnh, bị mùi thịt quyến rũ, nàng cắn một miếng lớn, dùng đũa lùa cơm cùng với thịt, nuốt ực vào bụng.
"Ngon quá đi mất!"
"Ngon thì ăn nhiều một chút." Trần Bình An cười nói.
"Ca ca cũng ăn đi." Trần Nhị Nha hiểu chuyện đáp lời.
"Được."
Trần Bình An gắp một miếng thịt, nhìn Trần Nhị Nha đang ăn ngon lành, đột nhiên có chút thẫn thờ.
Xuyên không đến nay đã được mấy năm. Hắn vốn muốn tập võ, nhưng căn cốt không tốt, không phải là tư chất luyện võ. Đừng nói là võ đạo nhập môn, ngay cả rèn luyện cơ bản cũng cực kỳ gian nan. Từ chí khí hùng tâm thuở ban đầu, hắn dần bị hiện thực vùi dập, đành phải tùy ngộ nhi an.
Hắn vốn tưởng rằng ngày tháng cứ thế trôi qua, nào ngờ gia đình đột nhiên gặp biến cố.
Phụ thân hắn vốn cường tráng, trong một lần làm nhiệm vụ đã bị trọng thương. Nhắc đến phụ thân, ở ngõ Lê Hoa này, ông ấy chính là một hảo hán có tiếng. Đó là một sai dịch chính thức nhậm chức tại Trấn Phủ ty phố Nam Tuyền!
Sai dịch chính thức là người thực sự có tên trong danh sách của Trấn Phủ ty, thân phận được quan trường và các bang phái lớn nhỏ công nhận. Khi phụ thân còn sống, cuộc sống trong nhà tuy không đại phú đại quý nhưng vẫn tốt hơn thường dân rất nhiều.
Nhưng phụ thân vừa ngã xuống, nhà mất đi nguồn thu nhập, ngày tháng dần trở nên túng quẫn. Hơn nửa năm trước, phụ thân qua đời, để lại hai anh em nương tựa lẫn nhau.
Thực tế, nếu không phải trong hơn một tháng trước khi mất, phụ thân cứ mải miết bôn ba vì tương lai của hắn đến mức tâm lực tiều tụy, thì lẽ ra ông còn có thể sống thêm nửa năm nữa.
Tấm lòng cha mẹ, lo lắng thật sâu xa.
Nhờ sự sắp xếp trước khi mất của phụ thân, Trần Bình An đã trở thành một sai dịch ngoài ngạch tại Trấn Phủ ty phố Nam Tuyền. Tuy không nằm trong danh sách chính thức, nhưng thân phận sai dịch này chính là lá bùa hộ mệnh để hắn và muội muội sống tiếp.
Trần Bình An biết rõ, để chạy vọt được cái danh phận này cho hắn, phụ thân chẳng những từ bỏ tiền trợ cấp thương vong và các khoản phụ cấp sau này, mà còn tiêu sạch tiền tiết kiệm, thậm chí là vay mượn để đả thông các mối quan hệ trong Trấn Phủ ty.
Cho cá không bằng cho cần câu! Tiền tiết kiệm rồi cũng có ngày cạn sạch, nhưng nếu để lại cho Trần Bình An thân phận sai dịch này, đồng nghĩa với việc hắn sẽ có nguồn thu nhập ổn định. Với thân phận sai dịch ngoài ngạch, chưa tính đến các khoản thu nhập đen, mỗi tháng hắn cũng có tám tiền lương tháng. Khoản thu nhập này đối với dân chúng tầm thường mà nói là không hề thấp.
Ngoài ra, nếu không có sự bảo hộ của thân phận này, chỉ dựa vào một mình Trần Bình An thì rất khó giữ vững gia nghiệp mà phụ thân để lại. Những kẻ thèm khát lợi lộc nhất định sẽ nhắm vào bọn họ, gây ra nhiều phiền phức không đáng có.
Sau nhiều cân nhắc, quyết định của phụ thân hắn hoàn toàn chính xác.
Từ hơn nửa năm trước, Trần Bình An chính thức gia nhập Trấn Phủ ty phố Nam Tuyền, sống một cuộc đời bình lặng. Ánh sáng trong mắt hắn cũng dần mờ nhạt theo năm tháng lặp đi lặp lại.
Nhưng chính là vào ngày hôm qua!
Đêm qua hắn không về nhà không phải vì đi tuần đêm như mọi khi, mà là theo mật lệnh, cùng sai đầu và các sai dịch khác vây quét một bang phái nhỏ. Bang phái này chuyên ức hiếp dân lành, hoành hành ngang ngược, tiếng xấu vang xa. Việc nó bị tiêu diệt đối với dân chúng là một chuyện đại hảo sự.
Tuy nhiên, Trần Bình An không ngây thơ đến mức nghĩ rằng Trấn Phủ ty làm vậy là để trừ gian diệt ác. Việc Trấn Phủ ty ra tay đêm qua e rằng có liên quan đến cuộc đấu tranh giữa các thế lực đứng sau. Một bang phái cũ sụp đổ, một bang phái mới sẽ lại sinh ra.
Thế nhưng, những chuyện đó không liên quan đến Trần Bình An.
Hôm qua vận khí của hắn cực tốt, khi các đầu mục và sai dịch đang tranh đấu, hắn vô tình nhặt được một bản công pháp võ học trong trụ sở của bang phái đó. Đó không phải thần công tuyệt học gì, chỉ là một bản công pháp rèn thể tầm thường: Thiết Bố Sam!
Ngay cả một bản Thiết Bố Sam phổ biến như vậy, hắn cũng không thể lén mang ra ngoài. Mỗi lần vây quét bang phái, trước khi rời đi đều có quy trình khám người để đề phòng tư tàng lợi lộc. Trần Bình An đã chủ động nộp lên. Tuy nhiên, trước khi nộp, hắn đã kịp lật xem qua một lượt.
Chính cái nhìn đó đã khiến Trần Bình An nảy sinh hy vọng vô hạn vào tương lai.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Trần Bình An thêm phần phấn chấn. Hắn chớp mắt, trong tầm mắt hiện lên vài hàng chữ:
Họ tên: Trần Bình An Cảnh giới: Chưa có Võ học: Thiết Bố Sam (Chưa nhập môn 0/5)
"Ca ca, huynh thẩn thờ cái gì thế, mau ăn đi chứ! Nếu huynh không ăn thì chỗ thức ăn này sẽ bị muội ăn sạch đấy!" Trần Nhị Nha nhắc nhở khi thấy hắn ngẩn người.
"Ha ha, cho muội ăn trước một lúc, xem ta đuổi kịp muội đây."
Trần Bình An gắp rau cho vào miệng, nhai vài miếng cùng với cơm, đang định nuốt xuống thì ngoài cổng viện đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa thô bạo. Cùng với tiếng gõ cửa là một giọng nói đầy lệ khí gào lên: