Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Vô Địch Từ Một Quyền Võ Đạo Bắt Đầu

Chương 2: Hạ Vô Cực (2)

Chương 2: Hạ Vô Cực (2)


Ba tháng trước, thành Lam Nguyệt bắt đầu xảy ra nạn quỷ, mà hầu hết đều là nữ quỷ. Tình hình vô cùng hỗn loạn, các loại oan linh, hung quỷ, ác quỷ xuất hiện khắp nơi trong thành, giống như cánh cửa địa ngục vừa được mở ra vậy.

Ngay cả mẫu thân của hắn là Lâm Như, vốn là một tu tiên giả Luyện Khí cảnh tầng thứ ba, cũng đã bị ác quỷ thôn phệ hồn phách và đột tử cách đây một tháng.

Nghe nói nếu không có các tiên nữ của Tiên Nữ Các ra tay cứu giúp, thành Lam Nguyệt này e rằng đã sớm biến thành một vùng đất quỷ dữ.

Dù vậy, quỷ quái trong thành vẫn còn rất nhiều, diệt mãi không hết.

Hiện nay trong nhà chỉ còn lại ba người, là hắn và hai người hầu.

Hai người hầu là hai anh em, một người tên Hạ Hổ, một người tên Thu Nguyệt.

Mà Thu Nguyệt cách đây mấy ngày cũng đã bị ác quỷ ám thân, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại...

Sau một hồi lâu, Hạ Vô Cực mới thốt lên một câu: "Khá lắm, ta vậy mà đã xuyên không rồi!"

Nói cách khác, con nữ quỷ vừa rồi là thật!

Đối với chuyện xuyên không này, vốn dĩ là người gan dạ nên Hạ Vô Cực cũng không có gì bài xích, dù sao cũng đã xuyên thành một nhị đại tu tiên có gia cảnh sung túc.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã chấp nhận sự thật này.

Đây là một thế giới tu tiên.

Tu tiên có mười hai tầng Luyện Khí.

Khi đạt tới Luyện Khí đại viên mãn, người ta có thể Trúc Cơ, ngự kiếm phi hành, nghe nói có thể sống tới một trăm năm mươi tuổi, trở thành tiên sư được người người kính trọng.

Nếu có thể kết đan trong đời thì sẽ bước vào Kim Đan đại đạo, từ đó có thể khai tông lập phái, giảng đạo cho thiên hạ và mưu cầu sự trường sinh.

Nhưng điều khiến Hạ Vô Cực cảm thấy phiền muộn là tuy cha mẹ hắn có tu vi không cao, chỉ ở mức Luyện Khí cảnh, nhưng dù sao họ cũng là tu tiên giả. Vậy mà hắn, con trai của hai vị tu tiên giả, lại không hề có linh căn.

Thậm chí ngay cả một phế linh căn cấp thấp nhất hắn cũng không có.

Không có linh căn thì không thể tu tiên.

Ở một thế giới tu tiên mà không thể tu tiên thì số phận đã định sẵn là sẽ mãi mãi nằm ở tầng lớp hạ lưu của xã hội.

Thế giới tu tiên nhìn qua thì có vẻ tốt đẹp, không chỉ có thể tu luyện để trường sinh mà nghe nói các tiên nữ bay lượn trên trời ai nấy đều vô cùng xinh đẹp.

Nhưng thực tế, thế giới này lại ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.

Nơi này có tiên, nhưng cũng có yêu, có quỷ, có ma và có quái.

Người bình thường nếu không được tiên nhân bảo hộ thì sẽ gặp nguy hiểm khôn lường.

Đã không thể tu tiên thì chỉ còn cách luyện võ.

Võ đạo khác với tu tiên, chỉ chia ra làm Hậu Thiên và Tiên Thiên.

Hậu Thiên cảnh giới tương đương với Luyện Khí cảnh của tu tiên, còn Tiên Thiên thì tương đương với Trúc Cơ cảnh.

Hậu Thiên cảnh giới được chia nhỏ thành: Khí Huyết cảnh, Thối Cốt cảnh, Luyện Tạng cảnh và Thông Thể cảnh, mỗi cảnh giới lại có chín tầng.

Chỉ khi đạt tới Thông Thể cảnh đại viên mãn, người ta mới có một chút cơ hội nhỏ nhoi để cảm nhận thiên đạo và đột phá lên Tiên Thiên.

Còn những cảnh giới trên Tiên Thiên thì đều là truyền thuyết, hầu như không có ai chạm tới được.

Có thể thấy võ đạo gian nan đến nhường nào.

Luyện võ tuy không thể trường sinh, cũng không thể bay trời độn thổ, nhưng dù sao cũng giúp người ta có chút sức mạnh tự bảo vệ mình trong thế tục, không đến mức hoàn toàn không có sức chống trả khi đối mặt với sơn quái hay yêu quỷ.

Chỉ tiếc rằng, thiên phú luyện võ của tiền thân cũng vô cùng kém cỏi.

Ngay cả chính Hạ Vô Cực cũng cảm thấy rằng suốt bao năm qua, cha mẹ đã đổ vào người hắn không biết bao nhiêu tài nguyên, số tài nguyên đó nếu dùng cho một con lợn thì nó cũng đã trở thành võ giả, thậm chí bước vào Thông Thể cảnh rồi.

Vậy mà hắn đã mười tám tuổi rồi mà mới chỉ đạt tới Khí Huyết cảnh tầng thứ ba.

Nói cách khác, hắn quả thực không bằng cả một con lợn.

Mất một lúc lâu sau, Hạ Vô Cực mới tiêu hóa hết mớ thông tin trong đầu.

Xuyên không tới thế giới tu tiên mà không thể tu tiên, ngay cả luyện võ cũng chỉ là kẻ nghiệp dư, hắn tức giận tới mức chỉ muốn chửi thề.

Trầm mặc một lát, Hạ Vô Cực cẩn thận hỏi: "Hệ thống?"

"Hệ thống... Hệ thống đại ca?"

Trong đầu hắn vẫn im lặng như tờ.

Vậy mà không có hệ thống!

Hạ Vô Cực cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Là một người xuyên không mà không có hệ thống thì làm sao mà sống sót được?

Lẽ ra ngay cả khi không thể tu tiên, hắn cũng không phải lo cái ăn cái mặc.

Ngoài trang viên ba gian lớn nhỏ đang ở này, hắn còn sở hữu hai mươi sáu gian cửa hàng tại phố Tiên Nữ phồn hoa nhất thành Lam Nguyệt.

Có thể nói, nếu chỉ làm một người bình thường thì cuộc sống của Hạ Vô Cực sẽ rất ổn định.

Nhưng thực tế có lẽ sẽ không đơn giản như vậy.

Hạ Vô Cực hiểu rất rõ rằng trong thế giới tu tiên nơi kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu này, nếu không có thực lực thì không chỉ tính mạng khó giữ mà toàn bộ tài sản này cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay kẻ khác.

Ngay cả nàng hầu nhỏ Thu Nguyệt xinh đẹp trong nhà rồi cũng sẽ thuộc về người khác mà thôi.

Hạ Vô Cực khẽ nhíu mày, thầm suy tính: "Cha mẹ đều là tu tiên giả, trong nhà lại gặp phải đại nạn như vậy, trong khi nhiều người bình thường khác ở thành Lam Nguyệt lại không sao..."

Chuyện này quá kỳ lạ, chỉ là hiện tại hắn vẫn chưa có manh mối gì.

Tình cảnh lúc này khiến hắn cảm thấy lo lắng.

"Thế giới này nguy hiểm như vậy, không có hệ thống thì làm sao tồn tại được? Nếu không thì cho ta một vị lão gia gia trong nhẫn cũng được mà."

Thế nhưng đôi tay hắn trống trơn, chẳng có lấy một chiếc nhẫn nào, lấy đâu ra lão gia gia.

"Hả? Lão gia gia trong nhẫn..."

Hắn chợt nhớ tới miếng Huyết Long Ngọc mà hắn vẫn luôn đeo trên cổ.

Miếng Huyết Long Ngọc này có tác dụng tỉnh thần và bổ huyết, trước đây cha hắn luôn đeo nó, sau đó vào năm hắn mười tuổi, khi hắn chính thức bắt đầu luyện võ thì ông đã giao nó cho hắn. Từ đó về sau hắn vẫn luôn đeo bên mình, chưa bao giờ tháo ra.

Nhưng lúc này nó không có trên cổ hắn.

Chắc hẳn nó đã rơi vào trong bồn tắm.

Với kinh nghiệm của một người xuyên không, Hạ Vô Cực hiểu rõ rằng đây chắc chắn là một món bảo vật.

Hơn nữa loại bảo vật này thông thường phải nhỏ máu vào mới có thể phát huy tác dụng.

Nhiều vị tiền bối xuyên không đã kiểm chứng điều này rồi.

Chỉ cần máu thấm vào ngọc bội, sau đó bàn tay vàng hoặc lão gia gia sẽ xuất hiện.

Đây đều là những quy luật cũ cả, hắn hiểu rõ.

Nghĩ tới đây, hắn vội vàng lao tới cạnh bồn tắm, quả nhiên dưới đáy nước có một khối huyết ngọc đang tỏa ra ánh sáng hồng nhạt.

Khối ngọc to gần bằng nửa bàn tay.

Hắn với tay vớt nó lên, rồi tiện tay dùng chiếc khăn trên giá lau sạch nước.

Chỉ thấy miếng Huyết Long Ngọc vẫn sáng bóng như mới, bên trong ẩn hiện hình ảnh một con Huyết Long sống động như thật.

Quả nhiên là bảo bối tốt!

Hạ Vô Cực lộ vẻ vui mừng.

Đúng lúc này, trong lòng bàn tay hắn dường như có thứ gì đó thức tỉnh, một vòng xoáy xuất hiện và hút sạch miếng Huyết Long Ngọc vào bên trong chỉ trong nháy mắt.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch