Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 4: Tỷ tỷ (2)

Chương 4: Tỷ tỷ (2)
nữ nói xong, nhìn thoáng qua cái hố mà Dịch Vân bò ra, trong lòng lập tức đau như dao cắt, đệ đệ căn bản vẫn chưa chết.

Cũng may trong nhà nghèo không có quan tài, nếu không hắn đã bị chôn sống đến chết rồi! Nếu quả thật như vậy, điều đó còn khiến nàng đau đớn hơn cả bị phanh thây xé xác.

May mắn thay đệ đệ đã tỉnh lại, cũng may lúc ấy chôn rất nông.

Lần này, nàng quyết không bao giờ chia lìa với đệ đệ nữa.

Thiếu nữ thấy Dịch Vân bướng bỉnh không chịu leo lên, nghĩ rằng hắn đang ngại ngùng. Nàng liền đeo chiếc gùi ra trước ngực, cố chấp giữ lấy đùi Dịch Vân, không nói hai lời liền kéo chân hắn đặt sang hai bên hông mình.

Dịch Vân ngớ người ra, hắn cũng không biết bản thân đã nằm trên lưng thiếu nữ từ lúc nào. Hắn cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng đi, bờ vai nhỏ nhắn và đôi chân gầy guộc kia vậy mà lại thực sự gánh nổi sức nặng của hắn.

Đôi bàn tay nhỏ bé của thiếu nữ đỡ lấy đầu gối Dịch Vân, dùng sức xốc nhẹ lên trên để điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất, rồi bắt đầu bước dọc theo con đường nhỏ đi về.

Nằm trên lưng thiếu nữ, Dịch Vân có thể ngửi thấy mùi hương trên cơ thể nàng, không giống với mùi nước hoa hay dầu gội đầu của những cô gái chốn đô thị, đó là một mùi thơm thanh khiết của cỏ thơm hòa quyện với hoa dại và bùn đất, vô cùng mát lành.

Hắn càng lúc càng xác định được chuyện gì đang xảy ra...

Hắn không muốn để cô gái cõng mình, nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào để bảo nàng thả hắn xuống.

Dùng một ngôn ngữ không phải của mình để nói chuyện với một người tỷ tỷ vốn không phải tỷ tỷ của mình, quả thực quá đỗi gượng gạo.

Đúng vào lúc này, Dịch Vân bỗng nghe thấy từ đằng xa truyền đến tiếng rầm rầm ầm ĩ, hắn không kìm được ngoảnh đầu lại, cô gái cũng quay đầu nhìn.

Chỉ thấy ở phía xa xa, bụi mù cuồn cuộn bốc lên.

Sắc mặt cô gái hơi biến đổi, vội vàng cõng Dịch Vân chạy trốn vào sau một thân cây cổ thụ.

Bụi mù không ngừng áp sát với tốc độ kinh người, Dịch Vân rốt cuộc nhìn rõ, đó là một con cự thú đang lao băng băng trên đồng ruộng!

Nhìn rõ con cự thú này, Dịch Vân không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Trời ạ, đây mà là dã thú sao?

Nó cao chừng bảy tám mét, dài hơn mười mét, mọc đầy nanh vuốt dữ tợn, bốn chân cường tráng như cột sắt, bộ móng vuốt sắc bén kia giống như lưỡi kiếm, cào một phát xuống đất liền tạo thành một hố sâu đáng sợ.

So với con quái thú này, những mãnh thú như hổ hay sư tử trên Trái Đất chỉ nhỏ yếu như mèo con vậy.

Điều khiến Dịch Vân kinh ngạc nhất là trên lưng quái thú có một nam tử trung niên đang ngồi khoanh chân, lưng đeo một thanh trường kiếm, khí thế vô cùng sắc bén. Vì góc độ khuất nên Dịch Vân không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng chẳng hiểu sao hắn lại có cảm giác máu huyết toàn thân như đông cứng lại, dường như người này còn khủng khiếp hơn con dã thú dưới thân gấp mười lần!

Giờ khắc này, Dịch Vân hoàn toàn xác nhận, tuy rằng hắn bò lên từ lòng đất, nhưng nơi này tuyệt đối không phải Trái Đất nữa.

Hắn đã đến một thế giới khác vô cùng thần bí, mà ở thế giới này, hắn cũng tên là Dịch Vân. Chết đi sống lại, hắn lại có một người tỷ tỷ xinh đẹp đáng yêu, hết lòng thương yêu đệ đệ, tên của nàng đại khái là —— Khương Tiểu Nhu.

Dòng chữ viết trên tấm bia mộ kia chính là —— "Trường tỷ Khương Tiểu Nhu". Đây không phải là lạc khoản hay chữ ký, mà là thói quen khắc tên người thân của người quá cố trên bia mộ.

Dường như cả gia đình của Dịch Vân chỉ còn lại một người tỷ tỷ tên là Khương Tiểu Nhu.

Tất cả những chuyện này không phải là mơ, mà là việc thực sự đã xảy ra...

Hắn xuyên việt rồi.

Ông trời ơi, ngươi đang chơi xỏ ta sao!

Dịch Vân muốn khóc ròng, trên đời có ai xui xẻo như hắn không chứ, chỉ đi leo núi thôi mà cũng xuyên việt được!

Mặc dù nói xuyên việt vẫn tốt hơn là cái chết, thế nhưng... xuyên việt đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, không thuộc về mình, nơi đây có dã thú to lớn như ngọn núi nhỏ, có những kẻ dường như là cao thủ lợi hại. Nhìn thanh kiếm đeo trên người kẻ kia, nơi này có lẽ là thời đại vũ khí lạnh.

Thân hình nhỏ bé này của hắn, trói gà không chặt, tuổi tác đoán chừng mới mười một mười hai tuổi, mãnh thú chỉ cần ngoạm một miếng là nuốt chửng, thậm chí còn không đủ dính kẽ răng!

Dịch Vân biết rõ, nhất định là vì hắn đã chạm vào tấm thẻ tinh thạch màu tím thần bí kia nên mới dẫn đến nông nỗi này. Có lẽ ngay trong khoảnh khắc sơn động đổ sập, hắn đã không còn ở Trái Đất nữa, thậm chí lúc ấy diện mạo của hắn đã biến thành Dịch Vân của thế giới này rồi, chỉ là vì trong sơn động quá tối tăm nên hắn không biết bản thân đã thay đổi...

Như vậy, hắn nhờ tấm thẻ tinh thạch này mà đến thế giới khác, liệu có thể dùng nó để trở về hay không?

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Dịch Vân. Là một người hiện đại sống trong thời bình, hắn rất khó tiếp nhận việc xuyên việt đến một thế giới có vẻ như đang ở thời kỳ vũ khí lạnh này. Hắn hoàn toàn không biết gì về thế giới này, hắn đã mất đi tất cả những gì từng có, đổi lại chỉ là một nỗi hoang mang vô tận.

Nghĩ đến tấm thẻ tinh thạch, lồng ngực Dịch Vân chợt thắt lại, tấm thẻ tinh thạch đâu rồi?

Ngay khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu, Dịch Vân liền cảm nhận được một luồng hơi mát truyền đến từ trước ngực, vội vàng thò tay vào túi áo sờ thử, tấm thẻ tinh thạch kia quả nhiên vẫn nằm yên vị trong ngực áo hắn. Điều này khiến hắn có chút ngơ ngác, hắn không nhớ mình đã nhét tấm thẻ vào ngực áo khi nào, thế nhưng nó quả thực đang ở đó.

Thứ này rốt cuộc là cái gì chứ...

Dịch Vân nghĩ mãi không ra, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, nó tuyệt đối không hề đơn giản!

Nếu có thể nghiên cứu rõ ràng công dụng của nó, bất luận hắn muốn ở lại thế giới này hay tìm cách trở về Trái Đất thì nó chắc chắn đều sẽ có tác dụng vô cùng to lớn.

Hắn nhất định phải tranh thủ thời gian để nghiên cứu rõ ràng tấm thẻ này mới được.

Đột nhiên, trong đầu Dịch Vân hiện lên một cái tên —— Bổn Nguyên Tử Tinh.

Tử Tinh... Bổn Nguyên Tử Tinh...

Tại sao trong đầu ta lại hiện lên cái tên này? Dịch Vân thầm giật mình. Khi hắn vừa muốn đặt tên cho tấm thẻ tinh thạch màu tím kia thì bốn chữ "Bổn Nguyên Tử Tinh" liền xuất hiện một cách kỳ lạ trong tâm trí hắn.

Bổn Nguyên Tử Tinh... Vậy thì gọi nó là Tử Tinh đi, hoặc là... vốn dĩ nó đã tên là Tử Tinh rồi?



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch